Alexander McQueen – Kẻ Tội-đồ Yên Nghỉ

(Đây là bản thảo thứ hai, rút gọn từ nguyên bản đầu tiên trên 11,000 chữ. Nay, khi ấn bản số 2 của F-Magazine đã chính thức rải bom trên các sạp, tác giả mạn phép đăng lên đây để bù cho độc giả riêng của mình những gì mà giới hạn của một ấn phẩm thời trang không thể chuyển tải trọn vẹn)

Chiều ngày 11 tháng Hai 2010, giới thời trang trên toàn thế giới choáng váng chao đảo trước tin về cái chết do tự sát của Alexander McQueen ở tuổi 40, ngay sau khi Joyce McQueen – thân mẫu của ông qua đời.

Chỉ vài phút sau, mạng Twitter ngập lụt với những dòng status bàng hoàng và đau đớn.

Kẻ tội đồ đằng sau những cơn sốt đầy khủng hoảng của trào lưu thời trang thế giới, thiên tài thô bạo mà sự lỗ mãng và lố lăng được phụ nữ trên khắp nơi mê cuồng đã vĩnh viễn ngủ yên.

Từ Lee đến Alexander McQueen

Sinh ra trong một gia đình có 6 anh chị em, hồi ức của Alexander McQueen về tuổi ấu thơ vẫn luôn là những ngày ở nhà một mình, nguệch ngoạc vẽ những chiếc váy lên những chỗ hở của tấm giấy dán tường rách bươm.

16 tuổi, ông nghỉ học và được nhận học việc tại hiệu may Anderson & Sheppard, và về sau là tiệm Gieves & Hawkes ở khu Savile Row, vốn được xem là thánh địa của ngành may mặc thủ công của nước Anh. Đây cũng là nơi mà ông đã từng chăm sóc trang phục cho những chính khách, yếu nhân hàng đầu như nguyên thủ tướng Mikhail Gorbachev, thái tử Charles và hàng loạt những minh tinh điện ảnh danh tiếng.

 
 

Isabella Blow

Với kinh nghiệm có được từ khoảng thời gian làm việc tại Savile Row, ông vào học tại học viện thời trang và nghệ thuật Central Saint Martins College. Tại buổi trình diễn tốt nghiệp, bộ sưu tập của McQueen được mua lại toàn bộ bởi Isabella Blow – stylist thời trang hàng đầu của London, về sau trở thành người đỡ đầu và người bạn thân thiết duy nhất của ông cho đến cuối đời. Bà cũng là người thuyết phục McQueen lấy tên lót làm nghệ danh là Alexander McQueen như thế giới biết đến ông mãi về sau.

Năm 2007, Isabella Blow mắc bệnh ung thư và chết do tự sát.

Người ta cho rằng có sự rạn nứt trong mối quan hệ giữa McQueen và Blow vào khoảng thời gian này, mà nguyên nhân có vẻ như xuất phát từ sự thiếu trân trọng mà McQueen dành cho bà.

Ngay từ những ngày đầu, cho đến suốt những năm rực sáng của sự nghiệp sau này, Alexander McQueen liên tục gây dư luận ồn ào sau mỗi bộ sưu tập của mình, cả tiêu cực lẫn tích cực.

Sau cơn sốt quần “bumsters” với lưng quần xệ đến quá hông, và bộ sưu tập mang tên Highland Rape, ông được chính thức mang hỗn danh l’enfant terrible (thằng nhỏ ngỗ nghịch) và “tay đầu gấu của thời trang Anh”.

Năm 1996, Chủ tịch tập đoàn LVMH, Bernard Arnault đã gây xôn xao khi chỉ định Alexander McQueen kế nhiệm John Galliano làm nhà thiết kế chính của thương hiệu Givenchy. Ngay sau khi nắm quyền khuynh đảo tại đây, McQueen lập tức chế nhạo và gọi người sáng lập nhãn hàng là “không liên quan”. Bộ sưu tập couture đầu tiên của ông cho Givenchy đã trở thành một thất bại không thể chối cãi.

Ông bắt đầu “khép mình” lại hơn với những thiết kế về sau cho nhà Givenchy, nhưng sự nổi loạn trong gã bất kham này vẫn tiếp tục gây dư luận vào mùa thu năm 1998, khi ông cho những con robot xịt bom sơn tung tóe lên những bộ váy cotton màu trắng và người mẫu khuyết tật Aimee Mullins cụt cả hai chân sải bước trên sàn catwalk bằng cặp chân gỗ được chạm khắc cổ quái.

 McQueen ở lại với Givenchy đến tháng Ba 2001, với lời tuyên bố rằng hợp đồng của ông với Givenchy đã khiến sự sáng tạo của ông phải chịu áp lực khiên cưỡng.

Mùa hè năm 2000, một cách không chính thức, trên một du thuyền ở Ibiza, McQueen kết hôn với George Forsyth, một nhà làm phim tài liệu. Mối quan hệ chỉ kéo dài được một năm cho đến khi McQueen và Forsyth hình thành một mối quan hệ bạn bè thân thiết.

Trước khi ra đi, vào ngày 3 tháng Hai 2010, trên trang Twitter của mình, McQueen viết về cái chết của mẹ mình vào ngày trước đó, với câu cuối cùng “RIP mumxxxxxxxxxxxxxxxx.” (RIP: từ tắt cho Rest In Peace – hãy yên nghỉ). Hầu như ngay sau đó, ông lại ghi tiếp “Nhưng rồi cuộc sống vẫn phải tiếp diễn!”

Bốn ngày sau, người ta đọc thấy những dòng status u ám và những lời nguyền rủa, nhưng được kết thúc với một trạng thái thăng bằng đầy tỉnh táo: “Giờ tôi phải tự vực mình đứng lên”. Tang lễ của thân mẫu ông diễn ra vào ngày 12 tháng Hai 2010.

Một ngày trước đó, Lee Alexander McQueen tự sát.

Mặc nhiên với phong cách couture chuyên gây huyên náo lúc sinh thời, tang lễ của gã bất kham Alexander McQueen đã diễn ra một cách lặng lẽ trong vòng 100 người dự, gồm những bạn bè thân thiết và gia quyến tại nhà thờ St Paul, Knightsbridge, West London.

Những Show Diễn Bị Phù Phép

 

Chết chóc, bạo lực, tôn giáo, tình dục,… – đó là những thứ người ta có được trên sàn catwalk của McQueen. Văn sĩ có ngôn từ, họa sĩ có những mảng toan, còn McQueen sử dụng những sự ám ảnh đầy mộng mị và kỹ năng tuyệt hảo có được từ những kinh nghiệm từ khi còn là anh thợ học việc ở Savile Row để kể câu chuyện thế giới quan của mình.

Các cuộc trình diễn của ông luôn vượt trên cả sự hào nhoáng, gây dư luận ngay cả ở những vấn đề không trực tiếp liên quan đến thời trang.

Thập niên 90, không gian trình diễn của McQueen là những trạm xe bus, những xưởng phim bỏ hoang,…như mang đến cho khán giả một cảm giác hỗn độn đầy bất an, và họ không thể chuẩn bị tinh thần trước cho những gì sắp diễn ra.

Hình ảnh Kate Moss được tái hiện bằng kỹ thuật 3D trên catwalkl của McQueen

Mỗi show diễn thường chỉ kéo dài từ 12 đến 15 phút, với những ngôn ngữ và kỹ xảo dàn dựng luôn ngông cuồng: những người mẫu đi trên mặt nước, trận mưa những con đom đóm, Kate Moss xuất hiện qua hình ảnh 3D kích cỡ bằng người thật ngay trên sân khấu, Shalmon Harlow bị những con robot phun bom sơn lên mình, hay người đàn bà trong hộp kính khổng lồ, ngập ngụa trong những cuộn mỡ ngồn ngộn, gần như bị nuốt chửng trong miệng con quái vật được trang trí lộng lẫy, v.v…

McQueen, với bản chất của tên độc tài trong công việc sáng tạo cũng như trong cuộc sống, luôn chứa đựng những sự bất ngờ mê hoặc.

Bản thân là một người ăn kiêng, McQueen tỏ ra tột đỉnh cực đoan về chuẩn mực thẩm mỹ cơ thể với vai rộng, eo siết nhỏ và những đôi chân luôn như được cố gắng nối cho dài hơn và bó cho gầy gò mảnh khảnh hơn.

Ngạo mạn và cay nghiệt, ông bóp méo những tỉ lệ chuẩn mực của cấu trúc trang phục, vò nhàu cái đẹp của số đông, và, một cách kì lạ, sự chuệch choạc nhàu nhĩ ấy lại có sức thuyết phục kì lạ, được minh chứng hiển nhiên bằng những con số lợi nhuận khổng lồ và những cơn sốt, hay đúng hơn là những nạn đại dịch thời trang ngập tràn từ đường phố đến các thảm đỏ.

Người ta mê man chạy theo những cơn sốt mang dấu ấn của ông, dù những thiết kế của McQueen luôn tỏ ra không khoan nhượng với những khiếm khuyết dù nhỏ nhất của hình thể. Chúng phũ phàng tố cáo từng milimetre thừa ở bụng và hông, khiến cho lưng như dài ra. Đường phố tràn ngập những nạn nhân thời trang trông như lùn tịt và nặng nề trên những đôi giày tôm càng lênh khênh. Và, mâu thuẫn như chính bản chất, ông lại là người đưa lên sàn catwalk nữ cựu vận động viên Aimee Mullins, với khuôn mặt thiên thần, cơ thể gần như tuyệt hảo nhưng bên dưới là hai chân bị cắt cụt, lênh khênh sải bước trên đôi chân gỗ như hai tác phẩm điêu khắc thật sự.

Từ dư luận báo chí sau sự kiện trên, người ta có thể dằng xé giữa cảm xúc giận dữ, đau đớn, sững sờ, hay thậm chí ghê sợ, nhưng tất cả những ai có mặt tại buổi diễn đều không thể không rùng mình đến nghiêng mình, vào cái khoảnh khắc mà Aimee, với đôi mắt xuất thần của một nhà vô địch, ngời sáng vươn mình trên đôi nạng cầu kỳ và tinh xảo của thời trang.

Và cho đến tận bây giờ, khi gã côn đồ của thời trang Anh Quốc đã yên nghỉ, cuộc tranh cãi yêu – ghét thời trang phong cách Alexander McQueen vẫn còn tiếp diễn gay gắt.

Nhưng dẫu được hâm mộ hay gây định kiến, điều thành công mà phong cách sáng tạo của McQueen tạo ra trọn vẹn, chính là trạng thái cực đoan và mãnh liệt nhất mà ông chạm tới được cảm xúc con người.

Lời Nguyền Mang Tên Plato’s Atlantis

Cú shock về cái chết của Alexander McQueen như thêm dầu vào lửa khi ngoài kia, giới thời trang còn chưa nguội cơn sốt sau bộ sưu tập Plato’s Atlantis, và “nữ hoàng làm quá” Lady Gaga, trong đôi giày càng cua quái đản của ông, vẫn gõ những bước gây chấn động sàn ca nhạc giải trí thế giới.

Alexander McQueen luôn có hứng thú với sự cực đoan trong sáng tạo, và những tiến bộ của kỹ thuật điện tử, kỹ thuật số được ông tận dụng như những công cụ mới của nghệ thuật đương đại. Điều này được thể hiện qua từng mùa thời trang, khi mà dư luận của mùa trước chưa kịp nguội, người ta lại ồn ào đồn đãi bàn tán về những người mẫu của ông trượt đi trong những cơn bão tuyết, biến thành những quân cờ người cổ quái, hay loạng choạng giữa những đám hỏa hoạn điên rồ,…như những biểu hiện đẹp mắt nhất của sự phóng túng của ý tưởng, được trang bị bởi những kỹ thuật tối tân, và kết hợp với một tư duy hoang đường viễn ảo.

Đầu tháng 10, 2009, một lần nữa, Alexander McQueen lại tiên phong cho một hình thức mới của sự kết hợp sàn diễn thời trang với sân khấu giải trí. Bộ sưu tập mang tên Plato’s Atlantis của McQueen được truyền trực tuyến trên SHOWstudio.com của Nick Knight. Dẫu sao thì đó cũng chỉ là kế hoạch, được quyết định cho đến 30 phút trước buổi diễn, khi thông tin về ý tưởng này được Lady Gaga khinh suất công bố với hàng triệu followers của mình trên mạng Twitter trước giờ mở màn. Và, đương nhiên, ngay trước khi cuộc công phá của McQueen kịp kết thúc, thì chính mạng SHOWstudio bị sập bởi quá tải lượng truy cập.

Sàn diễn sáng loáng và trơn tuột, hai robot mang máy quay tự động kềnh càng trông như hai gã khổng lồ xấu xí chạy tới chạy lui, trong khi trên màn hình là Raquel Zimmermann khỏa thân nằm trên cát, với những con rắn trườn qua lại trên thân.

Những người mẫu tiến ra sàn diễn, tóc tai dựng ngược, mình bận váy ngắn với họa tiết được in bằng kỹ thuật tân tiến, những cặp trường túc lênh khênh xỏ vào những đôi giày hình thù dị hợm trông như những cái càng cua hay những con tôm hùm thô kệch diêm dúa.

McQueen, theo thông tin cung cấp cho báo giới, lấy ý tưởng thể hiện một lời sấm dự báo Khải Huyền về sự tự hoại của nhân loại: Loài người đã tiến hóa từ những sinh vật từ biển, và, rất có thể, đang dắt díu nhau quay về sự khởi đầu ấy khi những tảng băng khổng lồ ở hai cực trái đất đang liên tục tan chảy.

Qua thứ ngôn ngữ thể hiện màu mè nhưng chuyển đạt chuẩn xác nội dung thông điệp, được đọng lại nơi chiếc váy ngắn căng phồng như củ hành, in họa tiết vằn vện, nửa như loài giáp xác sặc sỡ, nửa như những loài thủy quái cổ đại.

Quá trình tiến hóa diễn ra qua sự chuyển mình của màu sắc, từ xanh lá và nâu của thiên nhiên, chuyển dần đến xanh bạc hà của thời kỳ công nghệ tiên tiến, và xanh dương của một trận đại hồng thủy thứ hai.

Mỗi thiết kế đơn lẻ là cả một họa phẩm kỹ thuật số tuyệt mỹ dưới dấu ấn bàn tay phù phép điêu luyện McQueen với nét cắt sắc sảo trúc trắc không thể nhầm lẫn.

Một lúc nào đó trong bộ sưu tập, khi mà có vẻ như McQueen, qua ngôn ngữ thời trang, nhìn thấy trước sự giao thoa sinh học của con người với loài thủy quái, trong phong cách của một câu chuyện thần thoại đầy đam mê, nửa như một hoạt cảnh khoa học viễn tưởng có cơ sở đến đáng ngờ, thể hiện qua loại chất liệu bóng loáng vào cuối bộ sưu tập, như làn da trơn của loài hữu nhũ dưới nước. Đây đó, là những dấu ấn của gã thợ may phố Savile Row ngày nào qua nét cắt sắc sảo, những khuyết vải được đính đầy đá màu ngọc lam, mang máng hình ảnh đáy biển được nhìn thấy từ đáy kính của lòng tàu thủy vọng.

Sự ma mị lan tỏa trong một bộ sưu tập được xây dựng chuẩn xác và khoa học, kỹ thuật ứng dụng của công nghệ số trong xử lí họa tiết lẫn dàn dựng sân khấu khiến một lần nữa đặt McQueen lên hàng đầu cuộc chinh phục của thời trang trường phái vị lai (futuristic), vượt thời gian và băng tràn qua biên giới luôn đầy xung khắc của mỹ thuật vs kỹ thuật.

Yêu Và Ghét McQueen

Bốn lần được trao tặng danh hiệu “British Designer Of The Year” và là một trong những nhà thiết kế trẻ nhất đạt danh hiệu này, ông còn được vinh dự phong tặng danh hiệu CBE (Comander of the British Empire) của hoàng gia Anh, giải thưởng Hiệp hội Các Nhà Thiết kế mang tên International Designer of the Year. Nhưng dường như sự ưu ái trọng thị của giới thời trang lẫn hoàng gia Anh vẫn không làm dịu đi, nếu không nói là càng khuyến khích cho sự ngang tàng và chính kiến phản quân chủ của McQueen – kẻ mà từ khi còn là anh thợ cắt vô danh phố Savile Row, đã từng rắn mắt thêu vào mặt trong bộ trang phục thửa cho thái tử Charles dòng thủ bút “I Am A Cunt”

Isabella Blow, người mang công đầu phát hiện ra McQueen từ bộ sưu tập tốt nghiệp tại trường. Về sau bà còn mãi nhắc đến cách mà McQueen bỏ bộ trang phục vào những túi xốp hay dùng để đựng rác và mang đến trao cho bà, nửa ngạo nghễ, nửa đáng thương. Bà chính thức trở thành nhà tư vấn và nhân vật đỡ đầu cho sự nghiệp của một Alexander McQueen từ đấy.

Cùng lúc, nhà thiết kế trẻ bắt đầu chăm chút cho việc tỉa tót dung mạo bản thân và kết thúc bằng một sinh vật lông tóc cụt lủn, đi giày hooligan DocMarten cao cổ, với một thái độ lếu láo và một tư duy trác tuệ.

Năm 1996, ông kế nhiệm gã bạo chúa John Galliano đứng vào vị trí sáng tạo hàng đầu của thương hiệu Givenchy – một mối quan hệ kéo dài 5 năm, trước khi chính thức trở thành Giám đốc Sáng tạo của Gucci Group trong một cuộc ngã giá được đồn đại là trị giá nhiều triệu Mỹ kim.

Về sau, McQueen khuếch trương thêm nhãn hàng McQ, một phiên bản thời trang mang dấu ấn Alexander McQueen được phân phối qua hệ thống bán lẻ đại trà Target, chính thức bao phủ thế lực của mình lên thị trường “thời trang thân thiện”, cùng lúc thiết lập hệ thống kinh doanh qua mạng, cho phép tín đồ thời trang toàn cầu tiếp cận với sản phẩm may sẵn và phụ trang của ông chỉ qua một cú bấm chuột

 

Tiếc thay, cũng chính những hợp đồng mang lại lợi nhuận và danh tiếng này đã là một tác nhân gây rạn nứt mối quan hệ của ông và Isabella Blow – McQueen không thể, hoặc cũng rất có thể là không có ý định, tìm một vị trí xứng hợp tại Givenchy hoặc Gucci cho chính người đỡ đầu thuở lập nghiệp của mình.

Không lâu trước khi tự sát, Blow – chuyên gia thời trang một thời lừng lẫy, khi này đã mắc bệnh ung thư, và trải qua hai cuộc tự sát không thành, nói về danh tiếng và sự thành đạt của McQueen với ít nhiều chua chát, ám chỉ đến luật vay trả ứng lên cho số phận kẻ đã từng nằm trong sự bảo hộ của mình.

 Về phía mình, McQueen giữ im lặng về sự rạn nứt giữa hai người. Ông đến dự tang lễ của Blow, hao mòn hốc hác và thật sự bị chấn động mạnh.

Năm 2008, ông dành tặng riêng bà bộ sư tập của mình tại tuần lễ thời trang Paris.

  

Giấy mời đến buổi diễn được trang trí bức họa Isabella Blow, vẻ hoan hỉ, mình mặc bộ váy của McQueen, đầu đội chiếc nón đỏm dáng nhà Phillip Treacy, ngồi trong cỗ mã xa hướng về thiên đàng.

Đúng 3 năm sau, cũng chỉ vài tuần trước tuần lễ thời trang Paris, McQueen cũng chọn cách tự kết liễu cuộc sống.

Và cả hai, người trước kẻ sau, mang theo câu chuyện riêng của họ sang thế giới bên kia, vĩnh viễn xa lánh mọi lời phỏng đoán của báo chí và dư luận.

Lee McQueen và Isabella Blow trong tác phẩm của David Lachppelle

“Anh bạn, anh chả quen nhiều người ở đây lắm thì phải?”

Người ta cho rằng cũng chính cái chết của Isabella Blow là nguyên nhân cho quyết định chấm dứt quan hệ tình ái giữa McQueen và nhà làm phim George Forsyth, người mà ông đã từng kết hôn không chính thức vào năm 2000 trên chiếc du thuyền của thái tử Gambian tại Ibiza.

Nhưng chỉ đến giữa bữa tiệc, khi mà Noel Gallagher, Patsy Kensit và Sadie Frost đang nâng ly chúc tụng, khi mà champagne còn ngả nghiêng tuôn như suối, thì tân lang George Forsyth đứng chơ vơ một mình giữa sàn nhảy. Jude Law tiến lại gần: “Ey, anh bạn, anh chả quen nhiều người ở đây lắm thì phải?” tài tử điện ảnh nổi tiếng hỏi.

Quả vậy. George hoàn toàn lạc lõng. Và đằng sau những đãi bôi bóng bẩy của những cái ôm, những nụ hôn gió sặc mùi showbiz, chính McQueen dường như cũng không kém phần cô đơn và lạc lõng.

Vì ông là người luôn được vây quanh bởi những “bạn bè nổi tiếng” – nhưng cũng là kẻ thường xuyên chỉ còn lại một mình.

George Forsyth, chồng cũ của McQueen, trong cuộc phỏng vấn độc quyền với tờ Sunday Mirror, nhắc lại quãng thời gian sống cùng nhau “Giới thời trang là hành tinh cô độc nhất trên hành tinh này. Chỉ có một vài người trong giới đó là người ta có thể thật sự xem là bạn.”

“Tôi không bao giờ nghĩ rằng Lee có thể tự sát. Nhưng sau cái chết của mẹ, rõ ràng là anh ta đã không thể chịu đựng nổi. Đó là một sự mất mát quá đau thương, không chỉ đối với giới thời trang, mà với tất cả những ai đã từng thật sự biết Lee và, cũng như tôi, biết rằng tận bên trong, anh đã là một tâm hồn tuyệt đẹp đến thế nào.”

George vẫn không thể tin được là McQueen đã thật sự ra đi: “Tôi luôn nghĩ anh ấy sẽ đủ mạnh mẽ để đối đầu với mọi thứ”

Nhắc lại biến cố cách đây 3 năm, khi mà người bạn thân thiết nhất, và cũng là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của McQueen, hình tượng thời trang Isabella Blow, chết do tự sát, George kể: “Ngay trước khi bà ta mất, Lee nhờ tôi đến thăm Isabella vì anh không thể chịu đựng được. Đối với anh, bà như một người thân thích duy nhất mà showbiz có thể cho anh được. Bởi vậy, sự ra đi của người mẹ đối với Lee ắt đã vượt quá khả năng chịu đựng. Lee tôn sùng bà.”

“Lee đã luôn là một tài năng thật sự…Ai cũng muốn làm bạn với anh ta, và Lee luôn thu hút quanh mình hàng đống kẻ đeo bám.

“Đừng hiểu lầm ý tôi. Cả hai chúng tôi đều thích việc này, và cả hai lúc nào cũng lê la tại những bữa tiệc tùng tưởng chừng không bao giờ kết thúc, với champagne tràn trề và cocaine mù mịt. Không thể nhớ hết những lần chúng tôi tiệc tùng một lèo mấy ngày liền mà không buồn nghĩ đến chuyện ngủ

 

Lee McQueen và hai "nàng thơ" thân thiết - Kate và Naomi

“Nhưng bên cạnh đó, đằng sau một Alexander McQueen, Lee chỉ là một người đàn ông bình thường, cô đơn cùng cực và luôn mấp mé bên bờ khánh kiệt. Ngày anh bán lại công ty cho Gucci lấy 50 triệu bảng vào tháng 12, 2009, đêm ấy, chúng tôi ăn mừng với nhau bằng một bịch khoai tây và một chai Bacardi Breezer.

“Từ giới thời trang, Lee cũng có những người bạn tuyệt vời như Naomi Campbell, Kate Moss, Sadie Frost và Davinia Taylor, nhưng họ là bạn tiệc tùng hội hè, không phải là những kẻ để Lee rút ruột ngả lòng.”

George, một nghệ sĩ vô danh ở Bắc London, gặp Lee tại một quán bar của dân đồng tính năm 1999.

Ông kể tiếp: “Tôi chả biết anh ta là ai cả. Cho đến tận ngày hôm sau, những người bạn ở cùng nhà nói với tôi rằng đấy là Alexander McQueen. Tôi chưa từng nghe về anh trước đây và phải hỏi mẹ tôi anh ta là ai.”

Chỉ sau đó 5 tuần, George dọn về ở tại căn hộ của McQueen tại Islington, London.

Hầu như ngay lập tức, George được chấp nhận trong nội giới thời trang tại các buổi tiệc tùng, và đêm nào họ cũng đi chơi như vậy.

McQueen thích phung phí hoang tàn. Khi ngụ tại khách sạn Four Seasons xa hoa tại Paris, ông mua chùm đèn giá 30 000 bảng để gỡ ra và làm đồ trang trí cho cây thông Giáng sinh của họ ở nhà.

“Đối với Lee, tiền bạc không quan trọng, nó là thứ để mang ra xài và hưởng thụ. Trong một chuyến đến New York, chúng tôi đi ra ngoài một chút để mua sắm và trở về với hai bức ảnh của Andy Warhol, mỗi bức giá 125 ngàn bảng.

“Lee luôn ý thức được rằng mức giá ấy là đắt đến lố bịch, nhưng chúng tôi chỉ phá ra cười về chuyện đó.”

Điển hình cho lối sống xa xỉ của họ chính là hôn lễ trên du thuyền tại hòn đảo ngập nắng Ibiza.

 “Lúc ấy chúng tôi đang ở câu lạc bộ Groucho với Allabelle và Kate thì một trong hai người hỏi nếu tôi sẽ đồng ý cưới Lee. Lập tức tôi trả lời: đương nhiên, tôi sẽ lấy anh ta. Lee nhìn tôi và hỏi ‘Chắc không?’. Một lần nữa, tôi xác nhận ‘Vâng!’. Annabelle trở nên thật sự phấn khích và nói cô ta sẽ muốn là phù dâu của Lee và Kate là phù dâu cho tôi – và thế là họ lên kịch bản cho mọi thứ.”

Vài tuần sau đó, tất cả bọn họ cùng bay đến Ibiza.

Sau buổi lễ, đôi tân lang và những vị khách nổi tiếng của họ ăn mừng suốt đêm. Nhưng, như Jude Lawe nói, không phải mọi thứ đều như vẻ ngoài. “Không có lấy một người thân hay thành viên gia đình nào ở đó cả, chỉ là những bạn bè nổi tiếng của Lee.” George xác nhận.

Nhưng anh cũng đã từng chứng kiến mặt trái của giới thời trang ngay lập tức sau khi chia tay với McQueen.

“Ngay sau khi chia tay, tôi trông thấy Kate Moss, phù dâu ngày nào của tôi, đang đi vào một khách sạn. Tôi gọi Kate. Cô quay lại, nhìn lướt qua tôi như thể tôi hoàn toàn vô hình. Như thể giờ đây, không còn là một trong những người trong giới, tôi cũng mất đi hoàn toàn tư cách để quen biết cô. Thật khôi hài, khi tôi và Lee lại làm bạn với nhau, cô ta lại thân thiết vồn vã. Có lẽ nền văn minh showbiz nó thế.”

Anh nói tiếp: “Giới thời trang đầy rẫy hội đeo bám. Người ta có thể dễ dàng nhận ra ngay lập tức. Lee thừa thông minh và sắc sảo, anh giải thích mọi thứ cho tôi nghe, rằng hình ảnh trước công chúng và nội giới của anh là gã hoang đàng, và hình ảnh ấy chỉ có thể hoàn chỉnh với một hội vệ tinh lấp lánh hào nhoáng vây quanh.

“Có một Lee ở nhà và một Alexander McQueen điên rồ ngoài đường. Anh đã diễn vai diễn của mình và anh cười vào đấy.” Sau một thoáng ngập ngừng không dấu được vẻ xót xa, George lặp lại: “Lee ‘đã từng’ cười vào đấy.”

Mệt mỏi và kiệt quệ, đôi mắt đỏ ngầu, George nói thêm: “Mọi người đang bàn tán về cái chết của thiên tài thời trang Alexander McQueen. Nhưng tôi muốn họ nhận ra rằng chúng ta vừa mất đi Lee McQueen – con người, một người không kém phần đặc biệt.”

Từ sau cuộc chia tay, McQueen tiếp tục sống độc thân, dù trong một cuộc phỏng vấn năm ngoái, ông thừa nhận mối quan hệ với cựu tài tử phim khiêu dâm hay được gọi là“Mr.Stag” mà ông quen biết được qua một dịch vụ mai mối trên mạng.

Vào ngày người ta tìm thấy McQueen trong tủ quần áo tại căn hộ Mayfair, khi các bác sĩ chuẩn bị đưa thi thể của ông đi, người ta nhìn thấy một người đàn ông tóc vàng đứng trước cửa, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt thất thần. “Mr.Stag” đã là người thân duy nhất tiễn ông vĩnh viễn rời khỏi căn hộ của mình.

Finale Parade – Cuộc diễu hành cuối cùng.

Ngày 25 tháng Hai, 2010, tại nhà thờ St Paul, Knightsbridge, Kate Moss bước vào trên đôi Christian Louboutins cao 5 phân, mình khoác lông thú màu đen cực kì hợp mốt lẫn hợp tình hợp cảnh, trong khi Campbell thu hút sự chú ý với khóa cài trang trí lông vũ màu đen. Có mặt cùng khoảng 100 người tham dự tại tang lễ tiễn đưa Lee Alexander McQueen, người ta còn thấy có mặt Lady Gaga, Steven Klein, Daphne Guinness, Edward Enninful, và Stella McCartney như trong một show diễn độc nhất vô nhị, khi mà họ khoác trên mình những thiết kế của ông trong tuyền một màu đen tang tóc.  

 
 
 

Naomi và Lady Gaga tại tang lễ Alexander McQueen

Mọi thành viên của gia đình McQueen gồm cha ông và 5 người anh chị em còn lại, đều mặc loại vải kẻ sọc Ê-cốt mà McQueen từng sử dụng trong buổi trình diễn bộ sưu tập tai tiếng Highland Rape năm 2006.

Từ vài ngày trước đó, những sản phẩm của ông đã được săn lùng ráo riết tại mọi cửa tiệm trên toàn thế giới và đặc biệt trên internet. Mạng Liberty và Net-a-Porter bán sạch những chiếc khăn cuối cùng có in họa tiết đầu lâu từng một thời làm mưa làm gió khắp các thủ phủ thời trang trên toàn thế giới.

Ngay cả những bộ váy giá 3000 bảng và các kiểu áo khoác 700 bảng cũng như bị bốc hơi khỏi kho lưu trữ của các cửa hàng trên mạng.

Ngoài những tín đồ thời trang tuẫn tiết thật sự muốn sở hữu lần cuối khi còn có thể một di vật từ sức sáng tạo tài hoa của McQueen, không ít trong số những người mua là những tay đầu cơ ma lanh lùng mua những sản phẩm thời trang này như thể tậu một tác phẩm nghệ thuật có giá trị đầu tư cao và chắc chắn.

 

Ngày 09 tháng Ba, 2010, tại tuần lễ thời trang Paris, bộ sưu tập sau cùng của Alexander McQueen được trình diễn trong một không gian nhỏ và riêng tư của phòng salon với những họa tiết mạ vàng trên tường và nội thất.

Từng bộ thiết kế đều được cắt thủ công bởi chính tay nhà thiết kế quá cố. Bộ sau lộng lẫy hơn bộ trước, đầy những hình ảnh tôn giáo, những thiên thần, đồng nữ,…như thể trong suốt thời gian cuối cuộc đời, McQueen đã bị ám ảnh bởi những giấc mơ đầy màu sắc tâm linh, và ông làm nên chúng, như thông điệp cuối cùng gửi lại.

Mang đầy ảnh hưởng nghệ thuật Byzantine, các tác phẩm điêu khắc của Grinling Gibbons, và những bậc thầy như Botticelli và Hieronymus Bosch, từng mẫu thiết kế thật sự tạo cho người xem cảm giác hoàn mỹ và kì diệu đến choáng ngợp. Toàn phần hay từng chi tiết của những tác phẩm điêu khắc và hội họa cổ điển được tái chỉnh cấu trúc để vừa vặn với form dáng thiết kế và in bằng kỹ thuật số, kết hợp kỹ thuật dệt thảm truyền thống đầy công phu.

Bộ váy satin đỏ thắm với chiếc váy xếp pleat xòe thêu chỉ vàng và mẫu váy khác, làm từ gấm dệt vàng, mặc với chuỗi vòng cổ dạng yếm cùng vòng tay làm từ kính màu khiến người ta liên tưởng đến những song sắt và ô cửa cửa mỹ miều trên các cung điện, thánh đường thời hoàng kim xa xưa.

Những đôi giày được chạm khắc thủ công họa tiết lượn xoắn cầu kỳ quanh những chiếc đầu lâu quái dị, những chiếc gót cao hình thiên thần khảm đầy đá óng ánh gợi nhớ đến những đôi hài và guốc rườm rà nặng nề nhưng cực kỳ tinh xảo của lịch sử trang phục châu Âu thời trung cổ.

Những người mẫu bước ra như những bức tranh cổ u mặc, hoặc dưới hình dạng những nữ đồng trinh trong kinh thánh, một tay vươn ra phía trước, một tay đặt lên ngực.

Người ta sẽ không bao giờ hiểu được vì sao một vẻ đẹp thoát thần mê hoặc đến vậy lại có thể tạo ra được từ sự sụp đổ kiệt cùng đến thế.

Và cuối cùng thì Lee Alexander McQueen, một cách nào đó, ở một nơi nào đó, giờ chắc đã bằng an.

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2010/04/26/alexander-mcqueen/trackback/

RSS feed for comments on this post.

21 phản hồiĐể lại phản hồi

  1. […] Alexander McQueen – Kẻ Tội-đồ Yên Nghỉ […]

  2. Chị ơi. Hâm mộ chị quá. Đọc xog bài này em lặng đi một lúc. Cảm tưởng như lần đầu tiên được đọc một bài hay, chuẩn và xúc động như thế!

  3. Bài của chị viết rất hay, em rất thích! :X

    p/s: hình sân khấu có người phụ nữ há miệng không phải của McQueen đâu chị ơi, cái đó là của Viktor&Rolf 😀

    • Rất cám ơn Hoang đã nhắc lỗi của quá trình research. Đã sửa em ạ.
      Thanks for visitting!

  4. Ok, first time ever I read a fashion blog without stopping in the middle and do something else. I am that bad with fashion. Its not just crap comment, it’s love and emotions.

    Love it cô ạ

    P/S: Finally found your blog hahah

    • I found Yours first, with all interest and genuine admiration!

  5. Ồh, may mắn tình cờ tìm được bài này. Alexander McQueen là đề tài của bọn em trong bài thi cuối kì này, trong chủ đề thời trang ở nước nói tiếng Anh. Bài của ss rất hay, em hứng thú đọc nó y như đọc truyện tình cảm mà em mê mẩn. Thank ss nhiều vì bài viết rất ấn tượng.

    • Rất vui vì đã giúp được em thêm hứng thú và thông tin để thực hiện bài thi, và không điều gì có thể làm tác giả hạnh phúc hơn. Để viết một bài tổng hợp thông tin là một điều không dễ, nhưng để truyền được tình cảm và kích thích tư duy của độc giả là điều tôi đã rất hi vọng đánh đổi được với bài viết này. Cám ơn em vì lời tưởng thưởng và chúc em một bài thi thật thành công.

      • Uhm, cảm ơn chị. Nhất định em sẽ làm bài thi cuối kì này thật tốt.
        Chúc chị một ngày tốt lành.

  6. Mot bai viet hay nhat ma toi da tung doc.Mot bai tong hop ve McQueen voi long ham mo vo cung va mot su hieu biet ve thoi trang sau sac, voi loi van me ao va cuon hut’ nguoi doc.Toi vo cung thich va tu hoi la ban co lam viec lien quan toi thoi trang ko ma viet hay den vay.?!

    • chân thành và hãnh diện nhận lời khen tặng. Vâng, tôi đã từng ở trong ngành thời trang 10 năm nhưng hiện nay đã làm báo được độ 3 năm. Một cách nào đó, tôi vẫn không quá xa vời với lãnh vực trên bởi đa phần các bài viết trên tạp chí f.Thời trang (FashionTV Mag.) là về thời trang.
      Một lần nữa, cảm ơn vì lời khen tặng, nó khiến tôi tin rằng quyết định của mình 3 năm trước không hề sai.
      Thân,
      Trác Thúy Miêu

  7. chị ơi, trong phần viết về Isabella Blow , hình minh họa có nhân vật nữ mặc y phục màu đỏ đứng trên bậc thềm trong studio là Daphne Guinness nha chị 🙂

    • cám ơn Hizashi đã nhắc. Thư viện lưu trữ images của tôi rối tung rối mù và bị tag sai khá nhiều, nên khi dùng tư liệu trang trí cho bài, xảy ra những lỗi ngu dốt như ri. Ngượng nhừ!
      xin hỏi Hizashi cũng làm việc trong ngành?
      Một lần nữa, rất cảm ơn đã nhắc.

      • Đã biết tiền bối khá lâu nhưng chưa có dịp gặp, em cũng làm trong ngành nhưng chuyên về hình ảnh , văn phong và sự hiểu biết của tiền bối thật sâu sắc .FashionTV Mag đang đi rất đúng hướng của một tạp chí thời trang chuyên nghiệp.

  8. Cám ơn lời tưởng thưởng dành cho f.Mag. Rất yêu quí!
    Xin không phép nhận danh tiền bối bởi bản thân chưa cầm bút được bao lâu.
    Em hiện làm việc ở đâu?
    Giữ kết nối về sau nhé!
    Trác Thúy Miêu

  9. Xin chào chị,

    Bài viết tổng hợp này của chị về Mc Queen thật hay và sâu sắc. Nó làm tôi thực sự xúc động giống như khi đọc những bài viết hay nhất về 1 Queen khác là Freddie Mercury.

    Nhân tiện, chị có xem Dep Fashion Show 10? Theo chị thì bộ thiết kế của NTK Công Trí, cũng như hình ảnh “đầu lâu” trên screen và sàn sân khấu như 1 bàn cờ có chịu ảnh hưởng từ Mc Queen?

    Cảm ơn chị!

    • Tôi có mặt đêm DFS10 vừa qua. Ngoài mô hình bàn cờ người, đương nhiên là khán giả có thể nhận ra những ảnh hưởng rõ rệt nhất về form, khối của các bst chịu ảnh hưởng cao từ bộ sưu tập trọn vẹn cuối cùng của Lee McQueen, đặc biệt với cách tạo khối trên chất liệu khi ông muốn thể hiện loài giáp xác. Các trọng tâm ở hông và vai cũng xuất hiện rất nhiều trong DFS10. Ảnh hưởng của Lee vào thời điểm đó rõ ràng đã tác động đến thị trường và tư duy thời trang thế giới. Riêng tại Việt Nam, dường như cơn sốt đã mất vài năm để lan đến, thậm chí nếu bạn lưu ý cả về form của footwear. Chi tiết bàn cờ người thì khó lòng gọi đó là một “sự ảnh hưởng”. Đành rằng làm người đi sau rất khó, khó hơn nữa là với một concept đến trong đầu, một khi đã am hiểu và biết rằng ý tưởng của mình không còn original nữa thì lại càng phải tự thúc đẩy để tìm ra một concept khác.
      Bạn thân mến, Việt Nam hiện thời chỉ mới có nền công nghệ dệt may, chưa có một nền công nghệ thời trang hoàn thiện. Trình diễn thời trang hiện nay cũng vậy, được gộp chung vào với công nghệ giải trí chứ không đdược xem là một phần tất yếu của fashion industry, đòi hỏi giá trị chuyên môn cao (đó cũng chính là lí do tạp chí f.Thời trang cho đến nay vẫn chưa xây dựng chuyên mục dành cho thời trang Việt Nam, cần đợi một sự thành hình rõ nét hơn) Show diễn chúng ta vừa cùng được xem lại là một sự kiện của một tạp chí có-viết-nhiều-về-thời-trang, nơi họ có nhã ý tạo một sự kiện hằng niên cho các designer đầu tiên của toàn cảnh công nghệ còn manh mún, tôi trân trọng điều đó. Bản thân các designer đã làm hết sức, nhưng hẳn nhiên, tôi sẽ không quá đòi hỏi họ ở khía cạnh tiên phong tạo trào lưu. Các bậc thầy phương Tây đã tạo dựng sẵn quá nhiều, điều họ có thể làm, chúng ta chỉ có thể kì vọng các designer VN ‘hưởng ứng’ và ‘phản ảnh’ thuần thục những luồng ảnh hưởng này.
      Hãy kiên nhẫn.
      Thân!

  10. Trước hết tôi xin rất cảm ơn chị đã trả lời thư. Phải nói rằng sau khi đọc thư, tôi rất … thỏa mãn. Chỉ riêng bài trả lời ngắn này cũng đã là 1 bài phân tích và tóm lược rất sâu sắc. Nhân tiện, tôi cũng thấy sự xuất hiện của … Jean Paul Gautier trên sân khấu DFS 10 qua BST bó sát hình xương người! “Inspire” hay “influence” thì còn chấp nhận, nhưng thật là tiếc…….

    Một lần nữa, rất cảm ơn sự nhận xét của chị. Xin chúc chị mạnh khỏe và thành công trong công việc.

    • Bạn thân mến, tôi có biết việc này, ngay từ trước khi bộ sưu tập của anh Trí chính thức ra mắt. Tôi vẫn coi trọng thương hiệu KIN ở những đường may tinh xảo, form cắt có thể xem vào hàng thượng thừa ở sài gòn mà cá nhân tôi rất hài lòng khi chính mình mặc vào. Điều đáng tiếc là các nhà tổ chức chưa phân biệt được một nhà thiết kế và một nhà kinh doanh. Anh Trí có chiến lược và chiến thuật, và cả concept, nhưng đặt lên vai anh ta một áp lực của tư duy thiết kế e là quá sức. Hậu quả là các “nhà thiết kế” bất đắc dĩ ăn trọn quả cà chua.
      Khi nền công nghệ chuyên nghiệp chưa thành hình, các phó may và chủ boutique độc lập đang phải làm quá nhiều việc. Đáng buồn là vậy.
      Inspiration hay influence tôi vẫn thừa nhận, nhưng sự thú vị là ngắm nghía những phiên bản đa sắc sau khi được xử lí qua bộ lọc cá nhân của những tư duy sáng tạo và hệ quy chiếu thẩm mỹ khác nhau. Thiếu điều đó, chúng ta chỉ có những bộ quần áo, hay thậm chí phục trang hóa trang, và những bác phó may.
      Cám ơn bạn đã cho phép tôi chia sẻ.
      Lại hãy cùng nhau chờ đợi và kì vọng nhiều hơn vào Elle Show.
      Thân.

  11. Rất cảm ơn chị!

  12. Đã đọc nhiều bài viết về alexander mcqueen nhưng đây có lẽ là bài viết gây cho mình nhiều cảm xúc nhất. Một bài viết hay


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: