Trương Ngọc Ánh – một cuộc đời vẫn là chưa đủ

ÁO LỤA, ÁO LÁ, VÀ ĐÁ TAI MÈO

 

“Những ngày đầu đến với nghề của tôi cũng là một câu chuyện cliché như bao câu chuyện khác: sự “xúi giục” của bạn bè, một chút lâng lâng với khái niệm mơ hồ của một cô gái trẻ ý thức về nhan sắc, một giải thưởng đầu tiên có cái tên không hiểu vì sao tới giờ tôi nghe vẫn thấy tếu tếu “Hoa hậu Noel”, và đương nhiên, cả những bộ phim đầu tiên… 

Câu chuyện bắt đầu như vậy, và chúng tôi cùng cười vui nhớ về cái thời bùng phát “ảnh hậu nhân dân” trên những tờ lịch, những cái tên cũ kỹ như nhữn cột mốc thời gian: Hoàng Chưởng, Nguyễn Á, Huỳnh Anh Tuấn, Lưu Huỳnh,…hay lần đầu thủ diễn vai nữ chính “Em và Michael”

TNA: Chiều theo logic của kịch bản, tức là đi ngủ thì không mặc corset, nên nếu có giữa đêm chạy đến ôm người yêu trong mưa thì vẫn phải không mặc corset. Còn logic của tôi thì đơn giản là còn đi học, và cả trường sẽ đồn ầm lên, chúng bạn soi mói. Thế là hoảng, thế là dọa bỏ về, cho đến khi điện ảnh phải thỏa hiệp cho tôi mặc thêm một chiếc áo lá kiểu học trò. Đấy, không thể nói đó đã là vai diễn ưng ý nhất, nhưng không quên được, như tình đầu vậy: ngô nghê, không hoàn hảo, và không thể quên.  

ELLE: Vậy cho đến bao giờ chị mới có được cho mình một vai diễn được là mình nhất?

TNA: Không, may quá! Điện ảnh cho tôi được sống nhiều hơn một kiếp người. Mỗi vai diễn, tôi được ghé vào sống thử một số phận xa lạ, một tính cách, một môi trường mà 100 năm kiếp này cũng không cho tôi được. Nếu phải đóng vai chính mình trong điện ảnh, như thể bạn đi du lịch hết một vòng trái đất để tẽn tò thấy mình đứng ngay nơi mà từ đó mình đã ra đi. Không, tôi chưa có một vai diễn nào là chính mình nhất, may quá, và đó không phải là vai diễn tôi kiếm tìm.

 

ELLE: Một kiếp chưa đủ à? Một số phận được chiều chuộng vẫn chưa đủ à?

TNA: Chưa! 

Như thế, từ một cô gái không bỏ được chiếc áo cuối cùng bên ngoài thánh đường điện ảnh, Ánh đã bước vào một cơn lốc vong thân, mải miết mặc cho vừa những bộ áo quần xa lạ. Và ngay cả khi tấm áo làm từ vuông lụa Hà Đông, cuộc phiêu lưu cũng không hề êm ái. Ánh vong thân phiêu lưu, dẫm đôi chân trần lên lớp đá tai mèo sườn núi Bắc Ninh để khóc vì đau và tự hỏi liệu đã đến lúc xỏ chân vào đôi giày của chính mình và bước ra khỏi thánh đường nghiệt ngã ấy.

 

“Dẫu chưa tìm thấy một số kiếp gắn liền, ám ảnh mình nhất, tôi vẫn không quên được dấu ấn Áo Lụa Hà Đông. Cơ cực như vượt cạn, trong cảnh hòa vào đoàn người di tản vào Nam, đứng trên sườn núi cao, camera chĩa từ máy bay quân dụng vo ve trên đầu, đó là khi tôi hiểu rằng điện ảnh sẽ không thỏa hiệp như ngày xưa, và không chỉ là một chiếc áo ngực, tôi phải bỏ lại phía sau mình cả chứng sợ độ cao, khi này đang khiến tôi run bắn lên đến phát khóc. Bây giờ nhìn lại, tôi vẫn kiêu hãnh với Áo Lụa Hà Đông vì biết rằng với ngay cả chính mình, tôi không rõ liệu có thể làm lại tất cả một lần nữa. Đó là nói vậy, trong thâm tâm tôi thừa hiểu bản thân mình sẽ còn rất nhiều lần nữa tôi đứng run trên nhiều sườn núi khác, và tôi sẽ có quyền nói rằng đó là vì Đam Mê, khi đam mê không chỉ là yêu thích những gì mà điện ảnh mang lại.”

ELLE: Như cảm giác của sản phụ sau lần vượt cạn?

TNA: Vâng, và sau khi cơn đau qua đi, người đàn bà lại sẽ vẫn sẵn sàng đau đớn thêm rất nhiều lần và kiêu hãnh về những đứa trẻ của mình. 

ELLE: Chị hoàn toàn hài lòng về những vai diễn đã qua?

TNA: Không bao giờ! Tôi đã luôn có thể làm được tốt hơn như vậy. “Bi kịch” là ở chỗ đó. Tôi đã luôn có thể làm được tốt hơn. Nhưng dường như điện ảnh Việt Nam vẫn đang có vẻ quá chiều chuộng diễn viên. Tôi đợi chờ một chiếc áo khó mặc, tôi thèm được một áp lực khiên cưỡng của thuở ban đầu, giá như có thể một lần cho phép mình vong thân, được cạo trọc đầu vì một vai diễn chẳng hạn, giá như có thể bỏ lại phía sau nhiều hơn một chiếc áo.

 

NHỮNG BƯỚC CHÒNG CHÀNH BÊN NGOÀI SÀN CATWALK 

Cuộc dạo chơi lẫy lừng nhưng chóng vánh của Trương Ngọc Ánh trên sàn diễn thời trang đã là những bậc thềm đầu sự nghiệp. Từ catwalk đến màn bạc, hầu như chị nằm trong số rất ít celebrity nữ trung thành với hình ảnh đầu tiên của mình, cũng như cuộc “lấn sân” vẫn thường thấy của đội kiêu binh trường túc sang màn ảnh truyền hình và màn bạc, một điều hiển nhiên, đối với Trương Ngọc Ánh, đó đã không chỉ là một cuộc dạo chơi. Phải chăng đó là sự may mắn của người con gái đẹp, hay một màn trù hoạch tỉnh táo và tài tình của kẻ thủ diễn vai chính trong bộ phim cuộc đời do chính mình đạo diễn? 

ELLE: Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh của chị những ngày thời mới nổi, đó là những hình ảnh của chị trên runway thời trang còn thô sơ của mùa đầu manh mún cái gọi là công nghệ biểu diễn thời trang. Hầu như chị không thay đổi hình ảnh của mình nhiều lắm lúc ấy đến bây giờ. Nhưng kiểu “người đẹp mặt ngầu” ấy trên sàn diễn thời trang, dường như không bập bùng lửa như ngày nay?

TNA: Khó có thể nói nghề người mẫu là một sự nghiệp nối dài. Đối với hầu hết, đó là một “chiếu nghỉ” để tạo dựng trước khi thật sự dấn thân vào ước mơ sự nghiệp, nhất là đối với nền thời trang Việt Nam khi ấy. Và tôi đã có cho mình những gì cần có từ công việc của một người mẫu: bản lĩnh, sự tự tin, sự chấp nhận, hay rating nền tảng. Nhưng rồi tôi có thể làm gì hơn được nữa? Hẳn nhiên sự sáng tạo, tính độc lập thì nghề nghiệp nào cũng cần có, nhưng liệu tôi có dám đứng lì trên catwalk 15 phút mà múa một bài tạo hình “sáng tạo” trong khi cả một bộ sưu tập chỉ diễn ra trong vài phút mà thôi? Tôi có thể sáng tạo đến đâu bên ngoài một khung ảnh thời trang?

 

ELLE: Thế là cái vỏ trứng trở nên chật chội cho chú gà con?

TNA: Nhưng tôi vẫn cựa quậy tốt trong cái vỏ đấy chứ? Tôi cho là vậy. Vào thời cao trào của lịch thị trường, với tiêu chuẩn mẫu mực của các pose má hồng cười xinh, tôi vẫn thích kiên cường với phong cách mặt lạnh, khi ấy còn được coi là khác biệt. Và sự khác biệt ấy đã đem lại cho tôi cái mà về sau mọi người cho là may mắn!

 

Dường như sự may mắn không thôi chưa đủ lí giải những thành công, gần như liền tay, của “thiết diện giai nhân” Hà Thành Trương Ngọc Ánh. Nam tiến, cô ngay lập tức được lưu ý đến với mật độ xuất hiện rầm rộ, đặc biệt với bộ phim đầu Em Và Michael. Dường như phong cách lạnh lùng đó là một phần thật thà của một Trương Ngọc Ánh của lý trí, sự cân bằng trong mọi hoạch định sự nghiệp, cùng với bản năng tiềm thức của một cô gái sinh ra để dành cho showbiz 

ELLE: Đất phương Nam hoa lệ có vẻ đã không hù dọa gì được chị, hay phải chăng cuộc Nam chinh đã là một phần của một hoạch định sự nghiệp lớn?

TNA: Khó có thể nói rằng đã có một sự trù hoạch tỉnh táo chi li nào. Khi ấy, trong tôi chỉ là một khái niệm rõ ràng rằng Sài Gòn là tâm bão của mọi hoạt động nghệ thuật, giải trí. Sự sôi động và màu sắc hào nhoáng đó, hẳn nhiên, là một hấp lực lớn đối với bất cứ cô gái nào như tôi trong thời điểm đó, hay đến tận bây giờ. Và thế là tôi đi.

Đoàn phim làm casting tuyển diễn viên. Trong mắt mọi người, tôi chỉ là một con bé Bắc kỳ “no-name” được ưu ái bởi bàn rullet phần số. Để đáp trả, tôi đã làm những gì tôi cho là tốt nhất cho vai diễn ấy, cho những hình ảnh đầu tiên của mình tại Sài Gòn. May mắn, hẳn nhiên là may mắn, nhưng cũng có những khi lạc lõng, có những lúc hết tiền nằm nhà, chứ quyết sĩ diện cắn răng không gọi điện về nhà hay thất thểu “hồi gia”. Có thể gọi những cú chòng chành ấy đã luôn là những đợt sóng ngầm để riêng mình trải qua.

 

ELLE: Đến bao giờ mới hết chòng chành?

TNA: Vẫn còn chứ, đôi khi…chòng chành lắm chứ! Nhưng mình biết cách nuốt cái chòng chành ấy vào như thế nào. Và rồi cũng có cho mình những người bạn để trút tâm sự. Ít thôi, không nhiều, nhưng thật sự đáng có.

ELLE: Có vẻ như ngay trong sự lựa chọn bạn bè, chị luôn chủ động chọn lấy cho mình những gì tốt nhất? Chị chọn chồng, hay chồng tự đến.

TNA:  Chồng tự đến đấy chứ, mình có định chọn đâu. 

ELLE: Chị đón nhận mọi thứ đến trong đời, hay chủ động chọn lựa và định đoạt? Đôi khi bản năng đàn bà được ở thế bị động cũng là một cái thú?

TNA: Thường thì tôi không thích ở thế bị động, trừ khi mình muốn(!)

 

ELLE: Đã bao giờ chị để mặc cho ai đó quyết định hộ mình?

TNA: Ừ nhỉ, biết đâu thế cũng hay, tôi cũng nhiều lúc nghĩ đến điều đó, một Mạnh Thường Quân chẳng hạn, biết đâu điều đó sẽ rất hay? Ngặt nỗi, khi tôi còn ngô nghê chân ướt chân ráo, đã không có ai nâng đỡ bảo bọc, liệu bây giờ, để bảo bọc dẫn dắt cho tôi, ắt người ấy không phải kẻ dễ tìm. 

SÓNG NGẦM PHÍA SAU MÀN BẠC

 

Ngành công nghệ giải trí luôn xoay vòng với luật đào thải nghiệt ngã chỉ dành cho những bản năng sinh tồn mạnh mẽ và những cú bẻ lái ngoạn mục, nếu bạn muốn tránh không bị hất văng ra khỏi cái vòng xoáy tít mù của nó. Cho đến bao giờ, những cuộc rong ruổi ghé qua những số phận hư cấu xa lạ sẽ không còn hứng thú, khi mà đằng sau những chào mời của showbiz, số phận đặt vào lòng người đàn bà một đứa trẻ. 

ELLE: Tên tuổi nào trong giới điện ảnh Việt Nam mà chị muốn vươn tới?

TNA: Tôi có cho mình nhiều nghệ sĩ đàn chị mà tôi kính trọng và học theo, nhưng có lẽ hội đủ tất cả, theo tôi, từ phong cách, dấu ấn đến đẳng cấp thực thụ, thì đó là cô Kiều Chinh. Nhưng trên hết, cái lửa dành cho điện ảnh của cô vẫn rừng rực bên trong vẻ khiêm cung trang nhã.

 

ELLE: Chị nhìn thấy đoạn đường cuối của mình với nghiệp diễn ra sao? Một nghệ sĩ lớn kết thúc bằng vai những người mẹ ẩn nhẫn? Hay một huyền thoại lui vào hậu đài khi hương sắc đương thời hoàng kim?

TNA: Tôi sẽ ra đi khi mình hết ham muốn.

ELLE: Như một diễn viên? Hay như, biết đâu đấy, một nhà sản xuất?

TNA: Hoàn toàn có thể. Nhưng có thể không phải là chóng vánh để tôi chuyển đến tư cách một nhà sản xuất. Việc làm mẹ đã khiến tôi điềm tĩnh hơn với những tham vọng của mình, chắt lọc và tỉnh táo hơn mỗi khi chỉ chực muốn ôm đồm đến mức quá tải. Đến ngay cả áp lực cầu toàn cũng được cân bằng lại. Con làm tôi trở nên vị tha hơn, nhưng không hề dễ dãi với công việc.  

ELLE: Vậy là tư cách người mẹ đã khiến chị phải hy sinh tham vọng riêng?

TNA: Không, mà trái lại, con dạy cho tôi biết phân biệt thế nào là vong thân phi lý để có thể tập trung vào những thứ giờ đây trở thành quan trọng nhất. Và tôi làm điều đó một cách hoàn toàn hạnh phúc.

 

ELLE: Và công việc làm mẹ có ảnh hưởng đến sự hưng phấn của chị với dự án cho vai diễn mới?

TNA: Không, tôi vẫn rừng rực hứng thú với kịch bản này. Lại một chuyến phiêu lưu vào một số phận lạ, và một tứ kịch bản khá lạ. Bản thân nhân vật được ví như một con mèo có 9 kiếp vậy, cho đến khi người đàn ông của cô ấy, vào cuối phim, phải thốt lên “Liệu nàng có tồn tại thật hay không?”. Còn tôi thì được thỏa mãn đam mê hóa thân với việc ghé qua từng góc độ đa nhân cách của nhân vật nữ này. 

ELLE: Một tứ phim lạ, liệu bản tính cầu toàn có khiến chị e ngại với những viên sạn rất có thể gặp phải?

TNA: Tôi chẳng bao giờ hoàn toàn hài lòng khi xem lại những vai diễn cũ. Nhưng tôi luôn biết trước được rằng mình sẽ làm tất cả những gì có thể.

Khi dấn thân vào điện ảnh, và đam mê nó, như tình yêu vậy, ta chấp nhận cả những rủi ro, và cả những hạt sạn. Ngay cả những phim Hollywood, đâu phải không khó nhặt sạn? Nhưng rồi các nhà sản xuất vẫn làm phim, các diễn viên vẫn đóng phim, và các nhà phê bình sẽ ngồi nhặt sạn. Sự đam mê tỉnh táo sẽ bao gồm cả những thực tế đó.

Sau những lần tham dự các liên hoan phim quốc tế, không một ai mà không thoáng chạnh lòng khi đoàn Việt nam bước lên thảm đỏ chỉ ở tư cách khách mời. Có thể còn lâu, rất lâu, để có một sản phẩm điện ảnh Việt Nam xuất hiện tại các sự kiện danh giá ấy, nhưng không lẽ vì vậy mà chúng ta hãy đóng máy lại và ngưng sản xuất phim?

 

ELLE: Ở góc độ kinh doanh, chị cho rằng đây là một thị trường thụ động với các rạp đông đều đặn theo mùa hơn là theo phim?

TNA: Tôi tin vào vế “Anh hùng tạo thời thế” hay “Nghệ sĩ tạo trào lưu”. Tôi không cho rằng tính thụ động bản chất của công chúng có nghĩa là họ cho phép sự hời hợt dễ dãi của người làm nghệ thuật nói chung, và điện ảnh nói riêng.

 

ELLE: Chị sẽ có gì khác hơn so với những gì nền điện ảnh đang có thể mang lại cho công chúng của họ?

TNA: Tôi có cái tên của mình để là một thương hiệu, và cũng là một áp lực. Như vậy là quá đủ. 

24H CỦA ĐẦU TRỌC, VÁY ĐÓNG ĐINH, MAYBACH VÀ “THẨM MỸ VIỆN TÂM HỒN”

 

ELLE: Khi nghĩ đến tương lai, chị sẽ nhìn thấy bức chân dung của chính mình, hay một bức ảnh gia đình?

TNA: Tôi có thể nhìn thấy cả hai, vậy được không nhỉ?

ELLE: Và chị hài lòng với bức tranh hiện tại?

TNA: Tôi không có gì để phàn nàn. Một đứa con để yêu thương, những vai diễn, chồng – có một chồng, và thi thoảng lại được mời chụp bìa cho Elle(!) Tôi không dễ nhảy cẫng lên phấn khởi, nhưng không có gì để phàn nàn cả.

 

ELLE: Căn phòng riêng đầu tiên của chị như thế nào?

TNA: Không phải là một căn phòng của người con gái có thời gian ngồi trang điểm tỉa tót cho nó. Một căn phòng có vừa đủ tiện nghi để sống.

ELLE: Còn bây giờ?

TNA: Chết thật, cũng không khác mấy, duy chỉ có điều là nó đẹp hơn, và nằm trong ngôi nhà của mình. 

ELLE: Thói tự nuông chiều của chị là gì? Và xin đừng nói rằng công việc là thú vui nhé.

TNA: Tự chiều chuộng mình? Chả biết nữa, câu hỏi hay đấy nhỉ! Lâu quá tôi quên tự hỏi mình câu này (cười) Vậy cho tôi đổi xe nhé?

ELLE: Sẽ là một loại xe gì mà chị phải tự chiều chuộng mình mới có được?

TNA: Maybach! Tôi muốn có một chiếc Maybach, mọi người đều bảo tôi nhà quê, nhưng nếu để tự chiều mình, tôi muốn một chiếc Maybach.

 

ELLE: Có một bộ cánh nào khiến chị phải mơ ước?

TNA: Lần đi New York gần đây, tôi nhìn thấy một bộ đồ nhà Versace, hơi hầm hố, kiểu đóng đinh bù lon con tán ấy, và đúng là loại chẳng liên quan gì đến phong cách và hình ảnh của tôi. Tôi thích lắm, nhưng phải tự ngăn mình lại trước viễn cảnh vung tiền ra sắm một món mà chắc chắn mình sẽ chẳng thể mặc để đi đến đâu.  

ELLE: Nếu thay đổi được một điều gì đó trên dung mạo mình, chị sẽ muốn thay đổi phần nào nhất?

TNA: Tôi đã từng muốn cắt tóc thật ngắn, hay thậm chí cạo đầu xuống tóc cho một vai diễn. Còn cho chính mình à? Giá như có thể cho tôi cao thêm một chút thì sao nhỉ? Tại sao không?

 

ELLE: Nếu chị có 24 giờ đồng hồ để làm mọi thứ dẫu xa xỉ hay phi lý nhất, 24 giờ đó sẽ như thế nào?

TNA: Khai trương một ngôi trường cho trẻ mồ côi.

ELLE: Thôi nào! Hãy thấy mình thủ diễn vai chính trong một tuyệt phẩm điện ảnh đa quốc gia, bước vào chính trường, thay đổi thế giới, hay khỏa thân chạy vào nhà băng chẳng hạn…

TNA: Đã bảo là xa xỉ vị kỷ mà, ngày nào tôi chả sống cho điện ảnh, tiền thì không cần phải theo cách đó, còn đã nói tự chiều mình, sao lại còn mơ thay đổi thế giới?

ELLE: Hãy đi đến Venice, yêu một người đàn ông trong mơ…

TNA: Chuyện đó tôi làm rồi.

ELLE: Một ngôi trường cho trẻ mồ côi, chẳng có gì là có vẻ vị kỷ hay tự chiều mình ở đây cả, và nghe hơi cliché?

TNA: A, không, tôi không làm chính trị cho hình ảnh của mình đâu nhé! Tôi vẫn có thể đến beauty salon hàng ngày, mua những món mỹ phẩm đắt tiền hay những bộ váy xa xỉ để trang trí cho cái diện mạo của mình, để soi vào thấy mình đẹp hơn. Và nếu có một món làm đẹp, hay một nhu cầu thẩm mỹ cao hơn thế, vâng, đây là điều tôi vẫn hằng muốn mà ít khi nói ra vì người ta cứ tưởng tôi đang diễn. Một cách thành thật nhất, một ngôi trường cho trẻ mồ côi – sự xa xỉ như thế sẽ làm tôi thấy mình đẹp hơn lên. 

ELLE: Vậy nhé, trong 24 giờ ấy, sẽ là một Trương Ngọc Ánh cao lênh khênh, ăn bận hầm hố, phóng Maybach đến khai trương ngôi trường từ thiện của mình. Cũng chỉ mới nửa ngày thôi.

TNA: phần còn lại, tôi thấy mình nằm trong spa, thư giãn tuyệt đối và thật-sự-không-suy-nghĩ-gì, tôi vẫn hay đi spa, nhưng hầu như chẳng bao giờ để đầu mình thật sự hoàn toàn rỗng cả. Và kết thúc 24 giờ xa xỉ ấy ở bên con, bởi dẫu đó có là việc tôi vẫn làm hàng ngày, đối với tôi vẫn là điều trân quý nhất.

(Bài viết đã sử dụng trên tạp chí Elle phiên bản Việt)

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2010/11/01/truongngocanh/trackback/

RSS feed for comments on this post.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: