những chuyến đi không bao giờ là kết thúc…

by f.

2010 đã là một con số chẵn chịa và tròn đầy.

Và những ngày cuối năm, người ta sẽ quay đầu nhìn lại một lần con đường vừa đã đi qua. Có thể đó là bởi buổi chiều cuối cùng của năm đã tuyệt đẹp và thênh thang tròn đầy, hoặc có thể bởi 12 tháng và các mùa đã mang họ đi quá xa và quá nhanh. Từ rất xa, mọi thứ đều trở nên tốt đẹp cho lòng vị tha tở mở.

2010 – con số chẵn chịa tròn đầy, dù trong đó có cả những khoảng trống của mất mát mãi mãi không bao giờ bù đắp được, khi những nốt thăng nốt giáng của đoản khúc trong đời lại được trớ trêu sắp cận kề, có hợp có tan, có sinh có tử.

Năm 2010 đã chứng kiến sự ra đời tròn đầy của f. trong những ngày cả giới thời trang hẵng còn chưa lặng cơn chấn động khuấy đảo thánh địa haute couture với nỗi đe dọa diệt vong, và sự ra đi thầm lặng nhưng đau đớn của thiên tài đương đại trong sự thảng thốt của mọi headline tạp chí thời trang thế giới: Lee Alexander McQueen.

Nhưng phía sau sự khởi đầu đầy hoảng loạn ấy, nhìn lại tấm thảm đỏ mang tên thời trang trải dài 12 tháng, đã là những mùa thời trang không bình lặng. Flower power thế hệ mới ngự trị mốt Xuân Hè, tân hiện sinh lên ngôi không với trường phái Boheme mà lại dưới hình hài những bộ quân phục của phong cách Military ngỡ như đối lập.

Gã quản gia thiết diện nhà Chanel mang cục nước đá Nam Cực về làm tê liệt cả Paris, trong khi ở xứ sương mù, nhà Louis Vuitton tái hiện lại cả một biệt điện quá vãng, một thứ pháo đài của những tâm hồn hoài cổ nửa u uất nửa phong lưu. Và ngoài kia, ngôi sao pop Mỹ tuyệt vọng quấn những tảng thịt sống lên người, hát lên những lời ca lưỡng tính…

Giữa những trớ trêu sắp đặt cận kề ấy, như một ánh sáng cuối đường hầm, như chiếc phao cứu sinh cuối cùng vứt xuống cho cuộc sa lầy của tinh thần lãng mạn xa xỉ haute couture, những buổi tiệc huy hoàng nhất thập niên đã vô tình dồn tựu vào con số tròn trịa 2010. Những ngôi sao vẫn dát vàng lên thảm đỏ với phong cách tột đỉnh thượng lưu, trong khi ngoài thị trường thời trang ready-to-wear dậy sóng vintage với những sọc xanh lính thủy và vẻ đẹp pin-up xưa cổ hồi sinh.

Tinh thần lãng mạn đã không rời bỏ thế giới.

Những người đàn ông vẫn cần tắm tưới những người đàn bà bằng những cơn mưa kẹo ngọt.

Những gã trai lơ lâu năm vẫn dõi ánh mắt đa tình theo mỗi tuyệt tác thịt da đong đưa trên đôi gót slimheel, dù chỉ là thú phù phiếm của ánh nhìn tán tụng.

Và những giai nhân vang bóng một thời vẫn muôn đời không là quá vãng.

2010, đã có những tử biệt và lụi tàn.

2010, đã có cả những cuộc hồi sinh bất chợt của vẻ đẹp hoài cổ xa xưa.

Vòng thời trang vẫn cứ xoay…

Những trào lưu tái suy rồi tái thịnh, những kẻ tri kỷ vong niên làm lại cuộc hạnh ngộ dẫu có phải mất mát lại từ đầu.

Những chuyến đi, không bao giờ là kết thúc.

Bởi người ta vẫn luôn có thể gặp lại nhau, dưới những tán lá vườn Majorelle.

photo by Thảo

 

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/01/01/khaibut2011/trackback/

RSS feed for comments on this post.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: