Ngô Thanh Vân: “đừng lại quá gần các ngôi sao!”

Trác Thúy Miêu

 NTV có mặt trước phóng viên trong dáng vẻ casual và chiếc laptop, cao hứng huyên thuyên về vụ nổ boysband sắp tới, khoe những đoạn clip, đoạn trailer, những bộ phục trang biểu diễn của nhóm – sản phẩm đầu tay của nàng ở tư cách một manager chuyên nghiệp.

Giữa cuộc huyên thuyên hào hứng, nàng hắt ra một câu nghe như tiếng thở dài “Chị biết không, 1 tỉ năm rồi tôi chưa có được một cuộc café tán gẫu như thế này…”

Và cuộc nói chuyện với covergirl Việt đầu tiên của Elle cuối cùng cũng được thật sự bắt đầu.

 ĐƯỜNG CATWALK TRẢI DÀI BAO XA?

Cuộc nói chuyện với Elle, theo thông lệ, bắt đầu bằng việc quay lại từ một điểm mờ rất xa của khởi đầu sự nghiệp một thương hiệu NTV.

Tất cả đã bắt đầu đơn giản và khá suôn sẻ. Nhớ lại thời kì đầu ấy, kể từ những năm cuối thập niên 90 khi mới từ Na Uy về, Ngô Thanh Vân xuất hiện trên một vài đoạn clip nền karaoke, mình mặc áo dài giữa trưa đi lơ ngơ trên phố…hái hoa. Nàng rũ ra cười với hình ảnh chính mình.

Khi đó tôi biết rằng tôi sinh ra để lượn lờ trong phạm vi lãnh địa showbiz nhưng khởi điểm còn rất mơ hồ. Các đạo diễn gọi tôi đi quay, 300 ngàn một buổi, thế là tôi đi. Khi được yêu cầu trang điểm nhẹ, tôi hẵng còn khá ngô nghê với những món “hàng xén” màu mè ấy. Gần như là thọc ngón tay vào hộp màu để bôi bừa màu xanh lên mắt, một ai đó gắn hộ tôi hàng mi xộc xệch, thế là quay clip như ai.

Chỉ cách đây mấy hôm, tôi đi ngang phòng nhân viên và thấy họ xúm xít xem đoạn clip nọ, cười ngặt nghẽo, muốn độn thổ! 

Cuộc dạo chơi đang êm đềm trên catwalk và trước ống kính của những chiến dịch quảng cáo sáng giá, NTV rời bỏ thời trang.

Tôi tự thiết lập cho mình mục tiêu, và tôi đã đạt đến, tôi còn có thể đi bao xa trên đường catwalk? 

Nhưng đoạn đường tiếp nối trên sân khấu ca nhạc đã không hoàn toàn là những cuộc đi dạo hái hoa giữa trưa của những ngày đầu với thời trang.

Đã mất khoảng nửa năm để trở nên sành sõi hơn kể từ những ngày “hái hoa giữa trưa” ngộ nghĩnh ấy, để thật sự hòa mình vào những công việc của một nghệ sĩ giải trí. Các cuộc thi và danh hiệu đã khiến mọi việc dễ dàng hơn, cho đến khi tôi học đến bài học “nâng cao” của chuyên môn làm một “người của công chúng”. Tôi đối mặt với dư luận.

Những lần đầu tiên trong đời hứng đòn dư luận, tôi đã phát khóc và hoang mang không hiểu vì sao mình bị…ghét. Họ không thích tôi, họ không cho rằng tôi có thể ca hát gì cả và ý tưởng về vai trò entertainer bị cho là trò hỏa mù để lấp liếm sở đoản, dù gần đây đã trở thành trào lưu.

Lại mất thêm một thời gian nữa để hiểu rằng đấy không phải là Tôi mà họ ghét. Chẳng có gì là cá nhân ở đây cả. Ai cũng có thể là nhà phê bình, người của công chúng khi thì vào vai con búp bê để thỏa mãn như cầu mến mộ yêu quý, khi thì mang chức năng của một cái bao cát để hứng đòn xả stress,…chung quy là giải trí, và tôi đã phải làm đúng việc của mình. Bao cát chịu đòn, con búp bê được tung hô, mọi việc không thật sự liên quan quá nhiều đến một Ngô Thanh Vân.

Rất may, họ không đưa chân đi hộ quãng đường của tôi, khóc bằng nước mắt của tôi, và cũng không xài đồng nào tôi kiếm được từ khả năng và sức lao động của mình, thì những lời yêu ghét đó có chăng cũng chỉ là khi họ “vào vai công luận” một cách hiển nhiên nhất. Suy nghĩ này khiến tôi thanh thản, không cá nhân hóa mọi chuyện, và làm đúng việc của mình.

Trong lãnh vực ca nhạc, người ta vẫn nói rằng tôi đã không đi được đên đỉnh cao để tự gọi mình là diva. Nhưng thực tế là 8 năm kể từ khi đặt chân lên sân khấu ca nhạc, đây vẫn là lãnh vực cho tôi nguồn thu nhập chính, nằm ngoài vùng phủ sóng của thông tin báo giới.

Người ta nói đến những bộ phim và sự xuất hiện của “cặp đôi vàng” tại các buổi tiệc, nhưng trên thực tế, vai trò entertainer trên sân khấu ca nhạc của tôi vẫn là sự nghiệp và nguồn thu chính.

Điện ảnh cũng là một cuộc chơi, một đam mê lớn, và một chiến lược rating. Tôi thức dậy mỗi ngày để mặc vào mình bộ quần áo của nhân vật, ngày của tôi trôi qua không có những hào quang của NTV, những cuộc café với bạn bè mà hoàn toàn bị nhân vật và kịch bản chiếm lĩnh, ngay cả trong những suy nghĩ cuối ngày trước khi đi ngủ. Hào quang chỉ đến trong đúng vài phút, trong buổi ra mắt hay khi được kêu tên cho một giải thưởng. Và như vậy là đủ, dù sau đó là tiếp nối những dằn vặt đa chiều của dư luận, nỗi đe dọa thất thu và tổn thất tài chính. Nhưng người ta chấp nhận tôi dễ dàng hơn trên màn bạc, hào quang ấy đủ nổi bật để người ta quên rằng tôi vẫn đang tồn tại trên sân khấu ca nhạc chứ chưa bao giờ rời bỏ nó.

Người ta có thể không thích ca khúc tôi thể hiện, cho rằng tôi không có giọng ca khỏe, thậm chí tôi có thể không bao giờ là một diva âm nhạc thực thụ, nhưng hey, 8 năm rồi, tôi đi bằng chân của mình, khóc bằng những giọt nước mắt của mình, và xài những đồng tiền kiếm được bằng cái chất giọng không phải ai cũng thừa nhận ấy, và như vậy, tôi là một nghệ sĩ giải trí chân chính.

PHÙ THỦY CHƠI BÚP BÊ VÀ NHỮNG NGÔI SAO KHÔNG ĐỦ XA. 

Hơn mười năm kể từ mức cát-sê 50 000 và những chuyến “hái hoa giữa trưa” ngô nghê, NTV hào hứng với cuộc phiêu lưu mới ở cương vị một producer/manager chuyên nghiệp.

 Trên màn hình laptop là năm hình mẫu lý tưởng mới chờ đợi dội bom thị phần âm nhạc trẻ. Năm nhân vật hoạt hình bằng xương bằng thịt biết ca hát nhảy múa tóc xịt keo, mỗi chàng trai cho một gout phong cách điển hình nhất trào lưu sống thanh thiếu niên Á châu đương đại. Dẫu đó là Cool Dude mặt ngầu hay Prince Charming kiểu lãng mạn kẹo đường, tất cả làm nên một boysband hoàn hảo hứa hẹn hiệu quả thương mại hình ảnh, một thứ mà NTV đã thực hiện một cách xuất sắc với chính bản thân mình từ những ngày đầu của cuộc kinh doanh hình ảnh rỡ ràng thịnh vượng.

Tôi không có pháp thuật để biến những cậu nhỏ này trở thành các ngôi sao. Tôi có ê-kíp, có sự quyết tâm, điều kiện và phương pháp. Nhưng đây không chỉ là những cậu búp bê, bởi bản thân họ được yêu cầu tập luyện như những người lao động thật sự. Khi đến với buổi casting, đây là những bạn trẻ hoàn toàn lạ lẫm với showbiz nhưng có năng khiếu. Để biến năng khiếu thành kỹ năng, đòi hỏi một sự vận động tự thân ở cường độ cao nhất và thậm chí cả kỷ luật rèn giũa khắc nghiệt. 

Năm chàng ca sĩ tương lai sau khi được chọn sẽ ký vào một cam kết và từ đó, trong thời gian chuẩn bị cho sự ra mắt, họ gần như bị cô lập trong ngôi nhà của công ty và trải qua những quá trình “hóa thân” theo hệ thống đào tạo chuyên biệt cho đến khi thật sự sẵn sàng để được “tung” lên bầu trời với sứ mệnh tạo nên một vụ chấn động kha khá trên cái vòm vốn đã sẵn đầy sao của showbiz Việt. 

 Có lần, nói chuyện với Marketing Director của YanTV, một người Mỹ, ông ta đặt cho tôi câu hỏi “Tại sao ở nơi khác, các ngôi sao dễ dàng gây náo loạn ở bất cứ nơi đâu họ xuất hiện, trong khi các ngôi sao giải trí tại Việt Nam cùng lắm là khơi gợi được đôi ánh mắt tò mò?”. Các ngôi sao của ta kém thuyết phục hơn chăng? Hay họ chưa hoàn thiện công việc tiêu khiển cho công chúng đủ để được yêu mến? Đơn giản lắm, vì người ta không dễ dàng “vồ” được các celebrity Hollywood “thân thiện” ăn cháo huyết bên đường hay mở quán bình dân! 

Chúng ta có những ngôi sao sáng trên mỗi thị phần công chúng, phủ sóng từ hẻm lao động cho đến những phòng lounge giới thượng lưu. Nhưng chúng ta có những ngôi sao quá đỗi “thân thiện”. Và họ quá đông. Cả một bầu trời sẽ hòa đồng sáng rực với quá nhiều ngôi sao, nhưng trong quầng sáng ấy, sẽ không có vì tinh tú nào có thể quá sáng!

Nhưng ta đang nói đến thị phần công chúng phương Đông, đặc biệt là ở Việt Nam, tình yêu dành cho các ngôi sao phải được nuôi sống bằng sự thân thiện và bón mớm bằng những thông tin vặt mang màu xanh lá cải. 

Thế nên tôi đã không chọn ứng dụng tập quán quản lý của showbiz Hoa Kỳ mà đi theo đường lối đào tạo của K-Pop. Trên thực tế, chúng ta đều biết rằng chính khoảng cách giữa ta và một ngôi sao sẽ khiến chúng phát sáng và long lanh. Một khán giả thông minh sẽ an vị trên ghế khán giả và thưởng thức cái long lanh lấp lánh kì thú ấy. Lại quá gần một ngôi sao người ta sẽ hết hồn bởi sự thật món vật lấp lánh ấy chỉ là một bề mặt địa chất gồ ghề xấu gớm, hay thậm chí bạn sẽ một phen tẽn tò để phát hiện ra đó chỉ là ánh đèn hiệu của một chiếc máy bay.

Hẳn nhiên không phải đó là tất cả sự thật về các vì sao, nhưng tốt hơn là chớ lại quá gần vì tò mò, và tệ hơn nữa là khi các “sao” tự vận động lại quá gần để cầu mong chiều chuộng, đáp ứng lòng hiếu kỳ.

Ở đây, tôi không muốn nhầm lẫn giữa sự lễ độ và thân thiện với sự gần gũi đến mức suồng sã với công chúng. Một entertainer giỏi sẽ vẫn trọn vai ngay cả bên ngoài sân khấu, và một manager giỏi sẽ biết chọn vai phù hợp đến mức ‘ngôi sao’ thậm chí không phải gượng ép khiên cưỡng hay tự huyễn hoặc bản thân.

Đến từng chi tiết trên phục trang, đến từng ca từ hay nick name của mọi thành viên trong nhóm đều được quyết định dựa trên việc quan sát và tìm hiểu từng em một. Đó chính là họ, được cường điệu hóa trong không gian của sân khấu ca nhạc giải trí.

BÀI HỌC FRANKENSTEIN VÀ NHỮNG VÌ SAO PHẢN TRẮC  

Có lẽ tôi lầm, NTV không chơi búp bê mà nhắc nhớ nhiều hơn đến câu chuyện bi thương chứa nhiều ẩn ý mang tên Frankenstein và những con quái vật nhân tạo biết nổi loạn. Và đến đây thì trò chơi có vẻ không hẳn là an toàn lắm cho cô gái vốn chỉ biết đấm đá “như phim” trên màn bạc block-buster Việt.

Ý bạn nói về sự phản trắc? Đó đương nhiên được xem là rủi ro trong kinh doanh và không phải là chưa được lạnh lùng tính toán đến. Và không phải là chưa xảy ra.

Những ngày mới thành lập, tôi đã phải ngay lập tức đối mặt với những rủi ro bất ngờ nhất. Mải mê với chương trình Bước Nhảy Hoàn Vũ, tôi đã hể hả ôm giải Nữ Hoàng Khiêu Vũ ra về để đối mặt với một bãi tan hoang của công việc. Nhưng bạn thấy đấy, rồi thì tôi cũng đang chờ đợi cho mẻ “ra lò” đầu tiên.

Nếu bước vào lãnh vực này mà cứ ôm theo nỗi sợ rằng các ngôi sao sẽ bay tung tóe đi mất thì sẽ chẳng bao giờ đủ can đảm tung chúng lên bầu trời. Nỗi sợ sẽ kéo trì mọi nhiệt huyết, làm tê liệt mọi ý tưởng sáng tạo.

Tôi thích những trò mạo hiểm, sự sợ hãi được chuyển hóa thành adrenalin. Nhưng tôi chơi trò mạo hiểm quen rồi nên sẽ chẳng dấn thân nếu không được trang bị bảo hiểm tốt nhất. Lỡ có tuột tay thì cũng nhún vai tự cú đầu mình gọi những mất mát đó là “trả tiền ngu”.

Tôi trả tiền ngu hoài, nhưng tôi còn trẻ và thừa khả năng bắt đầu lại từ đầu. Điều quan trọng là ta biết cách từ chối phải trả giá bằng niềm tin. Và bây giờ, tôi tin những chàng trai của boysband này. Họ là những đứa em, có tố chất, được trau luyện bài bản ngặt nghèo, đôi khi vừa lười vừa ranh, nhưng ngoan và nhiệt huyết không kém gì chính tôi. Điều này khiến họ gần như là những cộng sự, hơn là những học trò.

Sự cẩn trọng cân nhắc mọi rủi ro, niềm tin có cơ sở và các biện pháp bảo hiểm, khó có rủi ro nào sẽ khiến tôi phải bất ngờ lắm, dù biết đâu đấy, để tôi thử xem sao!

Tôi có thể là đả nữ, nhưng không phải là Siêu Nữ. Một NTV sẽ không thể đào luyện và cho ra lò bộ sản phẩm năm hình mẫu hoàn hảo như vậy từ tính cách, tác phong đến diện mạo. Tôi chọn những đồng sự ưu tú nhất, từ makeup artist, designer cho đến biên đạo múa, nhạc sĩ, v.v… Sẽ là ngớ ngẩn nếu luôn đòi hỏi sự hoàn hảo, nhưng chỉ riêng việc hành xử như một kẻ luôn bị ám ảnh bởi sự hoàn hảo cũng có thể mang lại hiệu quả tốt nhất.

Trò chơi búp-bê của đả nữ có vẻ như đã đạt tới mức kiến tạo nên những “quả bomb giải trí” tuyệt đẹp với tư duy hành xử tối ưu, trong khi NTV-The Creator xoa tay hài lòng và bình thản chờ thời điểm chính thức “dội bomb” thị trường ca nhạc bằng một thứ tưởng như đã cũ trong những bộ outfit năm màu kẹo ngọt, và cương quyết khước từ mọi trường phái đơm bông kết hột. 

Nhưng người ta sẽ chẳng bao giờ có đủ boysband để dán kín tường phòng những cô gái trẻ, ít nhất là từ thời New Kids On The Block! Và đối với cô phù thủy trẻ, sau album Virus đình đám một thời, sau những bộ phim block-buster Việt, sau cả trò phiêu lưu ngoạn mục với Dancing With The Stars, cuộc chơi lớn thậm chí còn chưa thật sự bắt đầu.

“KHÔNG CÓ AI HÔN TÔI TRÊN XE BUS NỮA CẢ!” 

Có tất cả, ê-kíp cộng sự, một “gã trai thân thiện xóm Manor” điển trai để đứng bên cạnh trong mọi khoảnh khắc của điện ảnh, NTV dường như nói về phía bên kia của “cặp đôi vàng” như về một chiến hữu, hơn là một mối tình. 

Tôi cũng đã có những mối tình, những chuyến đón đưa bằng Bentley, những chào mời êm ái,… Nhưng thật khó để biết được rằng liệu những điều ấy có sẵn lòng đến với tôi cái ngày bước thấp bước cao quay karaoke clip vô danh với hàng mi vụng về xộc xệch?

Và có lúc, những chào mời ấy khiến tôi thấy rẻ tiền vô cùng, để thả lỏng mình như con rối dây, để được đặt vào những căn nhà và những chiếc xe.

Tôi vẫn chưa lớn lên lắm khỏi một Ngô Thanh Vân mới trở về từ Na Uy. Tôi vẫn mơ mộng những trò lãng mạn của café khuya, của những cuộc phiêu lưu trên lưng xe máy.

Trong cái thế giới này, mọi thứ được ấn định, mọi thứ đều phải đi theo một hệ thống bất thành văn nào đó. Bạn nói đến buổi tối lãng mạn tức là nói đến nhà hàng sang trọng, fine-dining và ánh nến. Bạn nói đến những chuyến đón đưa, là nói đến xe hơi hạng sang. Bạn nói đến hôn nhân là nói đến giá trị những căn nhà. Người ta loay hoay yêu đương cưới xin trong cái hệ thống ái tình và hôn nhân đã được mặc định ấy, và không ai xách xe máy chở tôi đi nhông, không ai dám liều mạng hôn tôi trên xe bus, và không ai la cà café với tôi nữa cả!  

Đây không hẳn là những ao ước nên có của một celebrity…

Chẳng biết từ khi nào, tôi trở thành một NTV khó lại gần. Đàn ông, họ ngắm tôi từ xa và đoán mò lung tung về những voi chín ngà gà chín cựa để chinh phục một celeb. Những người đến gần tôi để tự tin vào cuộc chinh phục thì gồng mình lên đến mức không thật, và làm những thứ mà họ cho là tôi cần. Điều này mệt mỏi quá lắm, không giống những gì tôi nghĩ về một mối quan hệ, về tình yêu.

Thế là tôi tìm cách quan sát những người hạnh phúc hơn ở xung quanh tôi, học ra rằng sẽ an toàn và dễ thấu hiểu nhau hơn nếu ca sĩ yêu bầu show, diễn viên yêu đạo diễn, thư ký yêu công chức, v.v… Thế là tôi tìm kiếm từ những con người trong thế giới gần hơn quanh mình, trong showbiz, trên sân khấu, phía sau hậu đài, và tôi tìm thấy những người đàn ông tài hoa, điển mã, và hầu hết là những anh chàng đồng tính. Tôi có về cho mình một mớ bạn thân, nhưng chẳng làm gì được họ cả! 

Vâng, chào mừng bạn đến với showbiz!

Và NTV lại tiếp tục cuộc tìm kiếm bên ngoài showbiz. Bên ngoài showbiz có các doanh nhân. A, đến đây thì nàng lại va vào những khái niệm ái tình được ấn định, va vào cái hệ thống bất thành văn của các mối quan hệ.

 Đại gia thì phải đi với kiều nữ. Kiều nữ showbiz yêu người đàn ông bên ngoài sân khấu, đó ắt hẳn phải là một đại gia. Mà tôi lại không phải là một kiều nữ. Tôi đánh đấm, mặt ngầu mình sẹo trên màn ảnh, không ngoan, và lì đòn trong sự nghiệp, không giống gì với một kiều nữ, ngoài “tiểu sử” nổi-tiếng-và-đã-từng-là-người-mẫu. Các đại gia sẽ không chịu đưa tôi đi leo núi, trượt tuyết, nghỉ hè mạo hiểm,… còn tôi thì có thể dư sức tự lo cho mình những chuyến shopping hải ngoại. Thế là những cuộc tìm kiếm bên ngoài sân khấu cũng không khá khẩm may mắn gì hơn.

Mà bạn biết không, sau những đấm đá múa may ca hát, vào cuối ngày, tôi vẫn là một người đàn bà, thật đấy! 

Cứ như thể điều đó nghe khó tin lắm vậy.

Tôi “đàn ông” hơn hầu hết đám bạn bè con trai của mình. Chúng nó ủ rũ ra vì một tỉ lí do ủy mị, còn tôi sẽ không an ủi hay khóc lóc cùng họ, tôi sẽ đưa ra các giải pháp, chọn thứ tối ưu rồi thực hiện cấp kỳ, để vượt qua những trò nỉ non đau khổ. Có lẽ tôi đã quá quen với việc tự chăm sóc cho chính mình mất rồi!

Tôi biết quá rõ bản thân mình, tôi sẽ té ngã ở đâu đó, và ngay cả khi nằm bẹp bò toài dưới đất sau cú ngã, tôi hoàn toàn ý thức được những bước tiếp theo. Và chẳng có gì giết tôi chết được cả.

Nhưng được thả mình vào một chút buồn đau cũng là một thú vui lành mạnh và cần thiết. 

Tôi biết chứ! Tin tôi đi, tôi vẫn thả mình đấm đá khóc lóc tức tối hay đau buồn, như một người đàn bà chính hiệu. Nước mắt cuốn theo độc tố tiêu cực ấp ủ bên trong. Khóc là một nhu cầu, và những giọt nước mắt là dấu hiệu của một tinh thần lành mạnh, khi ở một liều lượng nhất định.

Tôi sẽ mặc tình la khóc, không dấu giếm, trước mặt đạo diễn, khách hàng, nhân viên,…nhưng luôn luôn ý thức và tập trung vào ánh sáng cuối đường hầm, hay nghĩ cách đấm bể một lỗ thủng để tự tạo ra cho mình một nguồn sáng của lối thoát.

Đàn ông không thích điều này, họ thích nhảy xuống nước cứu tôi dù tôi biết bơi. Tôi thì có bản năng sinh tồn quá mạnh và thà bơi lấy bơi để tự cứu mình hơn là trông đợi một vị cứu tinh lề mề vướng víu. Nè, tôi đang bơi, đến một bờ nào đó hay để tự cứu khỏi thảm họa chết chìm, có thích thì bơi cùng tôi, sẽ rất vui và ấm áp, nhưng đừng dại dột bay vào cứu cứu gỡ gỡ, không khéo chết chùm!

Đã có một người đàn ông để bơi cùng chưa? 

Có và không!

Đừng cho tôi một câu trả lời như vậy, tôi còn một bài báo để viết! Mà độc giả của tôi thì họ đoán đó là Johnny! 

Johnny là một người bạn tuyệt vời, và một người thầy không khoan nhượng. Chúng tôi hiểu nhau đến mức có thể chỉ cần nói một từ, kẻ kia sẽ có thể biết được phần còn lại của câu nói. Đối với tôi, như thế đã là quá đủ để mối quan hệ đáng được xem trọng hơn cả ái tình và nặng nghĩa hơn mọi lời đồ đoán của công luận. Đây không phải là một bí mật, nhưng đây không phải câu chuyện của riêng tôi để mặc lòng chia sẻ.

Tôi thích danh xưng này, vì nó chứng minh được hiệu quả PR hình ảnh thành công. Nhưng bạn có thể có “Cặp Đôi Vàng” trên điện ảnh và tại những sự kiện showbiz mà không cần phải quan tâm đến những câu chuyện rất riêng phía sau, đặc biệt khi đó là Johnny, một người bạn tận tâm mà tôi chắc chắn không muốn làm thương tổn.

Đó là một celebrity thực thụ và một người có tài, hãy nói về công việc của chúng tôi!

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/01/05/ngothanhvan/trackback/

RSS feed for comments on this post.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: