phong-lưu lúc 3 giờ chiều với Trần Bảo Sơn

Jasmine Noir

Nếu Giáng-sinh vừa qua có là một hẹn hò đơn côi và dẫu những đám đông hạnh phúc vô tri trên đường có mang cái vẻ hân hoan đến đáng ghét đến mấy, thì đêm hẹn hò đầu năm, bạn vẫn cần cho mình một quý ngài xứng tầm trúc mã để đắp bù mọi nhu cầu được chiều chuộng, để hãnh diện phô phang với diện mạo lẫn rating của bậc quân tử áo vest tóc chải mượt kề cận đón đưa.

Bạn sẽ không muốn chàng quá trẻ để đi giày thể thao, T-shirt hạng bét trong đêm trọng đại của năm.

Bạn sẽ không muốn chàng quá u sầu hoài cổ để mình phải ngao ngán nghĩ đến phía bên kia con dốc cuộc đời.

Bạn ắt sẽ muốn chàng chuẩn chu lịch lãm, lại dư sức buông thả chút bông lơn ý nhị.

Chắc chắn bạn sẽ không thể chối từ một người hùng màn bạc với rating ngất ngưởng trời xanh, sẵn sàng tung ném hào phóng những ca tụng như thả mưa kẹo ngọt khiến bạn mặt mũi tối tăm.

Và trong cả vẻ lịch lãm ngây ngất ấy, vị nam thần tân niên của bạn sẽ còn la một tri kỷ tương tâm đến mức sẵn sàng gọi red wine cho bạn khi chỉ mới hơn 3 giờ chiều!

Và nếu đó là cuộc hẹn hò lí tưởng để bắt đầu một năm mới, f. có Trần-Bảo-Sơn.

Mưa kẹo ngọt và vang đỏ lúc 3 giờ chiều

Đó đã là một blind-date, ít nhất là đối với chàng, vì hẳn nhiên là tên tuổi celeb gắn liền với block-buster Việt trong năm, chàng sẽ luôn phải đến những cuộc hẹn với cả những cô nàng phóng viên chưa bao giờ gặp mặt.

Chàng cười sáng rực cả tòa đại sảnh khi thấy bạn, chào thân thiện như “đúng rồi!”, và… tỉnh rụi lướt qua, ngó nghiêng tìm kiếm, khiến bạn phải ngao ngán tiến đến gần khều nhẹ “Em đây!”

Chàng sẽ ngay lập tức lấp liếm cho tai nạn nho nhỏ vừa qua bằng một nắm kẹo ngọt bất thần hào phóng trút lên đầu bạn: “Anh không ngờ em…đẹp quá!” Hẳn nhiên, đến lúc này, dẫu chàng có trễ hẹn 30 phút, chưa hề có một cú hit thương mại và một giải thưởng điện ảnh danh giá, và dẫu mọi lời tán tụng có láo toét quá tay đến đâu, chàng vẫn hoàn toàn xứng đáng được thứ tha vô điều kiện và quí yêu hết mực.

Lịch lãm và chuẩn chu, nhưng đây không phải là người đàn ông có vẻ đẹp…lương thiện. Này nhé, mái tóc chàng xài gel khéo léo không có lấy một sợi rơi ngoài nếp, tố cáo sự tỉ mẩn yêu chuộng ngoại hình của chủ nhân, đuôi mắt nheo lại khi cười mà bản thân chàng luôn tin là rất hiền, lại mang máng nhắc nhớ đến những vết chân chim làm nên một khuôn diện Bố Già. Nói chung, chàng hoàn toàn mẫu mực cho một ngoại hình của một tay phản diện hào hoa, hay một loại tội phạm trí thức xưa cũ, và điều này hấp dẫn hơn tất thảy vẻ ngô nghê chân chất của một nam vương thể hình cổ to cằm bạnh.

Nghĩ đến Robert Di Niro và God Father, dating diva hoài cổ sẽ tiếc đứt ruột nếu chàng không nghe jazz, trên bàn không có ly red wine long lanh đỏ sẫm, và không có một điếu cigar cắm ngang mặt.

Sau khi suy nghĩ trên được tiết lộ, chàng sẽ tâm đắc như một ông già miền Tây tìm được bạn nhậu giữa trời Tây, hưởng ứng và khoắng khuấy cả đại sảnh khách sạn để tìm đúng loại cigar đúng gout của chàng – thứ cigar dành cho dân tài tử nhập môn nhưng trang nhã, thân mỏng vừa chừng, khói nhạt và thơm. Vậy đó, quý ngài tháng Giêng không là Từ Hải thì cũng là một trang Thúc Sinh nhu nhã sành luật chơi!

Và bạn, nữ hoàng hò hẹn của f., hãy cứ bình an thoải mái ngả mình trên chiếc sofa như thể đang ngồi trong chính ngôi nhà của mình: bạn và buổi hò hẹn của mình đang thật sự được chăm sóc rất chu đáo.

An ổn bên quý ngài phong lưu

Chàng thật thà thổ lộ “Trên hết, tôi không phải là ống khói chuyên nghiệp. Nhưng với cigar, đó là cảm giác của đẳng cấp, chừng nào nó chưa to bằng cườm tay và có mùi gỗ cháy.”

Thế này nhé, để dễ liên tưởng, cảm giác đó như thể thọc tay vào lớp lót của một chiếc Birkin chính hiệu vậy, fashionista ạ, trong trường hợp bạn không phải là một ống khói chuyên nghiệp.

Mr.January của f. hẳn nhiên là một tín đồ chuẩn mực của trường phái hưởng thụ xa xỉ vì động cơ duy mỹ, và bạn dễ dàng đoán được rằng logo khủng bố của nhà Versace sẽ làm chàng phát hãi, nhưng những món vật tinh tế của Gucci hay YSL sẽ nằm trong sự ưu ái chọn lựa của chàng.

Câu chuyện của thú xa xỉ tiếp diễn và bạn nhận ra mình đang say sưa tán chuyện với một đạo hữu của tín giáo duy mỹ, say sưa tâm đắc như nhau. Chàng ngưỡng vọng sự tinh tế và bao phủ những đại diện của nó quanh mình.

“Điều quan trọng hơn hết, trên cả giá trị hù dọa của món hàng hiệu, là sự dễ chịu mà nó mang lại. Và với tôi, sự dễ chịu là sự chừng mực.”

Bạn biết đấy, tỉ lệ làm nên tất cả sự khác biệt giữa thẩm mỹ trọc phú và sự lịch lãm chuẩn chu. Và ắt hẳn một gout hưởng thụ như vậy đã không đơn thuần đến từ một đường đời trải thảm.

Tôi đã đi qua nhiều nơi và gặp nhiều người. Tôi có tuổi trẻ bồng bột nổi gân, và có cả những tháng ngày làm việc cật lực cho cuộc sinh tồn như mọi người đàn ông bình thường khác trên đất Mỹ. Có cả những cuộc phiêu lưu kì thú bét nhè, hưởng thụ cuộc sống đến tận cùng mọi ngõ ngách. Và bây giờ, tôi vẫn vậy, nhưng một cách có chọn lọc, giá trị của hiểu biết là vậy đó!

Tôi nhận thấy mình hướng “nội” hơn, ở đây là cả về nhận thức lẫn phong cách sống. Không thể nói mình đã biết hết ngoài kia có những gì, nhưng nếu muốn bước ra ngoài cho một chuyến phiêu lưu, tôi sẽ chọn đặt chân ra một cách chủ động và khôn ngoan, chứ không còn là chàng thanh niên…dễ dụ.

Nhưng dường như trong vẻ trai lơ đứng tuổi, người đàn ông hoạt bát với dung mạo “cinema phản diện” này vẫn chưa có vẻ gì là sẵn sàng quay lưng lại với những cuộc phiêu lưu của sự nghiệp, những lối ngoặt bất ngờ của số phận.

“Đúng vậy, tôi đang sống cuộc sống của mình thì những sự chào mời dẫn dắt nhau đến. Ở giữa đấy Mỹ, đã cách đây 8 năm, tôi – gã trai không bao giờ nghĩ sẽ dây dưa đến showbiz, nhận lời quay clip cùng ca sĩ Thu Phương. Và những lời đề nghị của màn bạc đến với tôi, gã phiêu lưu trong tôi nhún vai tự hỏi ‘tại sao không?’ Và say, và học hỏi, và mê…”

…và cuộc phiêu lưu chưa kết thúc.

Trần Bảo Sơn: Người đàn ông phong lưu, đến già đến chết vẫn phong lưu. Nhưng ở mỗi thời điểm và vị trí xã hội, họ sẽ phong lưu theo một tâm thái khác.

f.: Ý anh là khi họ khôn hơn, họ sẽ phong lưu…lén?

Trần Bảo Sơn: (cười) Nói lén thì không hẳn, bởi đã phải “lén” thì còn gì phong lưu? Nhưng đến một độ trưởng thành của người đàn ông, họ sẽ tự hình thành cho mình một thứ tự rõ rệt những gì là tối thiết, những điều có ý nghĩa, và những thứ phù du. Họ biết cả điều mình muốn, nhưng rõ hơn thế, họ biết rõ những thứ họ không cần. Phong lưu chắt lọc là vậy!

A, đó chính là sự khác biệt giữa người đàn ông biết thưởng thức khói thơm và cậu thanh niên té ho vì sặc thuốc.

Có thể đi cạnh người đàn ông luôn biết dừng trước khi say, tắt thuốc trước khi nghiện, quả là không hợp ý một quý cô lắm máu liều, thặng dư lãng mạn cho lắm. Nhưng nếu bạn là một dater chuẩn mực kiểu cách, hay bởi quá lấy cuộc hẹn tân niên làm điều hệ trọng, không muốn điều chi vấy bẩn buổi hẹn đầu thì xin chúc mừng bạn, bởi chàng sẽ ngưng uống trước khi say, tắt thuốc trước khi nghiện.

Và khi đó là Trần Bảo Sơn, bạn sẽ chẳng lo xiêu vẹo đôi slimheel dìu gã khật khùng bét nhè hơi rượu, hay vấy bẩn bộ cánh đêm giao thừa bởi hơi khói nồng nặc mang về đến tận cửa phòng mình thứ hơi hám hạng bét có thể có được từ các làng nướng bình dân.

Và bạn hẳn chưa quên lời mẹ dặn trước khi bước ra khỏi cửa cho vũ hội đầu đời: “Hãy ra về khi đang vui nhất!” Cứ nghe lời các bà mẹ, và bạn sẽ tránh được những cuộc phong lưu lén và có một cuộc vui an toàn.

Những cậu bé chơi búp bê và những người đàn ông trong công viên giải trí.

Đương nhiên, khi là một celeb, chàng đã quen với việc phụ nữ để tâm đến chàng, một phần vì sự quyến rũ của ánh hào quang “người của công chúng”. Nhưng ngay cả trước đó, khi còn là một anh chàng phi-celeb, ắt hẳn gã đàn ông có đuôi mắt sát gái này cũng đã hưởng không thiếu những ánh mắt ái mộ công khai từ quý bà quý cô.

Chàng cười “Cũng có. Tạm gọi là…đủ xài!”

Và với tâm thái của kẻ có “đủ xài”, bạn hiểu rằng quý ông đối diện dư dật cơ hội trải nghiệm những tấm hồng nhan danh tiếng. Sự bất an rất tiềm thức sẽ khiến bạn tự hỏi: Sẽ phải là một người đàn bà như thế nào để rù quến được gã trai lơ duy mỹ này?

“Tôi không hẳn là người quá kén chọn, mặc dù hẳn nhiên, tôi yêu cái đẹp một cách công khai (mà tại sao không?). Nhưng cái gì khiến tôi thấy người phụ nữ đẹp lại là một vấn đề khác. Trước hết, quan trọng là nàng không xấu. Nàng không thể xấu được!”

Đến đây, cuộc nói chuyện thật sự trở nên thú vị khi mà bạn có thể yên lòng dẹp qua quan điểm cliché “Không có phụ nữ xấu.” Rõ ràng, có phụ nữ…không đẹp. Có thể họ không đẹp chỉ vì không biết làm đẹp, nhưng điều đó không quan trọng, bởi cuối cùng thì họ không đẹp.

“Và Không Đẹp còn có nghĩa là nhạt. Tôi không thể thấy điều gì đẹp đẽ ở người phụ nữ mà tôi không thể tâm đắc truyện trò được, điều đó là đương nhiên. Có những cô gái có thân hình cân đối, khuôn diện sáng sủa, nhưng vẫn không được coi là một giai nhân.

“Nói rằng có những người phụ nữ xấu thì e rằng hồ đồ thô lỗ quá. Nhưng tôi có thể nói: có những người phụ nữ hấp dẫn, khiêu gợi (xin đừng vội nghĩ đến nghĩa dung tục!), và những phụ nữ không sexy chút nào, dù cố tưởng tượng đến mấy!”

Chàng duy mỹ đến không khoan nhượng, và điều này rất dễ khiến bạn ít nhiều hoang mang tự vấn bản thân. Diva đa tình ạ, bạn chả có gì phải băn khoăn cả, sự thật là chàng vẫn đang hào hứng hầu chuyện cùng bạn, và bất cứ dấu hiệu bất an nào sẽ khiến bạn hao hụt đáng kể ấn tượng đang rất hay ho của mình.

“Xin đừng nghĩ rằng quan niệm về sự khiêu gợi hay sexy là chỉ nhắc đến thân hình bốc lửa hay vẻ buông tuồng lẳng lơ. Trong một khái niệm rộng hơn, người đàn bà có duyên ăn nói, biết sử dụng tinh tế nét đầu mày cuối mắt mới thật sự tạo nên được sức quyến rũ giới tính.”

Nhưng đó lại là người đàn bà thu hút không kiểm soát, họ thu hút tất cả, như những thỏi nam châm tham lam, mà các quý ông lại vốn e dè những người phụ nữ như thế. Họ quyến rũ, nhưng đầy bất trắc, và ban phát mãnh lực quyến rũ vung vãi khắp nơi.

“Điều này không dễ làm tôi e ngại đâu, nếu không muốn nói nó càng kích thích máu chinh phục trong mỗi người đàn ông thực thụ.”

Những kẻ phong lưu thích hưởng thụ, thường là những chiến binh giỏi và những nhà mạo hiểm đầy tham vọng chinh phục. Nhiệm vụ của bạn là trở thành đỉnh núi cao, hay nói một cách khác, biến mình trở thành chiếc cúp vàng vô địch.

Đã có một cách gọi người phụ nữ như vậy trong tiếng Anh: nàng là một “trophy”. Không hẳn vì thân thể nàng kiêu kỳ như một chiếc cúp vô địch, mà còn bởi để chạm đến báu vật eo nhỏ vô song ấy, người ta phải là một nhà vô địch!

Mà chàng thì muốn đó là một cái trophy có duyên, khéo ăn nói và gợi cảm.

Từ bao giờ đàn ông thích đàn bà gợi cảm biết nói?

“Thế này nhé, những người đẹp theo kiểu “sit down, shut up and look good!” (ngồi xuống, ngậm miệng và đẹp!) cũng có thể khá thú vị đối với mấy tay trai lơ còn tuổi chơi búp-bê. Nhưng khi người đàn ông nghĩ về đàn bà theo một cách nghiêm túc hơn, họ trở nên tỉnh táo và chọn lựa. Kỹ và cẩn trọng như chọn kẻ tri âm vậy.”

f.: Ý anh muốn nói là đàn ông sau khi lấy vợ sẽ thuyên giảm khả năng hưởng thụ thú vui?

Trần Bảo Sơn: (cười) Cũng khá đáng kể! Khi trẻ, chúng tôi là những cậu trai mê trò chơi cảm giác mạnh và phải chơi bằng được tất cả mọi trò ở tất cả các công viên nào mới nhất. Và đến một lúc nào đó, người đàn ông sẽ vẫn say sưa hưởng thụ những trò hay ho đó, nhưng chỉ trung thành với một cái công viên duy nhất mà thôi. Đó không hẳn là nơi có đủ tất cả mọi trò, nhưng đó luôn là nơi tốt nhất. Vậy đó, người đàn bà của cuộc đời – nàng sẽ là môi trường thân thiện và an toàn.

f.: Có khi nào cậu nhỏ lớn đầu tiếc nhớ một số trò phiêu lưu mà cái công viên của chàng không có?

Trần Bảo Sơn: Dù có lâu lâu, thú thật, có nhớ, là nhớ chơi cho vui vậy thôi, chớ không tội gì phí sức phiêu lưu khinh suất, vì quả tình, những trò đó mình cũng đã chơi hết rồi, tiếc gì nữa!

Tay thợ săn ngồi trong chiếc bẫy

Một tay săn mồi bóng bẩy với chiến lược cáo già như chàng, và tình yêu thiết tha đối với đời sống tự do, chàng đã lang thang trên đường tình ra sao để sập bẫy hôn nhân một cách huy hoàng làm vậy?

“Tôi gặp nàng lần đầu vào cái độ tuổi mà thứ cuối cùng tôi muốn là hôn nhân. Ánh đi ra từ mé phải nhà hát Hòa Bình, còn tôi đang đi cùng một cô gái khác. Tôi giữ cho mình cái quyền tối thiểu nhất của tay trai lơ chưa vợ và nhìn hút mút chỉ theo cô ấy. Và trong một khoảnh khắc, như đinh đóng cột, tôi tự nhủ: đây sẽ là người đàn bà làm vợ mình!”

Và chỉ thế, không chiến lược, không hoạch định, không tấn công du kích. Họ gặp nhau sau đó 1 năm, 6 tháng sau mới quen nhau và 2 năm sau chàng vĩnh viễn không thuộc về phần còn lại của thế giới.

“Nếu em hỏi vì sao thì đó sẽ là câu hỏi khó. Tôi có thể nói ra đến sáng những điều lý tưởng nhất về ‘nguyên tắc chọn vợ’, nhưng kì thực là hai năm đó đã trôi qua và cuốn tôi đi cho đến một ngày, tôi hết hồn nhận thấy mình đang chuẩn bị cho đám cưới. Tôi nhìn lại người đàn bà mình chọn, nàng là một trophy chính hiệu, và tôi hài lòng.”

Như một tay thợ săn thiện xạ gặp chuyện cắc cớ trớ trêu. Chàng đã vô tình tăm tia được nàng sơn dương tuyệt mỹ nhưng đã không giương súng. Cuộc bắt vờn kéo dài đằng đẵng, tay thợ săn siêu chiến lược sắp bày cả một vòng bẫy vây khốn, và chính vào thời điểm quyết định sập bẫy, chàng bừng tỉnh ngó quanh, thấy chính mình đứng trong cùng chiếc bẫy chả rõ ai đã dựng nên.

Mặc tình, đó là một chiếc bẫy êm ái và để bị nhốt chung với một người đàn bà như vậy, gã trai lơ dấn bước, và trở thành quí ông.

Còn bạn, và tôi, đứng bên ngoài chiếc bẫy hôn nhân mà ghé mắt nhìn vào cặp đôi danh giá, tất cả dường như là một trò cắc cớ của duyên phần, và mong rằng một chiếc bẫy tương tự sẽ chưa vội bất thần ụp xuống đầu bạn hay đầu tôi vào 2011.

Bởi những cuộc hẹn hò quá chừng êm ái.

Bởi sự chiều chuộng ấm áp của cuộc hẹn “mở hàng” đầu năm quá hứa hẹn gọi mời, xin chưa vội kết thúc những hẹn hò bất tận!

“Ô hay, anh lại thế nữa rồi!”

Với sự xuất hiện của câu chuyện về chiếc bẫy hôn nhân, câu chuyện được lái đến một lãnh vực mà chàng sẽ say sưa thao thao bất tuyệt: Điện ảnh, và giải đề cử Bông Sen Vàng!

f.: 4 ứng viên, nếu sử dụng phép loại trừ khách quan nhất, anh tự cho mình xác suất bao nhiêu? 100% nhé?

Trần Bảo Sơn: Không, tôi chỉ biết làm tốt nhất có thể…

f.: Vậy ra “tốt nhất có thể” của anh lại không cho phép một tham vọng cỡ xác suất toàn phần?

Trần Bảo Sơn: Đam mê không có nghĩa là mù quáng. Đam mê có thể là mãnh liệt, nhưng chưa chắc điều đó đã khiến tôi là kẻ giỏi nhất.

f.: Vậy chúng ta hãy cùng chờ…

Và đến lúc này, kính thưa nữ độc giả đang lâng lâng của f., như mọi sự bất ngờ trong cuộc sống, ngay giữa cuộc hẹn hò “mở hàng” đầu năm, thực tế phũ phàng đánh thẳng vào mặt bạn: một người phụ nữ lạ mặt bước vào sảnh, không quá chói lọi, nhưng đủ trang nhã và đẹp mắt. Ngay lập tức đôi mắt có đuôi nheo khi cười của quý ngài tháng Giêng tố cáo thói phong lưu còn tiềm ẩn.

Chàng vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt về điện ảnh cùng bạn, và kín đáo quan sát nữ nhân xúi quẩy kia.

Chàng – không – hoàn – hảo! Bạn có thể hoang mang thất vọng, nhưng đó là thực tế, ngay cả với cuộc hẹn hò tân niên. Biết sao được, đó là Trần Bảo Sơn, đó là tay bảnh bao sát gái, là Robert Di Niro Á châu miệng ngậm cigar phơi phới chỉ mới xấp xỉ phong độ tứ tuần. Bạn chờ đợi chàng sẽ ngoan ngoãn như một con cừu thì xin mời bạn quay lại với cuộc hò hẹn cô độc hồi Giáng sinh!

f.: Anh đang phân tâm kìa!

Trần Bảo Sơn: Đâu nào? Ai?

Chàng vờ vịt nhìn quanh và vờ thờ ơ đảo mắt qua người đàn bà mới đến một lần nữa.

f.: Đó, thấy chưa?

Trần Bảo Sơn: Em nhận ra à? Điều này không tốt sao?

f.: Sẽ không tốt, không tốt tí nào!

Trần Bảo Sơn: Hãy nghĩ về vấn đề theo một cách tích cực nhé! Em sẽ luôn biết rằng người đàn ông của mình vẫn hoàn toàn có thể để mắt đến một ai đó khác, dù chỉ là liếc mắt đến thôi. Chẳng lẽ điều đó không thêm thắt chút gia vị của một thách thức thú vị? Em sẽ thấy vẫn cần giữ nhau, vẫn cần làm mới mối quan hệ và tán tỉnh nhau để khỏi nhàm mòn.

f.: Anh nhìn kìa, ở hai bàn khác, đang có 3 người đàn ông rất sẵn lòng thay thế vị trí của anh lúc này. Thế này nhé, hãy tưởng tượng em là một người đàn bà đúng mẫu xinh đẹp, hiện đại, năng động và tự tin. Em sẽ rời khỏi chiếc bàn này, sẽ tiến đến quầy bar kia, làm vài tư thế đổi chân và anh cũng sẽ thấy chúng ta cần phải giữ nhau đến độ nào.

Trần Bảo Sơn: Vậy thì tôi thua rồi! Em sẽ không biết đâu, chính ra đàn ông dễ bị thương tổn hơn rất nhiều. Trò thách thức nhau này vui, nhưng hơi đau tim.

f.: Vậy tốt hơn hết chúng ta đừng sa vào trò đau tim đó!

Trần Bảo Sơn: Được, để lần sau tôi ý thức hơn, như thế này… (chàng làm điệu bộ giả vờ nhìn quanh để liếc nhanh thêm một lần nữa về phía người đàn bà bàn bên cạnh) Như thế được chưa?

f.: Chưa ổn lắm!

Trần Bảo Sơn: Vậy lần sau em cứ nhắc khéo tôi nhé, chỉ cần liếc xéo một cái, tôi hiểu liền.

Còn bạn, nữ độc giả của f., bạn sẽ chọn lao đầu vào cuộc chiến tranh giành thế lực và chứng tỏ cho chàng thấy bạn có thể thu hút bất cứ người đàn ông nào xung quanh, hay bạn sẽ chọn nhắc khéo người đàn ông bảnh bao của bạn “Ơ kìa anh, lại thế nữa rồi!” để một lần nữa, nghe tràng cười nửa láu cá, nửa lúng túng của gã phong lưu sẽ muôn đời bất trị?

Đối thoại nhanh

TBS: Cuối cùng, đàn ông là vậy đó, họ tán tỉnh lung tung cả cuộc đời nhưng lại cực kì dễ bị tổn thương, không dễ hứng đòn tương tự từ người đàn bà của họ. Nên sẽ chọn gối đầu vào lòng người đàn bà nào thông hiểu, vị tha và…thân thiện với khả năng gây sát thương thấp nhất.

f.: Vậy ra anh sẽ mặc sức vui chơi và yêu đương với những tình nhân, và sẽ chọn cưới một tri kỷ?

TBS: Vâng, một người để yêu, nhưng còn có thể nói chuyện cùng, để song hành và chia sẻ.

f.: Hoặc chỉ cần cưới vợ ngoan, và biết đẻ.

TBS: Thế thì chán lắm!

f.: Chán thì ra ngoài mà chơi.

TBS: Còn ham chạy chơi thì cưới vợ làm gì?

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/01/07/tran-bao-son/trackback/

RSS feed for comments on this post.

4 phản hồiĐể lại bình luận

  1. he, đọc bài của bà tui thấy bác này hay ho ghê …
    cho Thanh Bùi của tui 1 bài hoành tráng zống zầy deeeeeeeeeeeeeeeee

  2. Thì nhân vật có material, tui sẽ có editorial. TB có verbally interact tốt không? Chớ không là tui physically interact hắn khóc thét ráng chịu.
    Có gì bà méo qua máy tui đi.

  3. Đọc rất nhiều bài pv trên các báo VN nhưng chỉ đến khi đọc bài của chị, em mới thấy cái gì thật sự gọi là “viết báo” và “phỏng vấn”, vì nó đủ sức lôi cuốn đến câu chữ sau cùng. Cám ơn chị vì bài viết rất hay, giọng văn vừa đẹp vừa “huyền bí”, hấp dẫn giống như chị vậy.

  4. hay quá chừng, lúc nào, ở đâu, đề tài nào, em cũng iu cá tính đẹp của chị!


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: