hẹn hò ở Hỏa-tinh

Jasmine nOir

Hồ sơ trích ngang của ‘người đàn ông trong tháng’ của f. khá sáng và thoáng: đạo diễn trẻ, đang nổi, phim hot cháy rạp, không có nghi án giới tính. Nôm na là thẳng tưng và hợp mốt như màn hình plasma.

Là dater sừng sỏ của f., đến lúc này bạn có thể tự tin cho rằng các đạo diễn phim hoàn toàn không phải là một kinh nghiệm hẹn hò mới mẻ gì. Bạn biết là một cuộc tranh luận/độc thoại về điện ảnh sẽ diễn ra và bạn, dating diva sành điệu, sẽ biết cách hiểu người đàn ông bằng thứ ngôn ngữ thật thà nhất qua chính góc nhìn của Đấng Sáng-tạo phía sau ống ngắm camera.

Nhưng nếu bạn là mẫu phụ nữ hiện đại, một chiến sĩ đấu tranh không mệt mỏi cho bình đẳng giới, f. chân thành khuyên bạn không nên ghé mắt vào góc nhìn của Victor Vũ – đạo diễn mà, theo f., có thành tích… ghét phụ nữ nhất.

Thế giới trong khuôn hình của gã chỉ rặt những tay háu gái (womanizer) ba hoa và láu cá, phụ nữ là những sinh linh thảm hại không lối thoát, còn Hạnh Phúc và Cái Đẹp là một đoạn hoạt cảnh karaoke bướm hoa lòe loẹt.

Gã khăng khăng bảo đó là một phim hài. Còn bạn sẽ khẳng định rằng đó là một kịch bản thật buồn với kết cuộc bi thảm.

Khán phòng của gã hể hả cười, hân hoan ra về.

Bạn sẽ thẫn thờ ra về với tâm trạng hoang mang và quyết tâm nóng bỏng là đưa gã đạo diễn bảnh trai – cha đẻ của bộ phim buồn thê lương nọ, lên bàn mổ của cuộc hẹn hò trong tháng.

“Vùng an toàn” của người đàn ông

Victor Vũ vui vẻ nhận lời hẹn, vui vẻ nhắn tin xin lỗi vì đến muộn đôi phút, và bạn nên vui vẻ đáp lễ rằng chàng cứ an tâm mà lái xe cho cẩn trọng.

Thẳng tưng như chiếc cổ áo sơ-mi của chính mình, gã lập tức làm thất vọng chút lịch thiệp tử tế quan tâm của bạn:

Victor: Tôi không lái xe bao giờ.

f.: Ý kiến không tồi. Đấu trí với giao thông là một trò phi lý máu xương. Nhưng anh không định nói mình là một “tree-hugger” ( “Ôm cây” – tiếng lóng chỉ các nhà hoạt động môi trường) đó chứ?

Victor: Không, hoàn toàn không có chuyện tree-hugger ở đây. Sao phụ nữ vẫn hay tài tình tìm ra một cách giải thích duy mỹ và lãng mạn thế nhỉ? Chỉ đơn giản là tôi không muốn làm một motobyke-hugger (“ôm xe” – một lối chơi chữ của nhân vật)

Tại sao tôi phải tự hành xác băng ngang thành phố trên xe máy khi có thể để mặc việc đối phó giao thông cho người rành việc hơn, còn tôi thì vẫn tiếp tục làm việc, giải quyết công việc qua điện thoại, hay đơn giản hơn là tranh thủ nhắm mắt nghỉ ngơi hoàn toàn trong vài phút?

Chào mừng đến thế giới huỵch toẹt, thật thà và có hình một chiếc hộp của Victor Vũ! Người ta gọi đó là xa xỉ. Khi bạn bao bọc quanh mình bằng không gian an toàn của tiện nghi tối ưu, nơi, hơn bất cứ chốn nào khác, bạn là trung tâm, bạn là nhân vật chính.

Và thật tuyệt vời nếu luôn có thể mang không gian an toàn ấy quanh mình mọi lúc mọi nơi.

f.: Ngoài làm việc, hẹn hò qua điện thoại và ngủ ra, anh còn làm gì khác trong xe nữa?

Victor: Em muốn ta nói chuyện về điện ảnh không?

Gã pháo thủ ngồi đó, trước mặt bạn, bên ngoài chiếc xe tăng của mình, hơi khoanh tay phòng thủ như ngầm ra tín hiệu “Thế giới riêng của tôi, đáng tiếc, không bán vé tham quan.”

“Gã khó chơi” điềm nhiên thò cánh tay đạo diễn xoay chuyển chiều hướng cuộc nói chuyện tưởng như đang đến hồi thú vị. Còn bạn, thật sự thì diva nào chẳng thích tự một lần mềm mại đặt mình vào bàn tay đạo diễn, mặc chàng lèo lái cuộc nói chuyện.

Người đàn ông cần được ở trong “vùng an toàn” (comfort zone) của mình thêm một chút nữa.

Họ thích nói chuyện về những gì họ biết chắc.

Với Victor, đó sẽ là điện ảnh và… phụ nữ. (Ít ra là những người phụ nữ trong thế giới qua khuôn hình của gã)

Đàn ông và đàn bà trong ống kính Victor

“Không, tôi hoàn toàn không phải là một kẻ chống phá… phụ nữ. Tôi không chống họ, và không phá phách gì ở đây cả. Những khuôn diện đời thường, ngay cả những bi kịch đã được điện ảnh hóa, để khán giả vừa có thể tìm thấy chính mình trong đó, nhưng lại cho phép họ có thể thoải mái bông lơn và cười với những bi kịch oái oăm ấy”.

Lờ qua những chuyện lùm xùm bên lề về thủ pháp dàn dựng của gã, điều đáng lưu tâm nhất đối với dating diva lúc này là liệu có phải người đàn ông đang ngồi đối diện với bạn đây chính là một đạo diễn hằn học nhất với phụ nữ trong lịch sử điện ảnh Việt Nam.

“À không, thoạt tiên, đây hoàn toàn không hề là vấn đề với phụ nữ. ý tưởng kịch bản được bắt đầu như một phần tiếp theo của bộ phim trước đó, để khắc họa rõ nét hơn một tuyết nhân vật phụ trong phim này.

Đó là một tay hoang đàng chi địa, sanh ra trên đời số đã bọc nhung. Một thằng cha mê gái chính hiệu, một tay săn tình thiện nghệ bách phát bách trúng.

Hắn mê gái, nhưng không biết gì về việc yêu một người đàn bà.

Hắn ăn tạp và gặp vấn đề về tiêu hóa.

Hắn thiện nghệ trong tình trường khi ái tình chỉ là tán tỉnh và chiếm hữu, nhưng lại hoàn toàn là một kẻ ngờ nghệch thô lậu khi yêu.

Hắn đa tình nhưng gia trưởng, thảm hại và khôi hài.

Tôi lấy làm thú vị với tay này từ khi y còn là vai phụ trong Passport To Love và quyết định đẩy bật hắn lên trong Battle Of The Brides (Cô Dâu Đại Chiến).

Nhưng phàm hễ cứ nói đến mấy cha Don Juan là phải nói đến những người đàn bà quanh họ.

Bởi những người đàn bà ấy làm nên họ, và tay chơi hào hoa thực chất chả có gì và là gì cả, nếu không có những người đàn bà ấy. Thế đấy!”

“Những người đàn bà làm nên người đàn ông” ấy, thật ra, trong thế giới (điện ảnh) của Victor, họ là những mẫu hình thảm hại dù cho gã có cho là điển hình đến mấy: một cô tiếp viên hàng không bất an và muôn đời bị hất cẳng, đến cuối phim vẫn bị hất cẳng, một nàng bác sĩ trí thức và phù hoa rốt cuộc vẫn bị tẽn tò một cú chán chê, cô bếp trưởng dư dả tình yêu, cá tính dữ dội và cả sự cô đơn đáng thương bị chà đạp lên niềm kì vọng mang tên gia đình. Cuối cùng, chua chát nhất vẫn là nàng diễn viên giảo hoạt, tỉnh táo, tay chơi hạng nặng nhưng vẫn không dấu cái chua chát đầy bi kịch của cô gái ngạo tình. Không, với tất cả những mẫu phụ nữ ấy, Victor không dành cho họ điều mà công chúng Việt Nam vẫn quen chờ đợi: một kết cục có hậu.

Còn nhân vật chính, được tô vẽ cường điệu như một điển hình “người mẫu trang bìa” của một hoạt cảnh karaoke trường phái quê hương, sặc mùi quảng cáo tỉnh lẻ. Nàng thả bước dạo đến đâu, ong bướm cùng mọi thể loại côn trùng theo chân nàng đến đấy. Nàng họa sĩ lãng mạn với những scene ngớ ngẩn không ít chát chua trong thủ pháp hài hước – người đàn bà trong mộng của gã Don Juan đa tình, cuối cùng lại là câu chuyện bi đát nhất của lòng thù hận. Đến tận cuối phim, nàng vẫn chưa một lần yêu, với tuổi thơ béo phì bị ngược đãi, và xác suất tái phát phì cho thì tương lai. Nhân vật trung tâm hoàn toàn bế tắc.

Gã Don Juan tháo chạy tả tơi, phía sau là một tứ quen thuộc của Hollywood với hàng trăm cô gái giận dữ đuổi theo sát nút, hứa hẹn mọi loại hình tùng xẻo ghê rợn nhất.

Khán giả òa cười và đứng lên phỉ mãn ra về, trên màn ảnh vẫn còn những cô gái trong những bộ váy cưới trắng muốt, mắt long sát khí. Cái Đẹp không còn, và Ái Tình chỉ là trò lật lọng.

Một chuyện phim buồn

“Điều quan trọng là khán giả, đại đa số khán giả, đã cười với tất cả những điều đó. Ta đang nói đến những tay ‘womanizer’, và khán giả muốn nhìn thấy họ khổ sở lên bờ xuống ruộng với những tình huống khôi hài. Khán giả muốn nhìn thấy anh chàng bảnh mã phải hoảng loạn, ngu khờ và lãnh đủ.

Xét vấn đề từ chiều hướng khác, từ phía những người đàn bà trong cuộc đời anh ta. Tôi cố ý chọn thủ pháp cường điệu hóa để gây một cuộc cười xòa vui vẻ. Các nữ khán giả hể hả tâm đắc nhìn gã phong tình khốn đốn, trong khi những người đàn ông sẽ nhìn vào đấy và thoáng nhận ra một nét nào đó của những người đàn bà anh ta từng biết trong đời.

Họ có thể là những phụ nữ tuyệt vời: xinh đẹp, năng động, trí thức, và tôn thờ chồng con, v.v… Nhưng mọi thứ đều có mặt trái của nó, chuyện ta vẫn thường gặp tuy không phải là luôn luôn. Một cô nàng nổi tiếng và xinh đẹp sẽ thừa sành sỏi và tỉnh táo để tận dụng lợi thế của mình. Cô nàng hiện đại năng động lại hóa ra sa đà vào cuộc tìm kiếm một bóng tùng quân để mặc sức hưởng thụ cuộc sống như loài dây leo. Cô nàng lãng mạn si tình lại thường luôn mang trong mình nỗi ghen tuông đầy bất an, trong khi cô nàng cá tính, giỏi bếp núc và sống khép kín lại luôn chứa đựng bên trong cả một tên quân phiệt mặc váy. Trên thực tế hẳn nhiên, những mặt trái ấy là muôn hình vạn trạng, mà 5 khuôn mẫu tôi đưa ra chỉ là 5 trường hợp điển hình để xây dựng nên một kịch bản vừa khôi hài theo kiểu cường điệu, vừa có một mức độ gắn kết thực tế phù hợp.

Nhưng rõ gã là một kẻ tàn nhẫn quá lắm. Nữ khán giả tìm thấy họ trong chính những nhân vật phim, họ hả hê truy sát kẻ đa tình, và cuối cùng, còn gì lại bên ngoài ống kính? Cảnh buồn thảm nhất của bộ phim chính là khi khán vô tư thuê thỏa cười nhiều nhất: những người phụ nữ đau khổ mắt vằn tia máu, chạy mải miết theo kẻ phong tình đang hớt hải thoát thân.

Bi kịch cho tất cả mọi người em ạ. Trong một nét phác của bộ phim, bóng đen ám ảnh phía sau lưng gã phong tình là người cha của gã – cũng từng là một tay hào hoa, đang kết thúc cô độc trong căn phòng tối. Gã tuyệt vọng quyết thoát khỏi cái bóng ma định mệnh ấy, tìm cho mình một ý trung nhân thật sự lý tưởng (điều mà cả tôi lẫn em đều biết là vô vọng). Hẳn nhiên, nàng phải đẹp và có cả luôn một tâm hồn đẹp, đảm đang, tinh thông cầm kỳ thi họa. Đó là khi tôi đưa thủ pháp cường điệu vào bối cảnh xuất hiện của cô gái, lí tưởng như trong một đoạn phim quảng cáo sáo rỗng khôi hài nhất. Hoa nở nơi nàng dạo bước, chó chim hoa quả lẫn côn trùng cánh cứng, cánh mềm nô nức chập chờn, các nam nhân lăn quay dãy giật,… Và ngay lập tức, trong đầu khán giả đã bật lên câu hỏi “Ở đâu ra cái hiện tượng huyền bí sặc mùi thương mại quảng cáo này?”. Gã Don Juan bị sét đánh đứ đừ, một lần cho cả đời, và ngời ngời hạnh phúc không kém gì những người đàn bà của gã trước lời hứa hẹn thiên đàng hôn nhân.

Điểm bi kịch mạnh mẽ nhất ở đây, đó là sự xuất hiện của cô gái đã gieo rắc hạnh phúc và niềm tin cho cả hai thế hệ Don Juan, từ người cha già hồ hởi trên xe lăn, cho đến tay chơi đương đại.

Ừ, em nói đúng, kịch bản này thật bi thảm, cho tất cả. Nhưng điều tuyệt vời nhất là khi ta có thể cười vào những bi kịch của chính mình.

Quỷ Cái Ghen Tuông, Mẹ Nữ Oa, Tiểu Thư Tầm Gửi và Sát Thủ Phòng The

Đến đây, khi câu chuyện về điện ảnh đã lững thững trôi được nửa buổi. Tay đạo diễn từ lúc nào đã buông đôi cánh tay khoanh vòng trước ngực và trở nên hào hứng hơn. Bạn biết đó là lúc bạn có thể khoanh chân ngồi nghe những lời nói thật.

Những lời nói thật của đàn ông về những người đàn bà.

Điều này không hứa hẹn một hẹn hò lãng mạn, nhưng hãy xem đây là chuyến du hành nhỏ đến sao Hỏa – thế giới của đàn ông, với tay hướng dẫn viên đang hồi hào hứng.

Có bao giờ bạn tự hỏi sao Kim trông ra sao nếu nhìn từ sao Hỏa?

Có bao giờ bạn muốn soi bóng chính mình bằng góc nhìn của một người đàn ông?

Và một người đàn ông, họ nhìn thấy gì trong gương mỗi sáng?

Tôi tin là tất cả mọi người đều xứng đáng được yêu. Tôi đã chọn 5 mẫu điển hình lí tưởng nhất cho hầu hết mọi “tình vị” của đại đa số đàn ông.

Họ gần như lí tưởng.

Họ xứng đáng được yêu.

Nhưng họ, trong góc nhìn điện ảnh của tôi, không được yêu, vì họ không biết cách yêu.

Một cô tiếp viên hàng không trí thức, xinh đẹp, giàu tình cảm. Nhưng nàng áp đặt lên mỗi người đàn ông trong đời mình sự bất an từ những vết thương quá khứ. Nàng đa tình và khát tình, hẳn nhiên là một món mồi quá khó bỏ qua của những gã Don Juan. Cho đến khi bản chất trăng hoa của gã đàn ông đẩy nàng vào ngõ cụt, nàng cũng lập tức lộ rõ nguyên hình con quỷ ghen tuông vô độ chờ sẵn bên trong. Những hành vi gây cười như đội tóc giả hóa trang, xới tung giường ngủ người tình để “tìm tang chứng”,… tuy được xây dựng theo lối cường điệu hóa để gây cười, nhưng trên thực tế, hoàn toàn không quá xa rời những gì một người đàn bà ghen có thể làm để ràng buộc cuộc tình, làm đau địch thủ và làm xấu chính mình. Nào, là phụ nữ, em thừa biết những điều khủng khiếp hơn còn có thể đến cùng cơn ghen của phụ nữ.

Ha, vâng, Những sinh linh quằn quại vì cơn tủi thân bạo liệt!

Và em có cho rằng người đàn ông sẽ muốn ở quanh quất bất cứ đâu gần cái bầu không khí trinh thám độc địa ấy không? Nàng luôn chờ đợi một tay bạc tình, hẳn nhiên nàng sẽ có cho mình chính điều nàng luôn e sợ.

Ở mẫu người phụ nữ thứ hai. Nàng giỏi nội trợ, sinh ra để làm bà chủ gia đình. Mạnh mẽ, tỉnh táo, kiên định và chuẩn mực hơn một sĩ quan quân đội. Đó là những đứa con gái của mẹ Nữ Oa đội đá bằng một cái đầu mẫn tuệ, vá trời với đôi cánh tay….cường tráng. Họ nâng niu chăm bẵm người đàn ông của mình với tình yêu của một người mẹ, phủ ngập chàng bằng thức ăn và những vòng tay khép chặt – một người mẹ đau buồn và khắt khe. Hơn ai hết, những người phụ nữ như vậy khao khát được yêu, và cho đi vồ vập để được yêu và giữ người mình yêu. Vấn đề duy nhất của họ: họ muốn được yêu theo cách mà họ muốn. Họ – những nhà quân phiệt mặc váy, muốn kiểm soát cả thứ không khí mà người đàn ông của họ hít vào thở ra. Đương nhiên, khi nàng vô tình biến mình thành người mẹ, những đứa con sẽ muôn đời sa vào trò vui thú bậc nhất là trốn chuồi ra khỏi vòng tay thép để làm tất cả những gì hay ho bị cấm. Và những người phụ nữ như vậy, điều họ có được, thay vì tình yêu, lại là lòng kính trọng và nỗi sợ từ người đàn ông của mình. Bi kịch đấy hoàn toàn không hề cường điệu.

Một mẫu phụ nữ khác, tưởng chừng như hoàn hảo với đầu óc văn minh hơn, được “mô hình hóa” trong không gian điện ảnh của tôi qua nhân vật cô nữ bác sĩ. Nàng văn minh và văn hóa đầy người, không nhọc lòng ghen tuông bệnh hoạn và cũng chẳng có thời gian để chăm bẵm quản lý người đàn ông của mình. Mẫu phụ nữ thường hay được cho là “hiện đại, tự tin, năng động”. Với một trình độ như thế, nàng có cho mình một áp lực công việc khổng lồ đè nặng lên đôi gót slimheel hợp thời trang và tinh tế. Có vẻ nàng hoàn toàn hợp lý để cứu rỗi anh chàng Don Juan vào một cuộc hôn nhân lí tưởng, nơi chàng hoàn toàn vẫn còn cơ hội cho những cuộc trăng hoa ngoài chồng ngoài vợ. Nhưng những gã womanizer háu ăn vô độ vẫn tự cho mình quyền an toàn rằng, người đàn bà của mình sẽ luôn ở đó, sau ngưỡng cửa gia đình để chờ đợi. Nhưng điều này không có trong thực đơn của nàng bác sĩ, cô gái cần được tung chăn giữa đêm để chạy đến các cuộc vui thú với bạn bè, cần một cuộc sống xã hội bạo liệt hơn để tự bù đắp thú hưởng thụ cho chính mình. Và cuối cùng, người đàn bà bên trong tấm áo blouse năng động, trí thức ấy chỉ muốn vứt toẹt sự nghiệp để an ổn cuộc hôn nhân tầm gởi. Tay hào hoa cũng không sẵn lòng hy sinh những cuộc săn bắt hái lượm của mình để phụng sự bà hoàng năng động, và đương nhiên là hắn ngán ngẩm tháo chạy.

Type phụ nữ duy nhất trong 5 hình mẫu này ‘có vẻ’ ít bi kịch nhất là cô đào cine bốc lửa. Nàng tỉnh táo, giảo hoạt, biết sử dụng nhan sắc của mình để tiến thân. Nàng quả là một Don Juan mặc váy, ngang ngửa những gã đàn ông mà nàng gặp phải. Ái tình với nàng là một cuộc đối đầu có chiến lược hẳn hoi, và dường như nàng không thể bị tổn thương. Bi kịch của nàng tuy không được thể hiện lồ lộ trên màn bạc, nhưng bên trong sự chai sạn đó vẫn là thứ chán chường của tình trường ê chệ. Có thể chỉ riêng nhân vật này cũng đủ để phát triển cả một bộ phim về mẫu Don Juan mặc váy. Họ đẹp,  đầy đủ “giá trị giải trí cao cấp” và có vẻ như rất an toàn cho quý ông. Họ không khóc lóc ủy mị tuyệt vọng, họ không dễ bị tổn thương. Họ đẹp và sòng phẳng trong cuộc đổi chác khoác áo ái tình. Nhưng bi kịch của một nàng sát thủ phòng the sẽ luôn là sự trơ lì chai sạn sau mỗi cuộc đối đầu không tim mà chính nàng đã hào hứng tham gia. Liệu có thật hay không những người đàn bà sinh ra chỉ để làm tình nhân? Tôi không tin có người phụ nữ nào không ôm trong mình giấc mơ thiên đường hôn nhân, dẫu chỉ dưới hình thức một chiếc nhẫn đính hôn nặng ký.

Ái tình: duy trì nòi giống hay liệu pháp chống cô đơn?

Những gã đàn ông trong thế giới của Victor, họ trăng hoa hoang đàng như một bản năng, được khống chế tùy thuộc vào nền tảng giáo dục và bản lãnh tự thân có được. Nhưng ngay cả khi không hề kiểm soát được bản năng truyền giống và nhu cầu tự mân mê lòng tự tôn giống đực, họ vẫn đòi hỏi người ở đàn bà của mình, ngoài khả năng phụng sự và làm mát mặt anh hùng, cả lòng vị tha thừa thãi đối với những cuộc vụng trộm ngoài chồng ngoài vợ.

Phải chăng họ muốn quá nhiều?

Và chính xác là họ muốn gì?

Thượng Đế tạo ra người đàn ông với tất cả thói tham lam của những thằng nhỏ háu ăn. Đối với những tay hào hoa, sự việc còn tệ hơn nữa, vì họ là những đứa nhỏ được quí bà quí cô chiều chuộng.

Thói trăng hoa có thể được giải thích một cách uyên bác bằng bản năng nguyên sơ của sinh vật có chức năng truyền giống và nghĩa vụ tăng dân số chủng loại hay chủng tộc, bộ tộc của mình. Nhưng với một gã Don Juan, tầng “văn minh” được nâng cao. Họ mang trên lưng những bóng đen của nỗi sợ, điều này được thể hiện thoáng qua nhân vật người cha. Như những nghệ sĩ đại tài được yêu mến, điều khủng khiếp nhất là ngày bị bỏ quên trong đơn độc. Hay những vị tướng quen chinh phạt, bách chiến bách thắng, điều khủng khiếp nhất là ngày binh khí hoen rỉ, trên bảo dưới không nghe, và chẳng còn lấy một người phụ nữ để chinh phục. Trong cái vẻ thỏa thuê ngụp lặn của một anh chàng tốt số, có cả cái tuyệt vọng của một gã cần được yêu.

Sự thật không giàu tính tiểu thuyết như em nghĩ đâu! Phụ nữ vẫn thường bao dung và vị tha là vậy. Nhưng hãy nghe tôi, trên thực tế, hay nói đúng hơn là thứ thực tế hồn nhiên của đàn ông, một tay womanizer vơ vét tất cả những người đàn bà quanh họ chỉ đơn giản vì… họ có thể. Và trong mỗi người đàn ông thứ thiệt đều có một gã womanizer. Nếu đạp đổ mọi barrier, nếu không vì sợ thằng cha khác oánh cho một trận, nếu không có một người đàn bà duy nhất để yêu và tôn thờ, nếu không vì hàng tỉ rào chắn đạo đức, luật pháp, lẫn điều kiện tài chính để đáp ứng cuộc hào hoa, tôi tin bất cứ anh chàng nào cũng sẵn lòng tán một lèo cả tá cô nàng, nếu anh chàng có thể.

Thế đấy, anh chàng hào hoa không hẹn hò với tất cả những người phụ nữ đó chỉ vì cả nghĩ lo xa với nỗi sợ chiếc giường cô độc 30 năm về sau.

Lối cả nghĩ đó là tư duy của một người đàn bà, và họ áp đặt lối tiểu thuyết diễm tình đó lên hành vi của đàn ông, lí giải theo cách mà họ có thể hiểu và chấp nhận được.

Từ đó, đàn ông và đàn bà rời sao Hỏa sao Kim và chung sống hòa thuận trên trái đất.

Đàn ông, họ hồn nhiên như thú nhỏ. Như với tất cả những cái cột điện và gốc cây gặp phải, đàn ông “yêu đương” và hò hẹn bởi vì họ có thể.

Diva Hẹn-hò của f., chào mừng bạn đến với sao Hỏa – xứ sở của những thực tế tàn nhẫn và hồn nhiên! Và hãy bắt tay thân thiện với hướng dẫn viên Victor, thay vì vặn tréo tay anh ta, dù bạn đang rất muốn làm như vậy.

Gái xấu không được yêu và Hỏa tinh không hoàn hảo

Tất cả chúng ta đều biết Hoàn-hảo là mộ cái đích vô tưởng mà nhân gian vẫn mải mê tìm đến.

Các tay săn tình thiện xạ cũng vậy.

Đàn ông, họ tìm đến sự hoàn hảo để sở hữu.

Phụ nữ, họ tìm đến sự hoàn hảo để đắp nó lên người và lượn qua lại trước mũi gã thợ săn.

Trò này nhàm, nhưng hiệu quả.

Những người đàn bà hạnh phúc với trò chơi làm Thượng Đế, phân phát tình yêu thương bác ái như rải thóc ra xung quanh mình. Những người đàn bà hoàn hảo khốn khổ! Vào cuối ngày và cuối đời, họ sẽ úp mặt vào thói cả nghĩ đàn bà mà không tránh được một hiểu biết rất thực tế: khán-giả-người-đàn-ông yêu say đắm vai diễn hoàn hảo, còn người nghệ sĩ sau lớp trang điểm tuyệt mĩ và những trò tiểu xảo tài tình sẽ vẫn là cô nhỏ béo phì của nỗi ám ảnh thiếu thời, bị chế nhạo, tự ti và đầy thù hận.

Ha, gái xấu không có quyền được yêu.

Dù tháng năm có đắp đổi lên khối hình thù ấy những lượt là khăn khố.

Nụ cười thỏa mãn cuối phim của cô gái, tay cầm chiếc hamburger cỡ bự, sao mà đáng buồn và thê lương đến thế, khi khán phòng hể hả cười, rôm rả vỗ tay và lịch kịch đứng lên ra về.

Anh muốn nói gì vậy, đạo diễn?

Rằng còn có những người đàn bà là những tâm hồn vẹo vọ tuyệt vọng có khả năng cào cấu cao. Họ đáng thương và luôn cố tỏ ra đáng yêu.

Tình yêu của họ là thuốc độc và sự hủy diệt.

Điều đáng thương ở đây, khi gã trai khờ khạo vẫn yên tâm đã tìm ra cho mình tấm gối mềm để ngả đầu ngơi nghỉ, thì người đàn bà đã kịp tự đầu độc chính mình với lòng thù hận và những thủ đoạn và nỗi quằn quại bất an của lòng tự ti khốn khổ.

Tôi muốn nói với những tay săn tình thiện xạ trong khán phòng “Ey, ông bạn, cẩn trọng, hết sức cẩn trọng với những ả thỏ ngon nõn nường tuyệt mĩ, có cắm hoa trang trí!”

Rất có thể lúc này, bạn – dater văn minh tiến bộ của f., đang rất muốn báo ngay tới một tổ chức xã hội bảo vệ quyền bình đẳng giới để khởi kiện gã đạo diễn này ngay-lập-tức! Gã đang nói với tôi rằng, những mẫu phụ nữ “gần-hoàn-hảo” chỉ là những ả biến thái tâm thần muôn đời không được quyền hạnh phúc.

Nhưng cuối cùng, đây vẫn là thứ thực tế nằm trong khuôn hình của Victor. Hãy thở phào và bình an, bởi rất có thể sự Hoàn Hảo chân chính sẽ nằm đâu đó, bên ngoài sao Hỏa.

Ái Tình không có vai diễn

Tình Yêu không hề được phân vai trong phim của Victor Vũ. Trong suốt cả bộ phim vui vẻ này, không có nhân vật nào mang tên Tình Yêu cả. Tất cả chỉ là gã womanizer và những người đàn bà tuyệt vọng loay hoay với nhau trong một bức tranh hẹp không chút mùi vị Ái Tình chuyên chính.

Trong bức tranh bế tắc ấy, chìa khóa của vấn đề nằm bên ngoài khung tranh.

Bởi Ái Tình vị tha và duy mỹ chứ không bám víu và thủ đoạn vặt.

Ái Tình kiêu hãnh và tự trọng chứ không thảm hại và đói khát.

Và Ái Tình từ chối nằm trong cùng một khung tranh với những biến thể tật nguyền ấy của chính nó.

Ái Tình nằm trong một khung tranh đẹp đẽ hơn, có lẽ trong một chuyện phim khác.

Nào, em đang nói về vấn đề không nằm ở trong bức tranh điện ảnh của tôi mất rồi. Đó là một vở hài kịch và mọi người đã cười. Thậm chí đã có những khán giả quay lại xem rất nhiều lần đến thuộc thoại. Còn em, em suy nghĩ quá nhiều, và em cau có khổ sở vì một trò đáng ra phải làm em vui.

Em sẽ luôn là một khán giả không hạnh phúc của điện ảnh trong khi chúng tôi bày đủ chiêu trò ra sức chiều chuộng em. Thật khó để một người đàn ông, dù anh ta làm đạo diễn, có thể làm em hài lòng hay hạnh phúc được.

Nào, thả lỏng, bình yên, và cười nếu em thấy buồn cười, đừng suy nghĩ quá nhiều.

Thế đấy, đừng suy nghĩ quá nhiều, bạn đang ở sao Hỏa – xứ sở của những thực tế hồn nhiên. Nơi đây các cô gái ‘tóc vàng hoe’ và thị phần công chúng dễ tính sẽ thấy dễ sống hơn chăng?

Đúng thế, hãy hạnh phúc với những gì em có được!

Người đàn ông đi trên vỏ trứng

Có thật là bạn quá khó chiều và quá khó hưởng thụ không? Bạn, nữ độc giả của f. – những cô gái thuộc lòng cả Sex and the City lẫn God father?

Nhưng tôi là Victor Vũ chứ không phải là Francis Ford Coppola. Victor Vũ thì bị chơi khăm những khi mặt trời lặn sớm và không còn đủ ánh sáng cho buổi quay, Victor Vũ bất lực với xử lí hậu kì không ưng ý, Victor Vũ cũng còn dây dưa với cả ti tỉ những vấn đề có liên quan đến sản xuất và phát hành. Victor Vũ không định xây dựng một bộ phim huyền thoại của lịch sử điện ảnh Việt Nam, không định gây chấn động thế giới bằng một vụ nổ TV series, càng không định dắt tay Cô Dâu Đại Chiến đến thảm đỏ Oscar. Victor Vũ chỉ đã cố hết sức mang đến cho em một điều gì đó nhẹ nhõm và vui vui. Hãy thư giãn và đón nhận.

Nhưng tôi – khán giả của các anh, có quyền được đòi hỏi và tôi đòi hỏi được chiều chuộng. Diễn xuất xoàng xĩnh, biến cố tâm lí thô thiển, những góc máy ngớ ngẩn,… Làm ơn đánh giá khán giả của các anh cao hơn chút nữa đi.

Khán giả có quyền khó tính. Vậy hãy khắt khe, hãy đòi hỏi, nhưng hãy đến rạp để biết chúng tôi đã đi đến đâu. Hãy cho ngành công nghệ nội địa một cơ hội.

Nếu muốn được chiều chuộng tốt hơn, hãy cho tôi biết em là kẻ ngồi trong khán phòng của tôi, và cho tôi biết em cần được chiều chuộng ra sao cho đẹp ý.

Chiều chuộng phụ nữ cũng vậy, ngay cả tay womanizer rảnh rang thừa sinh lực nhất cũng chỉ chiều chuộng những người đàn bà của hắn mà thôi.

Nếu em im lặng quay lưng, và chờ đợi một kỹ năng chiều chuộng tinh tế hơn của điện ảnh Việt, em sẽ mỏi mòn và chúng ta không gặp được nhau. Hãy chê, nhưng hãy đến rạp.

Đừng bắt tôi vào vai nhà phê bình điện ảnh, tôi đến rạp để được chiều chuộng.

Vậy hãy thả lỏng và đừng áp đặt cách chiều chuộng. Trước hết, em có thể hài lòng ghi nhận sự nỗ lực và thiện chí. Kẻo không em sẽ rơi vào tình trạng của cô nàng Nữ Oa quân phiệt với sai lầm áp đặt cách được yêu.

Em thấy đấy, suy nghĩ quá nhiều, điều này luôn là nguồn căn những nỗi bất hạnh tự tạo của phụ nữ. Một chút hồn nhiên sẽ mang lại bình yên.

Không thấy anh liệt kê vấn đề nghiêm trọng này của phụ nữ trong 5 tuyến nhân vật nữ điển hình của anh.

Em đang khiến tôi muốn xây dựng cả một kịch bản mới. Tên của nó rất có thể là “Eggshells” (Vỏ Trứng). Em thấy thế nào?

Tại sao lại Vỏ Trứng?

Vì ở quanh người đàn bà duy mỹ và nghĩ nhiều, chúng tôi có cảm giác mình chưa đủ tốt. Hãy để ý những người đàn ông quanh em, em có thấy họ luôn cẩn trọng rón rén đến mức như thể họ đang nhón chân lò dò quanh em không? Họ đang cố không làm vỡ những mảnh vỏ trứng em trải quanh mình. Có lẽ  những mảnh vỏ trứng ấy như một thứ bộ lọc để bảo đảm kẻ tiếp cận chiều chuộng được em sẽ phải là sinh vật tinh tế nhất địa cầu.

Nhưng, Ái Tình vốn kiêu kỳ…

Vâng, và em sẽ phải chờ khá lâu, trong khi những anh chàng khá khẩm quanh em sẽ vẫn sơ ý đạp vỡ vài mảnh vỏ trứng.

Các đạo diễn Việt có “rón rén” quanh thị phần khán giả khó tính không?

Tôi không trả lời hộ cho các đồng nghiệp khác được. Nhưng riêng bản thân tôi thì luôn luôn.

Hỏi thật nhé, nãy giờ anh có đang “rón rén quanh em” không?

Phù, thật may em hỏi. Có!

 Photo by BigFoot

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/06/30/victorvu/trackback/

RSS feed for comments on this post.

2 phản hồiĐể lại bình luận

  1. Bài này trên F tháng này hả chị?
    Em chỉ thích đọc báo giấy thôi:)

    • cám ơn em đã ủng hộ F và văn hóa đọc! Bài này từ năm ngoái rồi, chỉ nhân nói chuyện lại với Victor Vũ, chúc mừng anh ấy về Thiên Mệnh Anh Hùng mà nhớ lại chuyện cũ. Nhân vật của số sắp tới sẽ là một đại yêu tinh cổ quái và dater cao niên nhất trong lịch sử hẹn hò của F đấy, em kiên nhẫn chờ nhé😉


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: