bữa tiệc hào hoa trên cung đường hình chữ f.

Trác Thúy  Miêu

Những sự kiện thảm đỏ của làng giải trí năm 2011 hẵng còn thưa thớt, nhưng những runway show càng ngày càng trở nên chuyên nghiệp của các nhà thời trang độc lập và các tạp chí “chủ xị” lại càng khiến Fashion Boulevard 2 có vẻ như sẽ phải là một ẩn số thú vị để tạo được dư luận xứng tầm.

17 tháng sau lần ra mắt số tạp chí đầu tiên, gần một năm sau Fashion Boulevard 1, và sau rất nhiều lần dời ngày tổ chức, cuối cùng thì người ta mới cuối cùng chọn ra được một vị tổng đạo diễn mới của Fashion Boulevard, và một danh sách khách mời chọn lọc nhất có thể.

Mãi cho đến tận khi những cuốn tạp chí số mừng f. tròn một tuổi với hình ảnh một “tiểu thánh nữ” da nhuộm nhũ vàng óng được ôm ấp bởi một vầng hào quang vải vóc màu đồng, người ta vẫn chưa nghe tin gì về cuộc tái xuất lần 2 của buổi tiệc sinh nhật Fashion Boulevard.

Không hào hứng như những cuộc dự đoán về kẻ thay thế vai Giám đốc Sáng tạo nhà Dior, nhưng nội giới thời trang và truyền thông Việt Nam vẫn coi thời điểm và tổng đạo diễn Fashion Boulevard 2 là những ẩn số có giá trị bên bàn tửu hậu trà dư.

Sáng ngày 19 tháng Bảy 2011, tân tổng đạo diễn Việt Tú xuất hiện tại khách sạn Intercontinental, nhìn những mảnh ghép còn hỗn độn, và tự hỏi, như lời anh tâm sự sau đêm diễn, “Bằng cách quái nào người ta có được một đêm diễn thành công từ những mảnh ghép lộn xộn này?”

Đến tận những phút cuối của buổi chiều trước giờ đón khách, những cánh thiệp cuối cùng mang logo viên kim cương màu bạc vẫn còn được gửi đi…

Như một giai điệu phức hợp được sinh ra từ trò hoán đổi vị trí của 7 nốt nhạc, vị nhạc trưởng nhỏ thó đã chơi trò chơi đó với những mảnh ghép của mình trong những giờ đồng hồ cuối cùng của…

Bản giao hưởng “Tiểu lộ Phù hoa”

Chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ, thế trận “công trường” của phòng khánh tiết khách sạn Intercontinental đã kịp thoát xác. Những tiếng ồn cuối cùng được rút về phía hậu đài. Runway được bảo toàn tuyệt đối. Khi những tấm khăn cuối cùng được trang trọng phủ lên ghế khán đài, cũng là khi phía bên ngoài, một con đường nhỏ đã kịp thành hình, những quầy boutique được dựng lên,… Paris đã không được xây dựng trong một đêm, nhưng tiểu Champs Elysees đã sẵn sàng trải lối chờ in dấu slimheel và những gót giầy quí ông lịch lãm.

Khi những khách mời bước ra từ thang máy khách sạn Intercontinental buổi tối hôm đó, trước mặt họ đã kịp trải dài cả một mô hình thu nhỏ của cung lộ xa xỉ Champs Elysees, nơi những giai nhân lẫy lừng của làng celeb Việt, những nhân vật thuộc hàng kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai làng thời trang đang dạo bước, giữa một tiểu Champs Elysees nhì nhoằng ánh flash. Dễ dàng nhận thấy những khuôn mặt sáng giá sẽ ngự trị hàng frontrow danh dự của Fashion Boulevard 2. Trong đó, người đàn bà đẹp Thủy Hương quấn mình trong chiếc váy dài như nếp rũ trên mình tượng Hy Lạp màu cỏ úa, khuôn mặt trang điểm nhẹ tênh tự tại nhan sắc đàn bà, khoác tay nhiếp ảnh gia Phạm Hoài Nam – ‘big uncle’ của các stylist và người mẫu Sài thành. Người đẹp không tuổi Giáng Mi trong gown lụa lệch vai màu xanh forest thẫm, vẽ hoa lan tím, song hành cùng cuộc “hẹn hò” tháng Sáu của f. Lương Mạnh Hải. Búp bê Trà Mi Idol tái xuất trong mái tóc pixie và nụ cười màu son trầm, nhưng cuộc náo loạn thật sự tập trung xung quanh ‘đồng nữ’ Mai Khôi, với mái tóc nhuộm gần như bạch kim, đôi lông mày “có như không” và hai vạt tóc đỏ ối màu dâu hai bên vành tai. Đây cũng là lần đầu “người đàn bà trẻ con” xuất hiện với bộ dạng và thần thái thuần túy của một cậu nhóc giảo hoạt như vậy, khiến cô ca sĩ hiện sinh hút flash hơn bất cứ chiếc váy dạ hội lộng lẫy nào.

Đối lập với hai nàng tomboy là đại nữ Thu Minh rực sáng đường cong diva trong chiếc váy bó sát màu xanh lơ, vẫn cặp kè cùng mỹ nhân ngư Mỹ Lệ đằm thắm trong kiểu váy cocktail đỏ rượu chát, rõ ràng là do chính “tiên cá miền Trung” tự thiết kế. Lừng lẫy giữa khu “tiểu lộ” Champs Elysees còn là ảnh hậu Diễm My trong chiếc váy đen giản dị, vẫn mặn mòi nhan sắc quý bà, makeup artist Hạ My khoác trên mình dấu ấn colorblock thương hiệu DMC.

Một khuôn mặt người mẫu không thể thiếu trong giàn yếu nhân của f. vẫn là quả bomb tình tứ Quỳnh Thy, trước mọi sự dự đoán, đã không xuất hiện trong đôi boots da lênh khênh mùi mẽ S&M, hay bộ corsette tung tẩy đường cong dễ gây nổ nhãn cầu – nàng mặc áo dài tân thời với vành khăn lụa mỡ gà vấn quanh tóc.

Khung cảnh diễn ra quanh một khu tiểu lộ tái hiện thánh địa Champs Elysees, với hai bên vỉa hè là những boutique thu nhỏ của nhãn nội y Vera, rực hồng phô diễn những mảnh nội y tinh xảo, đối lập với boutique xanh ngắt màu truyền thống của đại gia Mobiphone. Trung hòa trong khung cảnh sầm uất ấy là boutique ngát mùi hương thảo, đậm màu vintage Âu châu của L’Occitane, trưng bày những lọ sản phẩm long lanh đầy uy lực của thế giới làm đẹp và những bí quyết nhan sắc quý bà.

Kiêu hãnh xuất hiện giữa tiểu Champs Elysees còn là sự ngạc nhiên mang nhãn Việt Nam – Vitajeans với những sản phẩm thời trang thông minh, hứa hẹn dấu ấn đẳng cấp và một cuộc cách mạng phù phiếm cho chất liệu denim.

Ngay giữa trung tâm cung lộ là chiếc Mercedez phô bày vẻ quý phái đáng thèm muốn của một cỗ máy chứa đầy ưu chất, trong một thiết kế thông minh và hào nhoáng, bên cạnh là vẻ long lanh đầy ảo giác của hãng Martell đang phân phát khắp gian sảnh những tiếng lanh canh lịch lãm, nơi những vị thượng khách của f. chưa kịp vãn cuộc hào hoa trên những bộ sofa xa xỉ của thương hiệu Phố Xinh xếp đặt khéo léo ngay trung tâm gian sảnh.

Họ đứng và ngồi.

Họ giao đãi, ôm hôn, và cười với các ống kính.

Mọi cái đầu luôn ngoái nhìn về phía vị yếu nhân mới xuất hiện và những cuộc náo động bỏ túi trên thảm đỏ, để rồi mau chóng quay đi…

Họ – những khách bộ hành lộng lẫy của Fashion Boulevard, dạo bước trên cung lộ nhỏ viền quanh khán phòng, khi này như một quả bom hình viên kim cương đang chờ phát nổ.

Và người ta biết, đó là khi bữa đại tiệc thật sự hẵng còn chưa bắt đầu.

 “Aux Champs Elysees! Aux Champs Elysees!”

“Khi người ta bắt đầu”, theo chủ đề của Fashion Boulevard 2, đó có thể là những hoài niệm hoang phế, đó có thể là những di ảnh tàn tích ố vàng, và những giai điệu có khả năng rung lên những cung tơ dăng nhện,… Khi người ta bắt đầu, là khi họ đang có thể là tất cả, như boutique bán mũ đầu đời của bà hoàng phong cách Coco, như anh thợ Louis với ước mơ hòm xiểng của phả hệ song tự LV, như f. bây giờ, và như Paris ngày ấy.

Một vũ công, trong trang phục đen trắng như một anh hề Âu châu cổ, tay cầm tấm bảng báo showtime, lặng lẽ len lỏi giữa những cuộc hàn huyên, những tiếng lanh canh chúc tụng, giữa rừng đèn flash đang săn đón từng những nụ cười yếu nhân nở hoa trên backdrop,… Khi những tiếng xôn xao còn chưa lắng xuống, dòng người đã lặng lẽ dồn về cánh cửa khán phòng.

Những “gã hề mặt sầu” như những hướng dẫn viên lặng lẽ dẫn dắt khách mời tiến vào khán phòng tối và lạnh, nơi ngự trị ở trung tâm là viên kim cương khổng lồ mang mẫu tự f., chiếu sáng sàn catwalk là một chữ f khổng lồ trắng toát, trải dài im ắng chờ đợi cuộc diễu hành của những dấu slimheel.

Một vũ công khác lẳng lặng đi dọc lối runway, trên tay là chiếc bảng trắng với hàng chữ chân phương có chút lăn tăn trào phúng: “Vỗ Tay”

Và… “Bang! Bang!” – vụ nổ mang tên f. bắt đầu, dịu dàng như một…giai điệu.

Những hình ảnh đầu tiên loang loáng trên màn hình led lại không là một khung cảnh lộng lẫy xa hoa như những gì được chờ đợi ở Fashion Boulevard, mà là những hình ảnh đen trắng của những hoài niệm một Paris thuở ban đầu, của xô lấn điêu tàn bên hào nhoáng. Giai điệu intro hoang hoải của ca khúc Bang Bang bằng tiếng Anh được cất lên, một tiềm thức xưa cũ nhắc nhớ hơi hướm Sài thành một thời khi khán phòng lặng người trước những khung hình ố vàng thời phim đèn chiếu của một Eiffel độc nhất vô nhị, của Khải Hoàn Môn và thấp thoáng mái vòm cung Louvre… Người ta chìm vào một đô thị ố vàng, buồn bã bước vũ cabaret. Tiểu lộ Fashion Boulevard và những ánh flash trước đó vài phút như đã kịp lùi xa gần 2 thế kỷ.

Vẫn những khung ảnh ố vàng, nhưng khán phòng đã kịp dậy lên những tiếng xuýt xoa từ hàng ghế nội giới thời trang, khi màn hình xuất hiện những bức chân dung son trẻ của người đàn bà áo đen Coco Chanel với chuỗi ngọc trứ danh viền quanh cổ, cũng là khi giai điệu chuyển sang giọng chanteur đặc sệt chất hoa lệ của thánh địa thời trang thuở ban đầu: “Aux Champs-Elysées, aux Champs-Elysées, Au soleil, sous la pluie, à midi ou à minuit,  Il y a tout ce que vous voulez aux Champs-Elysées…”

Cứ như vậy, Paris ùa về giữa lòng Saigon, vẹn nguyên tráng lệ mà đượm sắc hoang tàn ngay giữa khán phòng khi này đang vang dậy tiếng vỗ tay lan tỏa từ hàng frontrow đầy phấn khích.

Bước ra từ vùng ánh sáng vãng hoài vintage của Paris những thập niên tân trào ấy, những vũ công trong các bộ trang phục nhị sắc trắng đen, u uất gợi nhớ thời hoàng kim của cabaret, những chú hề buồn thảm của chợ phiên xưa cũ. Tất cả là một thể điêu tàn của những thân hình vụn vỡ, những cánh tay vẫn vươn lên, những thân hình rướn cao trong quằn quại thoát thai – sự quằn quại cuối cùng trước khi Paris rùng mình để sáng bừng tên tuổi một thánh địa thời trang hào hoa và diễm lệ.

Đoàn kiêu binh đằng sau những trang tạp chí

Như chính bản chất của Sáng Tạo, thời trang là một quy trình lặp lại không ngừng của những vế phủ định. Phủ định quan kiến thẩm mỹ, phủ định trào lưu, phủ định tiền lệ và phủ định chính mình. Bộ sưu tập của Vitajeans trình diễn trong đêm Fashion Boulevard 2 đã là một vế phủ định đẹp mắt của tiềm lực biến hóa ẩn mình sau bề mặt thô ráp những thớ vải denim.

Người ta có những nhà thiết kế và những boutique độc lập. Tất cả chỉ còn chờ những thế lực mới, những cái đầu lạnh và những bàn tay trọng thị đằng sau những phủ định dẫu ngông cuồng nhất – những điều chờ chực nổ tung sau những layout khổng lồ trên màn hình chữ f.

 

Những tiếng vỗ tay vang dội khi màn hình chuyển sắc, khi những hình ảnh các tượng đài thời trang trở nên sống động và gần gũi hơn, với layout hút hồn của chân dung John Bé Bỏng, Hắc Miêu Naomi, vị vua đột biến M.J,… những sự tồn tại vĩnh hằng xen lẫn với những cuộc lật ngai ngoạn mục của toàn cảnh thời trang đương đại. Xen kẽ là những trang nhật kí của nàng city diva tên f. với những cuộc hẹn hò và những trang nam tử showbiz, từ gã người rừng Ngô Quang Hải, người tình lịch lãm lúc 3 giờ chiều Trần Bảo Sơn, cho đến hung thần hỏa tinh Victor Vũ, vị vua một đêm họ Đàm và “người tình cuối” Lương Mạnh Hải. Đó chính là khi những sải chân kiêu kỳ của trung đoàn trường túc trong màu xanh denim bước ra từ những trang layout khổng lồ của f. trong bộ sưu tập của Vitajeans.

Nếu những khung hình hoang hoải màu retro hoài cổ đã mang khán phòng về với Paris từ nửa đầu thế kỷ 20, thì bộ sưu tập VitaJeans lại hiển hiện một sự tái thịnh được báo trước của trào lưu 1970 với lưng quần cao đến ngang eo, ống loe, những bộ jumpsuit khêu gợi đến ngạo ngược, màu son đỏ bầm bên dưới kiểu tóc bob-demi và những đôi giày denim cao lênh khênh nghễu nghện.

Rõ ràng với Fashion Boulevard 2 năm nay, VitaJeans vẫn đang khẳng định xu hướng “thời trang hóa” của nền công nghiệp dệt may nội địa. Họ – những tân tài phiệt thật sự đứng sau mọi nền công nghệ thời trang tiên tiến, với cái đầu thép, nắm trong tay thế lực tài chính song hành cùng lòng cầu thị hướng thượng, sẽ quyết định một bệ đỡ vững chắc cho một nền công nghệ thời trang có hệ thống và chuyên nghiệp.

Năm nay, tài năng mới lên ngôi của Vita Jeans đã tỏ rõ một sự thận trọng khôn ngoan khi nhẹ nhõm đón đầu vòng quay với cuộc trở về được hứa hẹn của thời kỳ hippy thoái trào. Những ống quần loe mà giới thời trang đã hơn một lần đẩy đến cực thịnh vào thập niên 1970 và những năm giữa 1990 lại được tung ra trên sàn catwalk fTV. Phối hợp cùng mốt jumpsuit vẫn còn đang được rầm rộ ưa chuộng, cùng một cuộc thể nghiệm cá nhân được điều tiết cẩn trọng với trò chơi hiệu ứng bề mặt chất liệu, VitaJeans đã tung ra một bản song tấu thú vị giữa vũ khí chủ lực denim với chất xốp nhẹ của tule và bề mặt dầy dặn của những mảng len đan sợi.

Lịch lãm, khôn ngoan và vừa đủ tính “nghịch ngầm” đã là những yếu tố được hòa lẫn, đẩy đến cao trào là sự xuất hiện của diva runway Hoàng Yến, với một hơi hướm rõ rệt tính haute couture, lối cắt vải trúc trắc cho dáng vẻ một bà hoàng khéo vờ vĩnh vẻ xộc xệch lả lơi. Vedette cục cưng của f. – Thanh Hằng, kết thúc bộ sưu tập với thiết kế váy voyager với hàng cúc đồng chạy dọc thân trước, hé mở vừa đủ để thấp thoáng đôi chân bá chủ catwalk Việt, và phần mũ trùm bằng len nửa ngổ ngáo như punk, nửa nhắc nhớ những tấm voile tiền Phục hưng cũ kĩ, xa vời và ma mị – một lữ khách duyên dáng thực sự của con đường hình chữ f.

Jean hoang đàng và ngổ ngáo đã được thuần dưỡng như vậy, trong một dáng vẻ tân thời của hippy thành thị version 2011. Đồng tình hay chỉ xem đó là một thể nghiệm, người ta vẫn đọc được rõ ràng chủ thuyết mới của thương hiệu hàng đầu công nghiệp dệt may Việt Nam – họ mới chính là những chủ nhân ông mới, không chỉ của nhân lực, thiết bị và nguồn ngoại tệ, họ mới chính là những ngọn đại phong nâng cánh chim bằng cho một thế hệ sáng tạo mới, dư sức bật sáng trên đường runway kiêu hãnh của fashionTV.

Cỗ chiến xa bằng thân người và đường runway vô tận

Sự có mặt của biên đạo múa Tấn Lộc trong ê kíp thực hiện chương trình ngay từ đầu đã hứa hẹn những sự đầu tư thật sự cầu kì của ngôn ngữ cơ thể.

Liệu con đường runway chữ f. có đủ rộng cho những kẻ điên rồ và những tài hoa chuyên đập phá và bày bừa?  

Và Tấn Lộc, như mọi lần, đã không làm người xem thất vọng.

Một trong những chi tiết đắt giá nhất của Fashion Boulevard 2 đã là phần phối hợp song nữ Thanh Hằng – Hồ Ngọc Hà. Xứng mặt vedette, người đẹp họ Hồ xuất hiện đột ngột ở cuối đường runway sải bước về phía đệ nhất trường túc Thanh Hằng. Hai nhan sắc hàng đầu của làng giải trí và thời trang đã cùng nhau thể hiện một sự gặp gỡ tương hỗ ngoạn mục của hai ngành công nghệ vốn xưa nay song hành khắng khít, nhưng luôn tồn tại độc lập bên nhau. Ca khúc Thức Tỉnh của Hồ Ngọc Hà, cùng chất lửa của người đẹp khi đá văng đôi giầy cao gót để thực hiện vũ đạo cũng đủ để đánh thức cả khán phòng quay trở về với âm thanh thực tại.

Nhưng đỉnh cao của nghệ thuật hình thể trong bữa tiệc thị giác Fashion Boulevard 2 lại không nằm ở những động tác bốc lửa của tân diva họ Hồ và nàng sơn dương catwalk. Sự có mặt của biên đạo múa Tấn Lộc trong ê kíp thực hiện chương trình ngay từ đầu đã hứa hẹn những sự đầu tư thật sự cầu kì của ngôn ngữ cơ thể, và Tấn Lộc, như mọi lần, đã không làm người xem thất vọng.

Những vũ công được che kín mặt xuất hiện từ mọi phía của khán phòng, như tiến ra từ chính bên trong khán giả. Như những hình hài cổ quái, họ trườn lên khi thì ở catwalk, khi thì đột ngột ở trung tâm sân khấu, vặn vẹo cơ thể như hiện thân của mầm mống ý tưởng sáng tạo, được điều khiển và nâng đỡ, thoạt tiên với sự ngô nghê, gãy gập của những con manequin vô hồn. Tiếng vỗ tay hào hứng vang dội không ngớt trong khán phòng khi cái nhân dạng mong manh yếu ớt ấy tưởng như đổ sập xuống, lại khéo léo được nâng lên, trôi đi một cách kì quái trên runway chữ f., lướt trên những lớp thân thể lăn xuôi như cỗ chiến xa bằng những thân hình cuồn cuộn.

Tất cả, sự mong manh của ý tưởng sáng tạo, tinh thần đột phá và sự lao động sáng tạo cật lực, đôi khi là tính hiệp thông của những cá nhân ghép lại như một đại đồ hình những quân bài,… tất cả được tài tình tái hiện, chỉ qua những nhân dạng khuất diện tuyền một màu đen.

Đèn vụt tắt, tháp người sụp đổ. Người ta sẽ không bao giờ biết được liệu những vòng lăn có trôi đến cuối con đường. Nó đã được sinh ra, nuôi sống và thành hình, cái đích đến, điều ở cuối con đường, đối với những tâm hồn tự do, không bao giờ nên là một câu trả lời được biết trước.

Tấn Lộc đã tài tình thả lại trên sàn runway những dấu chấm lửng khoáng đạt, và chính khán giả của anh sẽ tự biết cho riêng mình đoạn cuối của con đường.

Quay trở về với khán phòng Fashion Boulevard 2, khi này bùng nổ tiếng vỗ tay rạo rực, đó vẫn là câu chuyện của “Khi Người Ta Bắt Đầu”, với Paris thời kì đen tối và hình hài hiện thân Sáng Tạo đang còn lảo đảo những bước yểu mệnh ban đầu.

 

Cuộc diễu hành ngược chiều từ highstreet colorblock đến haute couture

Người ta chờ đợi gã trọc đầu trứ danh trổ tài hoa mỹ trên đường băng chữ f.

Người ta chờ đợi những siêu phẩm cồng kềnh và xa xỉ.

Và người ta đứng bật dậy vỗ tay khi gã tung ra những đốm sắc rực rỡ nhu mì của những gì rất thật – highstreet. Rồi gã khéo léo dẫn dắt con đường ngược lối cao trào, tìm về những kho tàng cảm xúc thể hiện qua hình hài ý tưởng mang dấu ấn những bậc thầy.

Phần 2 của Fashion Boulevard là một sự thức tỉnh được vực dậy từ âm thanh, ánh sáng và sắc màu – một trạng thái cực đoan nhất của bảng màu palette. Với ngôn ngữ của colorblock đương thịnh trên nền cấu trúc thiết kế hoàn toàn cơ bản của phái minimalism, Đỗ Mạnh Cường đã khéo léo đóng vai trò dẫn dắt khán giả đi ngược lại một cung đường thời trang, từ những thiết kế gần gũi của trào lưu đương đại, ngược lên dòng thiết kế váy dạ hội, nhắc nhớ những trào lưu đã qua, đã từng một thời hoành hành thảm đỏ khắp nơi trên thế giới, và kết thúc ở những thiết kế đậm nét haute couture, hiển hiện những nguồn gốc tư tưởng mang tính trào lưu của các phong cách hàng đầu làng thời trang thế giới. Một đoạn đường ngược chiều thú vị lần theo quy trình của thời trang tìm về những nguồn ý tưởng, một đoản khúc tụng ca và dẫn giải mạch sống haute couture, những nguồn ảnh hưởng tư duy đan chéo và tự tiết giản, hóa thân để hiển hiện sống động không chỉ trên thảm đỏ, dạ tiệc, mà còn có khả năng tràn xuống tầng thị phần ready-to-wear thân thiện.

Bộ sưu tập của DMC đã được bắt đầu xu hướng tân trào của chính đời sống thời trang tại Việt Nam, với trào lưu colorblock, thậm chí thấp thoáng ứng dụng của ảnh hưởng quốc phục hay tứ thân, nhưng bảo toàn dấu hiệu mãi lực mạnh mẽ cho hiệu quả thương mại của các thiết kế, vốn được xem là yếu tố hàng đầu của thời trang ready-to-wear.

Tuân thủ tính khúc chiết trong bố cục của một collection chuyên nghiệp, Đỗ Mạnh Cường lại một lần nữa phát huy sở trường này với hàng loạt những thiết kế dạ hội đơn sắc. Sự bay bổng của chất liệu vải được chọn lựa cầu kỳ đã kích thích những tràng vỗ tay từ khán phòng, và kích hoạt ánh flash rộ lên hàng loạt từ phía khu vực nhiếp ảnh cuối runway. Cao trào của bộ sưu tập dừng lại ở đỉnh điểm hòa sắc – màu đỏ trong sắc độ cực đoan nhất, trong sự xa xỉ ngập ngụa của chất liệu, bắt đầu với Hoàng Yến ngạo nghễ như một Nữ Hoàng Đỏ, và kết thúc với một Thanh Hằng chìm ngập hoàn toàn trong sắc tía cùng cực đài các đế vương.

Và người ta, những tín đồ am hiểu, bật lên tiếng vỗ tay tán thưởng cho ‘hành trình ngược’ từ đường phố đến runway cao cấp, từ thị trường thân thiện đến haute couture, và mọi biến động trào lưu thời trang thương mại ngược về những tư tưởng ngông cuồng nhất của những tượng đài thời trang siêu thực.

Không chỉ là một bộ sưu tập thuần túy như trong một runway show giới thiệu sản phẩm, bộ sưu tập DMC đã thật sự làm đúng vai trò phục trang, hòa mình vào tổng thể thông điệp của chương trình, tái hiện một cách tráng lệ những hình hài, phong cách được tôn vinh trên các chuyên mục thời trang của f., như một quãng đường đồng hành hiệp thông và ngoạn mục của f. cùng DMC.

Những kẻ ngớ ngẩn

Ngay sau đêm diễn, khi tiểu lộ Champs Elysees lại đông nghẹt những khăn áo và tiếng lanh canh chúc tụng, không ít vị khách vẫn còn hoang mang đưa mắt nhìn nhau, những tin nhắn điện thoại vẫn được kín đáo gửi đi, và những lời xì xầm đã được truyền tai, dư âm còn hiển hiện trên status một vài người đã có mặt trong khán phòng Intercontinental đêm ấy: “Thế rồi cuối cùng, thằng cha ấy có làm sao không? Mà có chuyện gì khiến y buồn làm vậy?”

Đêm ấy, trong bữa dạ tiệc mừng f. tròn 1 tuổi, đã có một thân hình bay ra khỏi cửa sổ building.

Chỉ có vài người biết rõ đoạn kết của cú nhảy.

Dường như cơn phấn khích sắc màu của bộ sưu tập DMC sẽ cần một liều an thần tinh tế, điều không nằm ngoài trận đồ của tổng chỉ huy Việt Tú.

Tiếng vỗ tay lắng xuống, catwalk lại một lần nữa chìm vào bóng tối và khán phòng thở ra.

Trên màn hình là hình hài một người đàn ông trong trạng thái co giật, hai cỗ máy bốn bánh sơn đen lùi xa dần như kéo thẳng căng hết mức mọi dây thần kinh. Người đàn ông dịu cơn co giật, ánh mắt nhẹ nhàng mở – khai sáng và tĩnh tại. Tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường nhựa, tiếng động cơ gầm rú như của loài mãnh thú, người ta co mình lại khi hai cỗ máy lao thẳng vào nhân vật khi này nhẹ nhõm một động tác nhún mình.

Một cú va chạm.

Một cú cất mình lên không trung.

Màn hình và cả khán phòng, trong một tích tắc, đông lạnh trước một khung hình thoát tục.

Một cậu thiếu niên bước những bước vô hồn vào trong thang máy, một ánh sáng lẻ loi chiếu rọi xuống đầu. Cánh cửa khép lại, bất khả vãn hồi.

Lại là những cơn co giật dữ dội, những va chạm gay gắt của xung lực khoái cảm và sự đau đớn tột cùng.

Cánh cửa thang máy mở ra, đôi mắt của nhân vật long lanh một thái cực tột cùng của hưng phấn.

Đôi bả vai chậm chạp co lại.

Bầu trời ở trước mắt và thành phố ở dưới chân.

Người ta có thể lắng nghe tiếng tim đập theo những bước chạy slow-motion nhắm thẳng phía ánh sáng, phía độ cao, và về phía vực thẳm.

Góc máy từ bên ngoài lớp kính mô tả một nhân dạng lờ mờ, dãy dụa trong một bầu nước tù hãm, đòi đoạn cuộc khai minh.

Va chạm!

Những mảnh thủy tinh óng ánh vụn vỡ, thân hình tìm thoát ra ngoài không gian. Về phía ánh sáng. Về phía đỉnh cao. Và về phía vực thẳm.

Khung hình chết lặng trong hình ảnh một cuộc thoát thai.

Ai biết đâu đấy, gã chán đời ngớ ngẩn đã rất có thể đập mặt xuống lòng đường và báo chí sẽ có một vụ tự tử.

Nhưng để làm nên những kiệt tác, những bộ sưu tập, những tạp chí và những Fashion Boulevard, người ta cần những cú va đập của những kẻ đủ tỉnh táo để chấp nhận vực thẳm, nhưng tin một cách tuyệt đối vào đỉnh cao.

Màn hình đã dừng lại. Không có một vụ tự tử nào cả, chỉ có một mẫu tự f. đầy kiêu hãnh và quyền lực, và một khán phòng Fashion Boulevard vang dội tiếng vỗ tay.

 

Nhà vô địch ở vạch xuất phát và runway vô hạn

Như một lời tự sự phía sau những hào nhoáng trên runway hay trên các trang bìa tạp chí, sự quẫy đạp mãnh liệt của những cơn thoát thai mang tên Sáng Tạo lại được tái hiện qua những hình hài co giật trong lồng sắt. Những cánh tay, những thân mình vũ công điên cuồng len lỏi với cường độ được đẩy cao cho đến khi những rào chắn sụp đổ.

Khán phòng Fashion Boulevard 2 tràn ngập những tiếng vỗ tay kích động và đồng cảm trong một sự giải thoát được thể hiện tuyệt hảo qua ngôn ngữ múa. Những mảnh tường vỡ bị đập nát và bạo liệt tung hê lên catwalk, vào cả khán giả, những động tác tự do đầy hân hoan phấn khích, một cơn mê sảng lây lan…

Và trong chính đống đổ nát hân hoan cuộc khai mở chặng đường đầu ấy, chiếc bánh sinh nhật với mẫu tự f. trứ danh và số 1 đầy kiêu hãnh được đốt lên sáng rực, vây xung quanh là ê-kíp không-thể-gọn-hơn của f., cùng dàn đồng ấu những thiên tinh váy trắng và khúc ca trong trẻo vẫn vang lên, hồn nhiên, tự tại, khi người ta bắt đầu, trải dài trước mắt là con đường mang mẫu tự f. không có điểm dừng: “Congratulations and celebrations!”.

f. tin vào haute couture và sức sống của sự lãng mạn.

f. tin vào những kẻ bước chân ra khỏi cửa sổ và bay.

f. tin vào những nhà vô địch ở vạch xuất phát và những đường runway vô hạn.

Bởi f. không cô độc.

Bởi Fashion Boulevard sẽ còn tiếp diễn hàng năm, như những cột mốc kiêu hãnh trên những cung đường tráng lệ của thời trang.

Và đó sẽ là một runway không có điểm kết thúc.

f. tin là vậy!

Image sources: DaiNgo, VicNguyen, Any Arena

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/07/27/fashionboulevard2/trackback/

RSS feed for comments on this post.

One CommentĐể lại bình luận

  1. Bài viết quá tuyệt vời và tráng lệ chị ơi. Ngoài sức tưởng tượng của em. Ngoạn mục! Em vô cùng ngưỡng mộ cách mà chị vận dụng ngôn ngữ một cách điêu luyện và quyến rũ. Như một trò ảo thuật ngôn từ hay nghệ thuật biểu hiện bằng ngôn ngữ đỉnh cao. Géniale!


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: