hẹn hò trong thang máy

Jasmine nOir

Gã là “ẩn số” sự kiện thời trang Fashion Boulevard 2 của uy quyền độc tự f.

Người ta nói rằng gã văn minh, kiêu ngạo và khó chơi.

Không như chàng nhóc cưng màn bạc hồi tháng trước, bạn không muốn bẹo má tay công tử bột này.

Bởi bạn ngửi thấy mùi thép lạnh.

Bạn khoanh tay rung đùi nửa nguyện cầu cho Fashion Boulevard 2 thành công, nửa muốn trù ếm cho gã bóng bẩy lếu láo kia ngã oạch trên mớ mảnh ghép lego khùng điên của chính gã.

Tất cả những điều đó đều có nghĩa là gã đã lọt mắt xanh diva tháng Tám.

Và khi bạn để ý một nhân vật nào đó, có nghĩa là bạn sẽ có anh ta cho cuộc hẹn hò đêm cuối Hạ của mình.

Gã đòi các người mẫu phải có mặt và tập luyện suốt gần một tuần trước sự kiện – điều không tưởng, hão huyền và ngô nghê khiến bạn cười khẩy.

Đến cả cái vẻ sạch sẽ, bất khả tiếp cận của gã trong bộ tuxedo đen và cổ sơ mi trắng lốp viền quanh khuôn mặt non choẹt, như bạn thấy trong số f.17 cũng khiến gạn ghét cay ghét đắng gã một cách vô cớ.

Những ngày gã xuất hiện ở Sài gòn là những ngày bạn không thể tiếp cận gã. Các cú điện thoại không người nhận, những tin nhắn không hồi âm. Và điều này khiến cho sự khó chịu của bạn càng trở nên quá chừng hợp lí. Đó quả là một đồ khó chơi!

Chớ nôn nóng dội bom rung lên điện thoại của gã, bởi bạn hoàn toàn có thể hình dung ra chính gã mới là kẻ đang mấp mé bờ vực điên tiết nổ tung. Fashion Boulevard 2 khi này vẫn chỉ là những mảnh ghép lộn xộn nháo nhào. Còn bạn thì chắc chắn không muốn nghe gã đàn ông xa lạ này gào lên trên điện thoại.

Hãy bình tĩnh và chọn cho mình một đôi giày mới cho đêm dạ tiệc thời trang. Hãy mân mê khoái trá đôi gót slimheel nhọn hoắt và bén ngót khi nghĩ về cuộc hẹn mà gã chắc chắn không thể lỉnh trốn được!

Gã là của f., sẽ là thế! Sẽ phải là thế!

Giai điệu trên đĩa than và món quà gửi từ backstage

Bạn sẽ xuất hiện tại Fashion Boulevard, chậm rãi quan sát từng mảnh ghép khi này đã thành hình một đại dạ tiệc tráng lệ. Qua rèm mi giả dày kịt, bạn dõi theo một gã hề có bộ mặt sầu thảm, trên tay là chiếc bảng trắng ghi cộc lốc dòng chữ “Vỗ Tay”. Cả khán phòng làm theo, còn bạn thì chậm rãi nghiến hàm, như thể đang nhai rau ráu một tên phát-xít tưởng tượng và rủa thầm: “Đồ kẻ cả!”

“Người đàn ông trong đêm” của bạn đến tận khi này vẫn chưa lộ diện. Ắt hẳn gã vẫn đang nháo nhào với đống lùng nhùng khăn khố trong hậu đài. Hãy điềm tĩnh vắt chéo đôi chân và xem liệu gã có những gì hay ho mà trưng trổ.

Và bạn, vintage diva tuẫn tiết, sẽ lịm người khi những thứ “hay ho” mà gã có lại là những khung hình vàng ố chân dung “lệnh bà” Coco, là những trang layout đầy kiêu hãnh của f., là giai điệu chanson bản Aux Champs Elysees rè rè âm hưởng đĩa than.

Gã bày biện trước mắt bạn cả những ngặt nghèo vụn vỡ của nỗi cô độc, những cơn co giật của một năng lượng sống điên cuồng đòi thoát thai, và những cú bắn bật người lên không trung, những gã khùng đâm đầu khỏi cao ốc như một siêu anh hùng lãng mạn, những cuộc đập phá hân hoan ngông cuồng, những mảnh vôi vữa tù ngục vứt ngổn ngang trên thánh đạo runway, ném cả vào hàng frontrow danh giá khi này đang rầm rộ hò la kích động.

Vị tân tổng đạo diễn còn đủ hào hoa lịch thiệp để chu đáo gửi đến cho bạn một món quà khả ái từ cánh gà: chiếc bánh kem dầy dặn mỡ màng hình viên kim cương mang trên mình mẫu tự đủ để tim bạn rung lên phỉ mãn: f.!

Bạn bị gã chinh phục từ khi chưa giáp diện.

Và bạn khó chịu với điều này, nó khiến bạn càng muốn sở hữu thứ quyền lực ấy cho cuộc hẹn đêm nay.

“Vậy ra anh là Việt Tú, tất tật ngần này?”

Sẽ khó có thể tìm thấy anh chàng tổng đạo diễn của bạn trên đôi giày cao gót lênh khênh, trừ khi bạn chịu khó lom khom cúi người và vạch rẽ những đám đông đang hân hoan chúc tụng.

Gã ở đó, trước mặt bạn. Không, trước cổ bạn, vì khi này, bạn đang nhìn vào tổng thể hình hài…bé dí dị của gã độc tài.

Việt Tú – vị tân tổng đạo diễn vẻ vang của Fashion Boulevard, cao không quá một ngón út xinh xẻo, thật đấy!

Gã hớn hở toe toét sau một chương trình ắt được khen là thành công. Gã phì phò thở như chihuahua chạy đường trường, tay còn lăm lăm bộ đàm đen trũi, trên lưng là chiếc ba lô kềnh càng ngoại cỡ. Thiếu một chiếc “ca lô đội lệch” là bạn đã có thể hoàn tất bức chân dung Chú Bé Loắt Choắt.

Phải rất cố nén, bạn mới không buột miệng “Thì ra Việt Tú là anh đây. Tất tần tật chỉ có ngần này thôi hả?”

Hãy cho gã thêm 15+ phút để hoàn tất công đoạn đón nhận những lời cảm ơn, những cái vỗ vai chúc mừng khiến gã chúi nhủi. Và đến khi bạn thấy đã quá đủ cho quý cô f.diva phải chờ đợi, hãy tiến đến, túm lấy gã bằng hai chiếc quai ba-lô trên vai và cứ thế lôi tuột vị tổng đạo diễn vinh quang đang la ó ra thang máy.

Chúc mừng bạn, f.diva, (phù!) bây giờ đã có thể bắt đầu cuộc hẹn hò đêm cuối Hạ còn rất dài của bạn.

Tên độc tài mị dân

Cậu nhỏ đang mệt nhoài của bạn cần một chiếc ghế bành êm ái và một li giải khát mát lạnh. Gã nhao nhao gọi nước trái cây lẫn sparkling water như một anh phu khuân vác mệt nhoài nhưng kén chọn. Còn bạn thì kín đáo rút chân khỏi đôi slimheel dưới gầm bàn, chậm rãi mân mê mặt thảm với đôi chân trần, thoải mái nhất có thể để bắt đầu câu chuyện với vị tổng đạo diễn vẻ vang khi này đang hút nước ép rồn rột qua ống hút.

Hãy êm ái và nhàm chán như những gì gã có thể chờ đợi từ một ả phóng viên đi giày cao gót.

f.: Thế nào?

VT: Ah, tốt, tôi hài lòng, tôi thấy OK!

f.: OK? Khách hàng của anh không muốn thấy OK! Một Việt Tú chẳng lẽ chỉ hài lòng với OK?

VT: Được, haha, nếu em muốn biết, đã có những thứ tôi chưa thực hiện được, chiếc lồng sắt đưa xuống tận runway, cuộc tương tác không chỉ bằng thị giác mà bằng cả xúc giác với khán giả,… Tôi đã e đó sẽ là những thủ pháp quá tay. Nhưng với những gì đã có, tôi vui sướng với một sân chơi rộng và được bảo đảm vững chắc. Tôi thích thái độ này của f., họ tìm đến một vị bác sĩ và đủ tin tưởng để không can thiệp và mặc anh ta làm công việc của mình. Tất cả mọi người đều thắng. Tôi không nhảy cẫng reo hò. Tôi ngồi đây, “the show’s over”, tôi hẹn hò, và thỏa mãn.

Gã ngồi đó, bé xíu lọt thỏm trong chiếc ghế êm ái, xoa tay hài lòng nhã nhặn ra chiều khiêm tốn. Gã – kẻ đã bắt cả một trung đoàn trường túc tập luyện cật lực suốt 6 buổi, kẻ vừa mới cách đây không lâu còn áp đặt cả ê kíp lẫn khách hàng vào trận đồ ý tưởng của gã và thậm chí ngoan cố từ chối chia sẻ quá trình thực hiện. Đến tận phút cuối cùng, gã còn lếu láo áp đặt cả khán phòng bởi những “mệnh lệnh” cụt ngẳn viết trên bảng trắng: “sắp tới giờ diễn”, “vào khán phòng”, ngồi xuống, và “vỗ tay”!

“Không, tôi không còn là kẻ chuyên áp đặt, mà tự coi mình là một thuyết khách thì đúng hơn. Tôi “đề nghị” người mẫu cùng hợp tác và thỏa hiệp với họ để giảm bớt cường độ tập. Tôi vẽ nên cho f. một giải pháp ‘win-win’ nơi mọi người cùng thắng. Tôi thuyết phục bỏ ý tưởng cho Mercedes lăn bánh ra sân khấu để họ thật sự thuyết phục hơn nơi trung tâm tiểu lộ. Và tôi ‘nói’ với họ “Xin Mời Vào Trong Khán Phòng” chứ không thét toáng “Vào Khán Phòng”!

Chỉ là một thông điệp, một mục đích, sự khác biệt nằm ở chiến thuật và sự hiệp thông cần có.

Đó là điều mà tôi chỉ mới học được vài năm gần đây, sau một thời gian dài vào vai độc tài chuyên chế.”

Bạn hiểu, trước mắt bạn không chỉ là một tay độc tài suông, hắn là một tay độc tài với chiến lược mị dân.

Khuôn mặt gã Nã Phá Luân nhỏ thó nhăn nhúm lại thành một nụ cười hềnh hệch ngượng nghịu. Gã lấy tay gãi sột soạt lên cái đầu húi cua: “Nhưng mà như thế tốt hơn mà, đúng không? Tôi thấy ai cũng vui cả mà.”

 

Ít nhất là 2 kẻ trong cuộc hẹn khuya khoắt đã cùng vui với một tiếng cười ngượng nghịu phá vỡ tảng băng sơ giao. Bạn sẽ ngạc nhiên khi khám phá ra rằng gã loắt choắt tuềnh toàng trước mặt bạn, kẻ ngỡ như quá chừng lí trí, lại hoàn toàn có thể có một cuộc hàn huyên tâm đắc với bất cứ fashionista nào.

Gã nói với bạn về John Bé Bỏng, gã nấc lên cùng bạn khi nhắc đến Lee McQueen, và cùng nhau lặng đi trước sự lụi tàn oan khuất mang tên Christian Lacroix.

Tên độc tài đầu trọc thoắt trở thành đạo hữu, và f. đoan chắc bạn – nữ độc giả tuẫn tiết của f., khó lòng ngăn được ý muốn bế gã vào lòng mà vỗ về khi gã thốt trầm tư “Haute couture đã mất quá nhiều, kể từ sau Yves!”

Tay đạo diễn tài hoa của cuộc hẹn thoắt hỏi: “Em nghĩ tôi thích mặc thiết kế của ai?”

Nhân danh Christian Dior và Gianni quá cố, gã đang mặc một chiếc áo polo – loại thực tế nhất mà bạn có thể nghĩ đến!

Fashionisto Việt Tú lại một lần nữa ngượng nghịu “Vì tôi đang đi làm mà!”

Câu bao biện đó thừa đủ để bạn đánh giá gout thời trang của gã – đó chỉ có thể là Tom Ford!

Việt Tú bật reo lên tâm đắc, và gã chêm dầu vào lửa “Giày John Richmond nữa!”

Và cứ như vậy, Chúa phù hộ John Bé, John Lớn và Lee McQueen, bởi họ đã phù hộ cho cuộc hẹn hò của bạn. Hãy nâng ly hỉ hả hàn huyên cùng đạo hữu tâm giao mới của bạn, nâng ly cho Fashion Boulevard, haute couture, Tom Ford và những cuộc hẹn đêm hè!

 

Tom Ford, mùi thép lạnh và gã độc tài bị chơi khăm

Với một manh mối đầu tiên, hãy thử trò chơi áp đặt của chính bạn!

Bạn có thể không là một nghệ sĩ, có thể không là một văn sĩ, lại càng không là một kỹ sư tin học có chỉ số máu nhiễu i-ốt ngất trời. Bạn là một fashionista và nắm vững tri thức của nền văn minh thời trang, hãy tận dụng nó.

Chàng mặc Tom Ford và xỏ John Richmond – một sự cân bằng tuyệt đối! Hãy nhẩm lại thật nhanh những gì bạn đã đọc về Tom trên một số f. cách đây đôi tháng, gã mại bản Hoa kỳ điển mã. Than ôi lại là một trường phái lịch lãm và thực dụng, mùi thép lạnh ngay từ đầu đã không đánh lừa bạn. Một sự cân bằng tuyệt đối của tính thực dụng tỉnh táo trong đẳng cấp và tính xa xỉ ngông cuồng, được ngụy trang tinh tế bởi trường phái minimalism pour homme.

Tất cả là một con toán. Hoàn hảo và chân phương.

Những bung phá giãy giật, hay hào hoa nệ cổ mà bạn vừa được xem, nếu được xây dựng nên bởi một gã mặc Tom Ford, thì tất cả chỉ là một bài toán đẹp mắt.

Tom Ford, đúng, họ Nguyễn nhỏ thó đã chọn đúng trường phái thời trang cho chính mình.

“Có một người đã đặt cho tôi một câu hỏi đủ khiến thay đổi con người tôi khá nhiều ‘Bi kịch của người làm nghệ thuật chính là cuộc đeo đuổi tuyệt vọng những hình ảnh do người khác vẽ nên.’ Điều đó rất đáng sợ! Từ đó về sau, tôi luôn bảo đảm chỉ thể hiện ra những gì mình có thể kiểm soát được thấu đáo, hơn là chạy theo viễn mộng dù ám ảnh đến mấy. Công việc của tôi là trò đi trên dây, và điều cuối cùng tôi muốn đó là một cơn hoa mắt mất kiểm soát thăng bằng.”

“Tôi là một tay bốc đồng và cực đoan. Điều này không tốt cho việc đi trên dây chút nào. Nếu không nhờ sự tỉnh táo của tính logic, tôi đã không thể thu xếp cho bãi chiến trường sáng hôm nay trở thành một chương trình như chúng ta vừa có mà không có lấy một lần run-through.”

Bạn phải thừa nhận rằng gã không sai. Petit John sẽ làm được điều đó bằng niềm tin, Lee McQueen làm điều đó bằng những nỗi bất an đầy cuồng nộ, Lacroix làm điều đó bằng lòng kiêu hãnh, trong khi Ford sẽ ngồi xuống, và giải toán.

“Thế đấy, mọi người cho rằng tôi đi học làm đạo diễn, trong khi những điều đầu tiên chúng tôi được trang bị lại là tài chính nghệ thuật và làm sao để trở thành những thuyết khách. Thế là tôi, từ một gã lếu láo ngang tàng, trở nên văn minh và tử tế ra, để học những bước đi đầu tiên cần có. Miễn là đến La Mã, tính toán, thuyết phục khách hàng và ê kíp, bất cứ điều gì có thể làm để bảo vệ chương trình được thành hình như ý, ‘the show must go on’, là thế!”

Trong một khoảnh khắc, ánh mắt tinh ranh của gã lóe lên. Bạn lại ngửi thấy mùi thép lạnh, và rùng mình.

Dater lãng mạn, hãy kiêu hãnh ra về, may ra bạn còn kịp sụt sùi với vài trang Danielle Steel trong ánh nến trước khi đêm cuối hạ tuyệt diệu trôi qua. Sự lãng mạn không có việc gì làm ở đây cả, đặc biệt với một gã đi giày Richmond và mặc Tom Ford.

Còn dating diva của f., hãy xỏ lại chân vào đôi gót nhọn của mình. Người đàn ông trước mặt bạn, mặc nhiên với kích cỡ bỏ túi của hình hài tướng mạo, anh ta không hề là một chú chuột dễ vờn!

Bạn sẽ muốn lật gã đổ nháo nhào khỏi lý trí, bạn muốn biết gã trông như thế nào, khi bị giật ra khỏi cái thế cân bằng đáng ghét của kẻ đi trên dây như vậy.

Liệu gã đã bao giờ hét lên với những nàng model mảnh dẻ bất khả tự vệ của f.? Đã bao giờ gã bắt vuột sự cân bằng tỉnh táo của một cục CPU?

“Một lần, tôi mất bình tĩnh và gào toáng lên giữa một chương trình. Cả ê kíp hoảng loạn im phắc, bỗng có một bàn tay vỗ nhẹ lưng tôi. Tôi sừng sộ quay phắt lại và thấy vợ mình đứng đấy, tay bế con. Cô ấy bảo ‘Anh, con… tè!’”

Bạn đông cứng cả người, rụt rè hỏi “Đứa bé có làm sao không?”

“Vâng, cháu đã tè! Còn tôi thì mềm nhũn cả ra.”

Còn bạn, đôi chân trần dấu dưới gầm bàn của bạn cũng đang mềm nhũn ra trước hình ảnh được vẽ nên trong trí tưởng tượng, pha lẫn chút khoái trá với viễn cảnh gã độc tài bị chơi khăm.

 

Kẻ vẽ bậy lên chân dung của f.!

A, vậy ra người ta vẫn luôn có những cái nút điều khiển đâu đó trên quả bom bốc đồng và cục tính trước mắt bạn.

Những cái nút kích hoạt hay để giữ nó lạnh tanh ngoan ngoãn giữ nguyên hình thù khối thép lạnh.

“Tôi có những khoảnh khắc khùng điên và thói du côn của mình, nhưng biết cách thu xếp để chúng không làm phiền người khác và biến mình thành một tay người rừng. Nếu một người đã từng leo lên một chiếc cần cẩu cách mặt nước 20m để nhảy tòm xuống tìm chút adrenalin cho vui thì khó lòng có thể đánh giá là một thằng cha bình thường được, theo nhiều nghĩa.”

Điều này có lóe lên trong bạn một hình ảnh vừa nhìn thấy đâu đó? Rất có thể từ một điều gì đó trong chính buổi dạ tiệc Fashion Boulevard 2.

Cú va đập. Thói liều mạng ngẫu hứng. Những sự co giật trong chiếc thang máy ngột ngạt. Những thân hình nhún bật khỏi một vụ nổ, lao ra không trung giữa những vụn thủy tinh lấp lánh.

Gã đó! Tất cả là gã, một bức chân dung tự họa khéo léo đan xen vị kỷ vào toàn cảnh cung lộ thời trang hào nhoáng của f.

Trước mắt bạn là một tội đồ – kẻ đã ngạo mạn nguệch ngoạc bức chân dung tự họa lếu láo lên mẫu tự f. chí tôn!

Thậm chí người ta còn trả tiền cho gã nữa!

“Vâng! Tất cả là tôi! Là em! Là bất cứ ai trong khán phòng. Là Petit John nhập đồng trên catwalk, là Lee McQueen co quắp trong tủ! Đó là chính tôi một ngày đang để tóc dài bỗng thích cạo trọc, mẹ tôi khóc thất thanh chả hiểu việc gì khiến tôi chán đời xuống tóc, không, tôi chỉ chợt muốn cạo đầu, và thấy thích. Đó chính là tôi ngày 22 tuổi, muốn leo lên một cái gì đó cao nhất và nhảy xuống. Lúc đó tôi nghĩ gì? Tôi tự do, thế thì bay thôi! Thế là tôi bay!”

Vâng, có lẽ “đồng nữ” Mai Khôi cũng đã vừa trải qua một ngày như thế, để xuất hiện tại Fashion Boulevard với mái tóc quái nhân.

Gã trầm giọng, như thể độc thoại “Khi ở một mình, tôi điên lắm!”

Trong một cố gắng để đánh tan dấu lặng, f. đã rụt rè hỏi Việt Tú “Mà này, cái ông Tây nghịch dại ấy, cuối cùng thì có bị kẹp chân vào giữa hai cái xe hơi không? Và cậu thanh niên nhảy lầu nọ, ắt là đoạn cuối đau lắm nhỉ!”

“Thú thật, tôi không biết nữa. Tôi không định mang lại cho người một câu chuyện có hồi kết, hay thậm chí là một thông điệp. Tôi chỉ cố mang lại cảm xúc, và cảm xúc nên đa diện, nó là thuộc tính cá nhân.”

“Tôi thì tôi nghĩ ông ta bay lên, và cậu thanh niên nọ tiến vào không trung, như Peter Pan ấy, bước ra cửa sổ, và bay! Cái kết mở dành cho khán giả.”

f.: Khi người ta tin rằng mình sẽ bay và họ sẽ bay?

VT: Tôi tin là thế!

f.: Nếu tôi cũng tin anh, khán giả cũng tin anh và về nhà nghịch dại. Nếu sáng mai báo đăng tin những vụ nhảy lầu hàng loạt, anh nghĩ sao?

VT: Họ chẳng tin tôi đâu. Mà nếu có, họ sẽ bay, thật mà! Và nếu có, quả thật hay ho.

Và cả chúng tôi nữa, Tú ạ, những diva của f., chúng tôi cũng tin là vậy!

“Hãy đưa tôi vào thang máy với anh!”

f.: Sẽ có lúc anh tiếp đất, anh bạn ạ, sẽ tới lúc đó.

VT: Vâng, cái phía bên kia sườn dốc. Đó là lẽ thường và tôi đang tận hưởng hiện tại một cách tối đa. Tôi là Phật tử, tin vào luật nhân quả, và đang cho rằng mình sẽ có một con dốc êm ái cỏ xanh.

f.: Hiện giờ, anh đang ở đâu trên quả đồi của mình?

VT: Tôi không thể biết được, tôi chỉ thấy mình đang bay, và thỏa mãn.

f.: Vì anh đang bay với một sợi dây an toàn?

VT: Đúng! Đó là vì sao tôi quan trọng gia đình. Tất cả mọi thứ liên quan đến gia đình thức tỉnh một nửa lý trí trong tôi. Tôi cô độc, như tất cả mọi người. Tôi luôn muốn biết rằng: Bên ngoài cái phòng thang máy cô độc khùng điên ấy, tôi có những mối dây, những sự liên kết. Điều này gắn liền tôi với sự sống, và hỗ trợ sự thăng hoa.

f.: Hãy đưa tôi vào cái thang máy của anh, tôi hứa sẽ không làm phiền!

VT: Tôi sẽ không khùng điên co giật một cách tự nhiên trong đó được nữa.

f.: Nhưng anh đã bày biện trước cả một khán phòng đông người ngày hôm nay cả những cơn co giật và những hình thù vặn vẹo xấu xí phía sau sự hào nhoáng của thời trang đấy thôi?

VT: Vâng, đó là cách chia sẻ của tôi, bên ngoài không gian riêng và bằng ngôn ngữ nghệ thuật. Rất thật, không ngụy tạo, nhưng cũng không thô lậu, hay áp đặt cái Tôi một cách suồng sã riêng tư.

f.: Hay vì môi trường công việc khiến anh phải bắt gã lập dị bốc đồng mặc vào bộ tuxedo bảnh chọe?

VT: Vậy phải cảm ơn mọi người đã làm tôi văn minh lên!

f.: Anh cô độc hay tự cô lập?

VT: Vị trí của một đạo diễn đòi hỏi tôi tự cô lập để đối diện với sức ép một mình. Chương trình không cần một sự hoảng loạn lây lan. Trong cuộc sống và đối với những người thân xung quanh cũng vậy. Tôi không tự cô lập, tôi chỉ bảo vệ họ khỏi những điều không ai khác giải quyết được ngoài chính tôi.

Mỗi người có những cái thang máy khép kín riêng của mình. Có người nhấn nút đi lên rồi lại đi xuống, giãy giụa cho qua cơn cô độc. Những kẻ khác mở cửa ra và làm khá nhiều việc được coi là điên khùng.

Đêm hẹn hò cuối Hạ của bạn cũng đã gần tàn, nhưng tay đạo diễn nhỏ thó vẫn ngồi lại “Không, cứ ngồi lại đi, chúng ta cứ nói tiếp câu chuyện. Lúc tối thì tôi mệt thật, nhưng công việc cũng đã xong rồi, tôi không có lí do gì để mệt mỏi nữa”

Hãy bình an ngồi lại bên chiếc bàn trong gian sảnh khách sạn về khuya, mặc cho ngay trên đầu bạn, những mảnh cuối cùng của tiểu Champs Elysees một đêm đang được dỡ bỏ.

“The show’s over”, hãy tiếp tục lan man trôi cùng người đàn ông nhỏ xíu với đôi mắt tinh ranh ấy, trôi thật xa đến nơi nào bạn muốn: những cửa sổ cao tầng và những chiếc cần cẩu, những tượng đài thời trang,…

Hoặc bạn có thể chọn ra về, hưởng thụ những bước tản bộ trên lề hè khuya, và cho phép gã sẻ chia cuộc thể thao muộn mằn và trong lành ấy.

Cuối cùng thì điều gã muốn mang lại vẫn luôn là cảm xúc, và cảm xúc bạn cần có khi ấy, vào lúc quá nửa đêm, là sự an toàn, dẫu Việt Tú đủ nhỏ bé để trông như một bé con, lấc cấc xấp ngửa mang trên lưng chiếc ba lô quá khổ.

Và bạn chợt nhận ra, bạn vừa bước ra khỏi chiếc thang máy rất riêng của gã!

Photo by DaiNgo

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/07/28/viet-tu/trackback/

RSS feed for comments on this post.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: