phú quang – ngày không gió

Jasmine nOir

photo by Tien TuTe

Khi mà những người đàn ông không còn gói giấy hoa quanh những món quà, và những tập thơ không còn bán chạy, diva lãng mạn và tuyệt vọng của f. sẽ cần có cho mình mọi thi vị để ve vuốt thói phù phiếm lãng mạn của nàng.

Bạn sẽ tìm đến một thi sĩ, nhưng không muốn cuộc hẹn hò kết thúc trên một quán bia vỉa hè, nơi thi hứng cũng giàu như đạm?

Bạn sẽ tìm đến một chàng nhạc sĩ để nghe bản vàng tình Thu, nhưng xác suất không thấp là bạn sẽ kết thúc bằng cuộc tranh luận về thời giá của dịch vụ nhạc chuông nhạc chờ.

Còn f., tháng này, f. có cho bạn cuộc hẹn hò với người đàn ông mùa Thu có cái tên của thịnh vượng và ánh sáng, kẻ có thể dùng một thứ âm nhạc xa xỉ để gói lại những vần thơ, và đính lên đó một cái nơ tình tứ và bán ra với một cái giá kiêu kỳ – một thứ âm nhạc haute couture chính hiệu: Phú Quang.

photo by Tien TuTe

“Sao lại trách mùa cũ không còn xuân?”

Ắt nhiên, khi hò hẹn với Phú Quang, khi lúc này đã chớm Thu, không đâu bằng chính nơi Phú Quang đã chọn tìm về, dẫu bạn phải băng xuyên hàng ngàn cây số và vài chục phố to ngõ nhỏ Hà Thành.

Hãy đặt vé máy bay và cho phép mình một cuộc phiêu lưu nho nhỏ, dẫu sao cũng đã chớm Thu.

photo by Tien TuTe

Bạn, dater bôn ba của f., sẽ thấy mình đứng trước một căn nhà màu xám chì nặng nề, vọng từ trên gác xuống là một tiếng trả lời trầm trầm, khản đặc. Than ôi, rất có thể dater của f. đã chậm chân, ông đã kịp là “chàng trai với màu tóc khác”

Ngồi trong căn phòng khách tê tê màu chì biệt lập hoàn toàn với cái ồn ào của một Hà Nội lô xô mới cũ, bạn – kẻ đã phải băng hàng ngàn cây số để đến hẹn, trách khéo người nghệ sĩ đã mải đắm đuối với mối duyên đã cũ với đất Hà thành mà rời bỏ mối duyên Sài Gòn 25 năm.

“Ngày tôi quyết định xa Hà Nội vào sống trong Sài Gòn, tôi đã tặc lưỡi tự hứa với mình: rồi đây sẽ có ngày trở lại. Hà Nội với tôi là một thứ ân tình day dứt, Hà Nội là nàng thơ, là người đàn bà chưa tìm lại được. Nhưng Sài Gòn đón tôi vào, cái mảnh đất phù suy ấy, dung dưỡng tôi và những bài hát của mình, như một người tình rộng lượng. Sài Gòn như một chuyện tình muộn, tưởng chỉ dan díu một cuộc, thoắt cái cũng đã 25 năm mặn nồng ấm lạnh. Nếu bắt buộc phải đem ra so sánh với nỗi khắc khoải dành cho Hà Nội có điều gì đó thiêng liêng như máu mủ, như gia đình, thì Sài Gòn với tôi lại là người đàn bà đa tình nhưng trọng nghĩa.

Thoắt cái, cái tặc lưỡi “rồi đây…” ấy cũng hóa ra hơn hai thập niên mòn mỏi, hơn hai thập niên đủ để tôi thống thiết “càng xa em, anh càng thấy yêu em…”

Hà Nội giờ rộng hơn xưa nhiều lắm, tôi cũng không biết liệu điều đó có thật cần thiết hay không, bởi dường như lòng người tỉ lệ nghịch diện tích phố thị. Thành phố càng rộng, lòng người càng hẹp. Đến giọng nói, căn phố, bây giờ cũng khác. Tôi nhìn thấy, nghe thấy, nhưng không màng, tự thu vén cho mình một nơi tách biệt nhưng vẫn đủ không quá xa phố, để mỗi ngày còn dễ lui tới vào ra.

Người ở xa có lòng thương tưởng tìm về, không khỏi cảm giác mất mát. Thậm chí có người chạnh lòng cho cái mất mát rất riêng mà đâm ra giận chốn xưa không tròn vẹn hình ảnh vàng son quá vãng. Vậy là sai lắm, hồ đồ lắm, dù rất đáng thông cảm. Hà Nội, hay con người, cũng như cây kim đồng hồ, nó ắt nhiên phải chạy xuôi…chiều kim đồng hồ, có gì là phi lý? Như vậy chẳng khác gì người rũ áo quay lưng đã mấy chục năm, nay lại trách người đàn bà cũ không còn xuân.”

Cuộc tình muộn và những kẻ lạc quan kì cục

Hà Nội, nàng bị thời cuộc ngược đãi, hay phải chăng quá nhẹ dạ nông cạn để vội đắp đổi lên mình những mảnh thị thành ô tạp và ngô nghê?

25 năm, bản thân người ra đi liệu có còn giữ được vẹn toàn? Ngày xưa, cái chuẩn mực người Hà Nội nó tinh tế lắm. Nào là âm sắc, ngữ điệu, tư phong,… dẫu gì cũng là cái chất Tràng An thanh lịch. Như thể cô gái còn son kén chồng vậy, rằng chàng phải tài hoa trí lực ra sao, lại phải hào hoa lãng mạn tinh tế thế nào. Nhưng phải là một người đàn bà, phải hao mòn trải nghiệm lắm lắm, mới định được chân dung của người đàn ông lí tưởng nhất cho mình. Giờ đây, tôi quan niệm, cứ người sống ở Hà Nội và biết yêu nó, đã là người Hà Nội. Bằng không, xét nét kín kẽ ra, tiền nhân Lý Công Uẩn cũng khó lòng được xem là người Hà Nội.

Dường như chuyện tình đẹp giữa người nhạc sĩ và Hà nội đã đượm màu thỏa hiệp của hôn nhân, và bạn, dater sành sõi của f., không khỏi nghĩ đến sắc màu lãng mạn trung niên trong bản Romance 1.

“Đó là một bản phổ nhạc cho bài thơ của thi sĩ Ý Nhi, nhưng tôi viết về một câu chuyện có thật, về cuộc tình muộn của một người đàn bà…”

Người ta bảo “Mối tình đẹp nhất trong đời một người đàn bà là mối tình đầu… sau hôn nhân”?

“Buồn quá! Không nhất thiết phải như thế. Mỗi cuộc tình là một màu sắc cần có cho một cuộc đời, dù ngọt ngào hạnh phúc hay đau đớn dày vò, thậm chí thê thiết,… tất cả đều đẹp. Những kẻ yêu nhau, và những người đàn bà đang yêu, tất thảy đều lãng mạn, những kẻ thực ra yêu sống đến ngô nghê. Họ là những kẻ si mê đến nghiện cả những nỗi đau. Những kẻ lạc quan kì cục.”

Trong âm nhạc của nhạc sĩ, tôi không thấy có cả những màu sắc này? Vậy ra ông không hề là một tín đồ của trường phái lãng mạn đa sầu?

“Tôi thừa nhận mình là tay lãng mạn, nên yêu sống lắm, và không có thời gian. Tôi không chọn đặt tâm trí mình vào những góc tối, những bề mặt xấu xí. Còn bao nhiêu thời gian cho một kiếp người, sao lại chọn sống với những điều gây đau khổ u mê? Trong bao nhiêu màu sắc trên bảng màu của người họa sĩ, bao nhiêu nốt nhạc trên các phím đàn, sao không pha một bảng màu tươi tắn, hay gom góp lại một hợp âm dịu dàng để tụng ca và xoa dịu? Đời sống này đã vội vã lắm rồi, sao lại phí hoài thời gian để chấp nê nhau? Một đời người, cũng chẳng đủ để yêu bằng hết những điều tốt đẹp, hà cớ gì dày vò nhau chỉ vì vài vết lấm lem gặp phải trong đời?”

Tiếng khóc đàn ông và lòng bao dung của ái tình thống hối

Nói đến những mảng màu buồn, có lẽ người ta vẫn chưa quên bản Có Một Ngày, chuyện người đàn bà lại tìm về những cuộc săn lãng mạn, bỏ lại sau lưng một tiếng khóc thầm trong lồng ngực đàn ông.

“Đúng, Có Một Ngày đã là một nỗi buồn đàn ông, một người đàn ông làm thơ. Bản này phổ nhạc thơ của thi sĩ Nguyễn Khoa Điềm. Nhưng cái buồn ấy, nó cũng đa sắc lắm. Trong nguyên bản, có một câu rằng ‘những buồn vui anh chưa bao giờ có’, về sau tôi mạn phép sửa chữ “chưa” thành chữ “không”. Với tôi, nỗi buồn trong nguyên bản dường như tuyệt vọng và bạc nhược quá. Tôi có thể yêu thương và mất mát, nhưng biết từ chối mang lại những buồn vui không thật, những lãng mạn chỉ để ve vuốt cái hình thức cuộc tình.”

“Người đàn ông, em ạ, có thể ra đi rất xa và yêu như một nỗi ám ảnh cả đời. Họ cũng có thể trở về và yêu say đắm từ đầu một cuộc tình đã cũ, một người đàn bà đã khác. Nhưng trong ngay cả nỗi buồn cạn cùng nhất, khi vòng tay bị chối từ, người đàn ông vẫn từ chối dâng tặng những bó hoa thừa.”

Trái tim mẫn cảm khốn khổ của bất kì diva lãng mạn nào cũng có thể bị xát muối bởi một thực tế như vậy. Sự bao dung cũng không phải là vô chừng, khi người ta cự tuyệt ái tình hình thức.

Bởi họ, trên Hỏa tinh và vào mùa Thu, luôn có khả năng nhìn xuyên thấu mọi bộ cánh ngụy trang, để bao dung với những điều rất thật.

Họ không mê muội, họ tinh mắt thính tai hơn cả những trai trẻ phong tình. Họ vị tha, và kẻ cả. Bạn không thể đánh lừa một người đàn ông trưởng thành bằng dung nhan mỹ phẩm và thẩm mỹ truyền hình nhiều tập. Nhưng dưới mọi lớp mỹ phẩm, người tình về chiều sẽ vẫn tìm thấy người đàn bà thật sự để yêu, với mọi hào quang chân thật nhất, và một lối lãng mạn thi vị đằm thắm, bền bỉ nhất.

Đến đây, diva duy mỹ của f., bạn đã có thể đường hoàng thả lỏng mình một chút, và chớ ngại nếu có một lúc nào đó lớp phấn sáp có chút hao mòn. Món quà đến cùng tuổi tác, không chỉ luôn là những cuộc phong nguyệt muộn mằn, nơi người ta cố trưng trổ cho trọn vở diễn tài hoa lãng mạn. Những người tình muộn, những người tình cũ, những kẻ lãng mạn lâu năm, họ không có thời gian để soi mói một chút lấm lem chểnh mảng, hay vài sợi tóc nhạt màu.

Người ta cứ ngỡ tôi phong tình và kén chọn lắm. Hàng trăm ca khúc, dễ tôi phải yêu đương kịch liệt đến cả trăm phen, ắt trong nhà lúc nào cũng tấp nập bóng hồng bóng tía. Kì thực, thậm chí có những khi là tưởng tượng, là rung động ‘ké’ các nhà thơ mà thôi. Một mình tôi, có thể tưởng tượng cả cuộc tình.”

 “Có bận, có ông thầy tướng số bảo đùa tôi rằng tôi đáng ra sống đến 100 tuổi, nhưng đến năm 99 tuổi, thất tình mà chết. Nghe ngộ nghĩnh, nhưng cũng có cái đúng của nó, em à, tuổi nào mà chẳng để yêu nhau một phen lãng mạn ra trò?”

photo by Tien TuTe

Sự lãng mạn cuối cùng

Phải chăng vào mùa Thu của cuộc đời, những người đàn ông trở nên vô nhiễm và sự lạc quan ấy, là khiên cưỡng hay kiên cường?

“Không, tôi học được cách sử dụng những chiếc mặt nạ vô nhiễm. Những tổn thương không thể sẻ chia, tôi chọn giữ cho mình.”

Mặt nạ? Thứ đó ngày nay có nhiều, những vật hay ho đẹp đẽ dùng để diễn trò.

“Không hẳn. Có những thứ mặt nạ dùng để bảo vệ những gì mẫn cảm bên trong. Như thế, người ta sẽ sống với nhau thành cộng đồng, thành đôi thành cặp. Không phải là trò ngụy trang giả tạo, nhưng để bảo vệ cho nhau.

Trước nhà tôi có cái loa phường, một thứ rất Hà Nội, thậm chí đáng được gọi là một duyên cũ của Hà Nội thời của tôi. Nhưng cái duyên ấy lại hay phát ngay vào giờ sáng sớm, và vào ngay đoạn cuối giấc ngủ quý báu của tôi. Thay vì càu nhàu như một ông già cau có của khu phố, hay tệ hơn là cuốn gói đi tìm một nơi nào đó tốt hơn cho mình, tôi chỉ cần một lớp cửa kính tốt, thế là vẫn có thể an nhiên sống ở đây, yêu thích nơi này một cách nguyên vẹn, với một sự thu xếp an ổn và khéo léo.”

Một người đàn ông lãng mạn đích thực sẽ đủ tế nhị để đưa tay tắt máy trợ thính trước những tràng liến thoắng của người đàn bà mình yêu. Một chút thực tế, đôi khi rất cần cho một sự lãng mạn dài hơi.

 

“Hãy đi ngang hồ Tây, vào một ngày có gió!”

Ngoài kia vẫn điêu tàn và ồn ã. Ngoài kia, phố vẫn chảy xiết trong cuộc thêm vào mất đi của hồn phách Tràng An. Người đàn ông đón vào lòng mình một cuộc tình đã cũ, hay chính Hà Nội đang đón vào lòng, vỗ về một kẻ mải mê đuổi bắt cảm xúc tương tư đã quá lâu, và tình yêu trong người nhạc sĩ, có còn chăng là những vớt vát tuyệt vọng của thống hối, khi ngoài kia vẫn ồn ã những điêu tàn?

“Những thêm mất của thời cuộc, kẻ thương tưởng lâu năm đâu thể không nhìn thấy. Tôi cũng chả phải tăng hay sãi mà mũ ni che tai, đến không nhận ra âm sắc Tràng An nay đã phần nhiều pha tạp, lại dường như to hơn, khàn đục đi, và ồn ã ra nhiều. Nhưng chính khoảng cách thời gian 25 năm ấy, khiến người ta thanh thản và bao dung hơn nhiều. Những điều trông thấy, âu cũng là cuộc sống, tôi cũng là “chàng trai có mái tóc khác màu”. Nay lại về được đây, là để yêu thương, để bù đắp cho chính mình. Sao không chọn nhìn trời vẫn xanh, sương vẫn phủ trắng Tây Hồ, cốm đến mùa vẫn là cốm non. Có những điều thời cuộc không bao giờ chạm tới được, sao lại chọn đau khổ vì những thay đổi hiển nhiên để tự dày vò và thất vọng, đến nỗi phí hoài cả 25 khắc khoải tương tư?”

Có còn nơi nào trên bề mặt địa cầu cho những người tình và những cuộc hò hẹn?

Ngày xưa, mùa Đông lạnh lắm, những người tình cũ hẹn nhau ngoài phố, chỉ đủ cho một vòng tay ôm và một nụ hôn vội thấm thía cả tháng trời. Ngày ấy, những cổ áo lông sẽ đẫm sương giá, và những làn môi tê dại. Bây giờ có lẽ cũng vẫn thế, cũng có thể bởi máy điều hòa trong phòng khách sạn.

Bạn hơi rùng mình, nghĩ về những cuộc hẹn hò với vang đỏ lúc 3 giờ chiều cách đây vài tháng, và những vòng tay rối rắm ven cầu Long Biên vừa chứng kiến đêm qua.

“Thời cuộc mà, những kẻ lãng mạn trẻ trung, hãy để yên cho họ yêu đương và lãng mạn theo một cách rất riêng thời cuộc. Nhưng Hà Nội đâu phải chỉ có thế, tôi vẫn tìm thấy những nuông chiều tình tứ của Hà Nội dành riêng cho mình. Hãy cho phép tôi được hôm nào mời em đi café sáng, chắc em sẽ hiểu.

Hà Nội vẫn chiêu đãi chúng ta đấy chứ. Em chờ xem, một ngày nào có gió, hãy đi ngang hồ Tây, em sẽ thấy mặt nước hồ vẫn lăn tăn như cách đây bao lâu. Vẫn liêu trai lắm, duyên lắm, đáng yêu lắm!”

Người đàn ông mùa Thu đến bên cây dương cầm và ngồi xuống. Những hợp âm trầm, khô khốc, văng các nốt nhạc rời rạc khắp gian phòng màu xám. Ngoài sân, tàng cây đơn độc lặng thinh, không run rẩy dù chỉ một chiếc lá.

Có lẽ Thu hẵng còn chưa trọn mùa, Hà Nội hôm nay lặng gió.

photo by Tien TuTe

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/09/05/phu-quang/trackback/

RSS feed for comments on this post.

One CommentĐể lại bình luận

  1. Miêu ơi, hay quá.
    Chẳng nói được lời nào nữa


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: