Motel: Đại-hí-viện Của Những Tội-đồ

“Làm tình trong khách sạn” – sự đơn giản đến trần trụi ấy thừa sức kích hoạt từng tế bào háo hức của lòng hiếu kỳ bởi sắc màu nửa lãng mạn, nửa trác táng. Như những đứa trẻ khoái chí lén lút những trò hư hỏng kì thú, những người đàn bà vẫn cần đến những phiêu lưu tình ái như trong tiểu thuyết diễm tình, và những tình lang vẫn mơ cuộc vân vũ nguyệt phong trong khung cảnh phong tình tạm bợ sặc mùi “gái hư”.

Dục tình là một thứ đỏng đảnh, thất thường, và khi no nê thì hay dở chứng. Nó không vừa lòng với sự nhàm mòn, trong khi những cuộc phiêu lưu thử nghiệm lại có thể dễ dàng làm nó bị tổn thương, và thui chột.

Và hàng ngày, người ta vẫn ân ái, vợ chồng hay vụng trộm, đều đặn như một quỹ đạo, quỹ đạo của những cuộc phiêu lưu.

Những cuộc tình chính chuyên chạm đỉnh thăng hoa khoái lạc chốn phòng the, nơi nhân loại thực hiện cái việc tối trọng là…làm ra nhân loại. Trong khi đó, phần lớn các chuyện khác, xảy ra trước hay sau cuộc kết nối chính chuyên, và không mang màu sắc nghĩa vụ giống nòi, đều hầu hết xảy ra trong những căn phòng khách sạn, nơi đã từ rất lâu rồi đã không còn chỉ mang ý nghĩa thuần túy, là nơi ngả lưng qua quýt cho những khách lạ đi qua thành phố.

Những ngôi nhà, chung cư hay biệt thự, đều không gợi gì đến những cuộc phiêu lưu. Chúng là nơi khiến người ta nghĩ đến việc “làm ra con nít”, và gọi nhau là vợ là chồng.

Một lúc nào đó, những kẻ là vợ là chồng bước ra khỏi những ngôi nhà, để lại phía sau cánh cửa tổ ấm để tìm đến thứ khoái lạc cho thuê (qua đêm hoặc tính giờ), dù sang trọng hay tạm bợ, thả mình vào bầu không khí hoang đàng của nó. Dẫu đó là không gian thơm phức hương xa hoa, hay đặc quánh mùi lưu cữu, mọi thứ đều sặc sụa hơi hướm của những điều không được phép, mọi thứ đều nhuốm màu cấm kị của mọi trò ly kì ngoạn mục.

Một căn phòng khách sạn luôn hứa hẹn chực chờ phía sau cánh cửa của nó sự dung túng cho sự buông tuồng tối đa, những cuộc phiêu lưu hữu hạn, và hàng tỉ thứ tội lỗi nghe hết sức bậy bạ và hay ho, như một đại hí viện kì thú của những kẻ tội đồ.

Chiếc hộp khoái lạc

Mỗi căn phòng khách sạn, như vậy, là một vuông thế giới tự do nhưng đầy vẻ vụng trộm và những điều cấm kị. Những khách trọ ghé qua đó, họ thú vị với trò chơi hoan lạc và những vai diễn bị cấm bên ngoài xã hội. Cái không gian tự do ấy được đánh dấu từ ngưỡng cửa những căn phòng khách sạn, và bắt đầu từ khoảnh khắc chiếc chìa khóa phòng được trao, trước khi cánh cửa được khép chặt một cách cẩn trọng đầy ý nhị, an toàn nhốt chặt thế giới còn lại bên ngoài. Những bộ cánh xã hội được lột bỏ, dần dần chậm chạp, hay cuống cuồng hồ hởi, và cuộc phiêu lưu luôn được bảo toàn cho những kẻ trong cuộc, bởi họ cầm giữ chiếc chìa khóa trong tay, và có thể bất cứ lúc nào, bước ra khỏi cuộc viễn chinh lén lút trong vuông phòng khách sạn, và bước trở lại vào đại cảnh ngục tù của thực tế văn minh. Đó có thể được coi là một thú phiêu lưu an toàn nhất trong những trò liều mạng.

Dẫu là một trò thám hiểm chóng vánh những nhân dáng không quen, hay là cuộc ân ái với thân thể bạn tình đã quen thuộc, tất cả mọi thứ đều mới mẻ, ngượng ngập, lúng túng và cuồng vội. Khứu giác bị đánh động bởi hương sữa tắm rẻ tiền chung chạ, da thịt chạm hoang mang lạ lẫm vào những tấm drap trải giường dường như còn nồng sực mùi hoan lạc, đến cả những tiếng cót két cũng lạ tai trên chiếc giường chung chạ. Người ta được hân hoan ngắm thứ ánh sáng tù mù lạ lẫm chảy trên những phập phồng da thịt như đã quen tay quen mắt, và nơi đây, việc tắm rửa trở thành nghi thức dọn mình trước đại lễ hiến dâng.

Các tình lang lâu năm thoắt trở thành gã hoang đàng phóng túng, và những quí bà chính chuyên cũng nhuốm màu rù quến của loài mèo nhà đi hoang, dữ dội và nồng nàn. Thực dụng hay thi vị, bạo liệt hoặc dịu dàng, mỗi một sự va chạm vuốt ve đều có thể trở nên khác lạ, như một kịch bản cũ được tái dựng trên một phông nền đại cảnh mới, với các diễn viên hăm hở hóa thân vào cuộc yêu đương.

Và như thế, mọi thứ dường như trở nên thi vị hơn trong một khung cảnh mượn. Nơi đó không có những bức ảnh gia đình, những đôi dép trẻ con hay chiếc máy tính còn chưa đóng nắp. Tất cả đều lạ lẫm, nơi trú trọ của những kẻ vô danh tính với những tờ giấy tùy thân được giữ kỹ dưới quầy tiếp tân. Họ vào cuộc, và có thể là bất cứ ai. Không có một thứ gì để nhắc nhớ đến cuộc sống thường nhật quay cuồng quanh những khái niệm của tư cách, trách nhiệm, và một tỉ thứ thiêng liêng dễ gây cụt hứng. Những ràng buộc cuối cùng được tạm thời dỡ bỏ, và người ta vồ vập cuộc tự do ngắn ngủi trong những thước vuông của một căn phòng xa lạ, nơi tưởng như chốn chung chạ, nhưng trở nên riêng tư và an ủi đến tận cùng.

Gái khôn đứng ngoài khách sạn

Hãy hỏi một người đàn bà nếu nàng đã từng biết đến phong vị ái tình khách sạn.

Nếu nàng rùng mình vì sự nhớp nhúa, bạn có thể yên tâm cưới nàng làm vợ, vì căn hộ của bạn sẽ luôn được giữ vệ sinh tươm tất, và những đứa trẻ sẽ khỏe mạnh.

Nếu nàng háo hức trong những hồi tưởng miên man của những cuộc nguyệt vân không tiền khoáng hậu, bạn vẫn có thể yên tâm nắm lấy tay nàng mà yêu thương gắn kết, biết rằng các cuộc phiêu lưu thú vị sẽ không ngừng lại sau ngưỡng vợ chồng, chỉ có điều bạn sẽ có bên mình một người bạn đồng hành thú vị.

Nói một cách khác, thế giới đàn bà có thể được chia thành hai loại, gồm những người đàn bà bên ngoài và bên trong cánh cửa khác sạn.

Những quí bà quí cô bên ngoài cánh cửa khách sạn rùng mình miệt thị tất cả mọi thứ diễn ra sau những cánh cửa khép kín nọ, dẫu sẽ không hẳn từ chối một cuộc bàn tán vẽ vời đầy hào hứng về những gì diễn ra bên trong.

Với họ, khách sạn là nơi ngủ lại trong những chuyến công tác xa nhà, là những chuyến nghỉ hè với gia đình và những đứa trẻ.

Nhưng không dưới một lần, họ sẽ khao khát hau háu được thầm vươn tay chạm đến những lớp gối chăn của chốn ly kì hư hỏng ấy mà sờ soạng, được chậm rãi mân mê khi nhọc nhằn chì chiết từng tiểu tiết của những cuộc thám hiểm mà họ đã không thể chọn lấy cho tòa thiên nhiên hoang phế của chính mình. Bởi họ quá “khôn” để mạo hiểm khái niệm đức hạnh lẫn kiến thức về vệ sinh tình dục.

Và những căn phòng khách sạn, còn lại cho họ là những cuộc tổng tấn công giáp chiến hừng hực cuồng nộ quắt quay đi đòi lại những người đàn ông lầm lạc đã không còn thuộc về họ.

Cuộc đào tẩu của “gái ngoan”

Những người đàn bà thuộc thế giới phía sau những cánh cửa khách sạn (ở đây xin không bàn đến các cô gái “chuyên nghiệp”), họ vẫn là những cô gái ngoan, họ có đầy đủ một cuộc sống trọn vẹn bên ngoài kia, và đủ tham lam để tự cho phép mình những cuộc đào tẩu nho nhỏ, nơi những đôi giày chông chênh và kiểu cách được đá tung khi thân thể mất thăng bằng, và y trang vương vãi trên sàn nhà cũng không khiến họ phải nghĩ đến việc khom lưng dọn dẹp. Trong những khoảnh khắc hiếm hoi ấy, người đàn bà tự cho mình cái quyền thả tung không ngượng ngùng cả những đòi hỏi thầm kín nhất, nơi từng mạch máu mặc tình rung lên căng cứng, trong khi mọi tế bào tự do buông thả đến mềm nhũn trong cuộc quy hàng, thuần phục và hân hoan.

Trong những căn phòng xa lạ, họ tung hê hào phóng, và thả bật những tiếng kêu.

Trong những căn phòng xa lạ ở ngay trong thành phố, họ không đi quá xa, họ tìm vào sâu, rất sâu bên trong những ngóc ngách sâu kín nhất ẩn khuất trong tòa thiên nhiên, đòi được chạm đến tận những góc riêng tư kì hiểm nhất, để hoàn thành cuộc nhận-cho đến tận cùng của ái tình nhục thể.

Tất cả những điều đó, nghe hết sức bậy bạ, nhưng họ bước ra khỏi những cánh cửa ấy, giãn nở trong hân hoan phỉ mãn, khép lại những phập phồng da thịt sau hàng nút cài vội, như loài báo sau cuộc say mồi, họ trở về quỹ đạo hàng ngày, đàn bà, và ngoan, hơn bao giờ hết.

Quý bà hạnh phúc đằng sau cách cửa phòng khách sạn

Nhưng trong ái tình nhục thể, sẽ là cứng nhắc và thiển cận, nếu mặc nhận mọi cuộc “đào tẩu” một màu sắc lăng loàn trác táng như nhau. Khoảng cách chênh vênh giữa khái niệm “gái hư” và “gái ngoan” có thể mảnh như tơ. Đó là thứ lằn ranh vi diệu giữa những cuộc phiêu lưu với người đàn ông của mình cùng làm kẻ đồng hành, để cùng hưởng cuộc vui thú đượm hương vị kì thú ngọt ngào của trái cấm ăn chung, hay là những cuộc đi hoang của cấu cào đói khát, và sống sượng buông tuồng, hoang phí những món quà khoái lạc cho những thân thể không quen, và những giọt mồ hôi lạ mùi.

Sẽ là hoàn toàn sai lầm nếu người ta cho rằng việc thử nghiệm những bạn tình xa lạ sẽ là những cuộc đào tẩu thú vị của nhục thể. Bởi mỗi người đàn bà được cấu tạo tinh tế như một cây vĩ cầm mà cuộc mân mó hay vồ vập thô thiển của những gã nhạc sĩ tồi chỉ có thể cất lên những tiếng rít chói tai. Tàn cuộc, người đàn bà bước ra khỏi căn phòng của cuộc gió trăng tạm bợ, căng nứt từng tế bào vẫn đói khát một chút vuốt ve chỉ có thể đến từ da thịt tình nhân, chứ không phải những dập dồn chày dậm cối giã của kẻ qua đường thô lậu trong cơn đói dục bệ rạc, đó là khi cuộc giao hoan chỉ còn lại trơ trẽn một trò giao cấu đơn thuần.

Người đàn bà “khôn ngoan”, nàng thức dậy vào sáng sớm trong căn phòng khách sạn, với bữa sáng cho hai người được các khách sạn dư thừa điệu nghệ gửi đến tận giường, hoặc với một số điện thoại được đặt trên chiếc gối hãy còn ấm bên cạnh. Nàng thức dậy, bước ra khỏi đêm tân hôn thuê mượn,  nhấm nháp thị vị của cuộc độc thân biết đâu chẳng còn dài, và trở về nhà trong một sự nôn nóng hồ hởi không kém cuộc vân vũ vừa kịp tạnh khi tàn đêm.

Bởi biết đâu đấy, đây rất có thể là cuộc viễn chinh nho nhỏ sau cùng!

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/11/29/motelsex/trackback/

RSS feed for comments on this post.

9 phản hồiĐể lại bình luận

  1. Thanks for this article! Bài viết của bạn thật hấp dẫn. Tôi vừa đọc vừa cảm thấy mình cũng giống như … 1 tội đồ!🙂

  2. bài này làm em nhớ những ngày vừa mới qua…những ngày cuối năm con mèo với những căn phòng và mùi da thịt và sự điên cuồng hoang đàng ko cần kiểm soát

    • Hãy tận hưởng thời thanh xuân, không như gái hư, cũng chẳng phải gái ngoan, mà như “gái khôn”, em nhé!

  3. là sao chị? đi hay ko đi mới là gái khôn :d, đọc thì thấy hay, trố mắt lên nuốt từng con chữ, nhưng ko hiểu :((

  4. bay h lam sao de hieu thuoc fugaka, diet tru giun nhu the nao :((

  5. Càng ngày em càng nghiện chị rồi chị Miêu ơi!!! Cực quyến rũ!!!


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: