Scent of Man

 Trác Thúy Miêu

Các chương tiểu thuyết cổ điển chỉ nghe nhắc đến những người phụ nữ úp mặt vào áo nhân tình để tìm lưu hương vương vấn, tuy không tả kỹ lắm cái thứ lưu hương đó nó như thế nào, rạch ròi như những nhà phân tích mùi hương chuyên nghiệp. Thay vào đó, những diva lãng mạn lấy mùi những trang giấy cũ ố vàng để kích hoạt những tần số rung động nhuốm màu tinh văn liệt truyện.

Những trang giấy cũ, gợi nhớ những hau háu mơ mộng khi đọc trộm tiểu thuyết diễm tình trong chăn. Những trang giấy có mùi khói, mùi da thuộc cũ và mùi gỗ trầm, thứ mùi khàn khàn âm ấm, một thứ mùi đàn ông.

Những cô gái may mắn lớn lên trong thời kì cực thịnh của các dòng mỹ phẩm dành cho nam giới, ấn tượng đầu tiên với mùi hương đàn ông thường là những chai nước thơm cạo râu eau de cologne của các ông bố, và làn hương ngai ngái theo mỗi cú vỗ nhẹ dưới cằm đủ mạnh để át cái mùi ngủ nghê trễ nải của gian phòng, thấm vào cổ áo sơ mi đi làm và xộc thẳng vào mũi găn gắt khi họ cúi người đặt lên má các cô con gái rượu nụ hôn đánh thức. Thứ mùi hương trên cổ áo ấy, sau một ngày làm việc, sẽ chỉ còn lại một cảm giác cháy xém của xác oải hương khô, khen khét khói bụi và sặc nồng mùi mồ hôi, xăng cộ, đôi khi cả một chút vị chua chua của ly beer cuối ngày – thứ mùi trụ cột ấy tỏa ra ấm áp từ vuông ngực những người cha, những vị hoa tiêu tài ba của con tàu gia đình – thứ mùi không mĩ miều nhưng hứa hẹn sự an toàn mỹ mãn.

Và tất cả những điều đó, hình thành nên bức chân dung đàn ông hoàn hảo trong tiềm thức khứu giác đàn bà – bức tranh được vẽ bằng mùi hương và chiêm ngưỡng bằng mũi, nhưng rung động không kém gì một tuyệt phẩm hội họa, và kích thích sự thuần phục tự nguyện hơn mọi trò thủ thuật mây mưa.

Ghi dấu những phiên bản Sở Lưu Hương

Không phải tất cả các ông bố đều dùng cologne vào sáng sớm, còn các cô gái, họ lớn lên để tiếp nhận những người đàn ông ghi dấu vĩnh viễn vệt mùi riêng lên bức chân dung khứu giác ấu thơ nọ.

Người ta cho rằng bản năng giống đực khiến đàn ông lưu lại vệt mùi hương của mình tại mọi nơi họ đã qua, kể cả những chiếc giường và những người phụ nữ.

Hãy thử làm một cuộc hành trình điều tra hồ sơ tình ái trong cuộc đời một người đàn bà, chỉ bằng những lớp mùi lưu cữu chồng chất trong tiềm thức khứu giác của nàng.

Nếu nàng đã từng có một cuộc phiêu lưu trong những ngày nghỉ tháng hè trên biển, dấu ấn cuộc tình sẽ mang theo mùi hăng nồng của muối, quyện lẫn hương vị làn da ủ trong cát nóng, đủ hừng hực để gây cơn thèm muốn được thử úp mặt lên làn da màu đồng phập phồng nhựa sống, để uống ngập vào buồng phổi một thứ nhiệt lượng thơm tho hầm hập, ấm nóng và sạch, hứa hẹn những dồn dập mải miết của nhịp sóng nện vào bãi, dẫu đôi khi, trên thực tế, đó chỉ là mùi của những thùng gỗ ướp cá và những tấm ván thuyền chài!

Những anh chàng thể loại đầu đinh mặt thẹo, những quái nhân jean rách ngực trần sẽ nguệch ngoạc dấu vết riêng của mình trong tim và mũi phụ nữ bằng một mùi xăng dầu dễ gây váng vất từ những xưởng sửa xe, cái vị thép tanh tanh lành lạnh của nền văn minh bù lon con tán, mùi cao su cháy khét của những cặp lốp mô tô còn bốc khói nhựa đường. Sần sùi, mạnh mẽ, có vẻ như không chút điệu đà nhưng dễ dàng gây ngất xỉu. Đương nhiên, trên thực tế, hợp hương đầy khí phách ấy rất có thể sẽ đi kèm một “cú bồi” của mùi gàu trên mái tóc phong trần, và phần thân trên ủ lâu ngày trong áo khoác denim, nơi chưa một vệt deodorant nào đặt chân tới.

Những fashionista chuyên trị các người hùng công sở sẽ dễ bị quyến rũ bởi những thứ mỹ phẩm metrosexual bị ướp lạnh trong không gian phòng kín, trong khi các tay săn tình sành sõi sẽ dễ bị thu hút bởi hương gỗ trầm quí phái của những đọt cigar quyện chút hăng hăng cay giật của những chai rượu lâu năm.

Họ – những người đàn ông, là những phiên bản khác nhau của một Sở Lưu Hương hào hoa điệu nghệ, từ người hùng thể thao, tay phong lưu công sở, cho đến gã nghệ sĩ Harley phong trần,…họ xuất hiện ở khắp nơi trên thế giới của người đàn bà, và lưu lại những vệt mùi gây nghiện. Nếu người ta có thể lần dở từng lớp gối chăn kí ức, để vùi mặt vào những vết lưu hương một thời hào hoa hay hầm hố, cũng sẽ đủ để gây một cơn dư chấn ái tình ngây ngất, thừa sức khiến con tim và đôi đầu gối nữ chủ nhân của lớp chăn gối ấy run rẩy thêm một lần nữa trong đời.

Và nếu người ta có thể tái tạo những mùi hương ấy, chắt lọc thành những giọt tinh chất quý giá và đựng vào những chiếc lọ đẹp đẽ, người ta sẽ dễ dàng tiết kiệm mọi trò vặt và mánh khóe để chinh phục ngay cả những bà hoàng.

Thứ tinh chất ấy, người ta gọi là eau de cologne, parfum pour homme, và cô đặc trong những thỏi sáp deodorant có bán ngoài siêu thị.

Vũ khí tối thượng trong cuộc chinh phạt phòng the

Người phương Tây không “thơm” người tình theo kiểu hít hà lên má, lên tóc, họ đưa môi ra và “chụt!” hay “muah!”, lối mà rất nhiều người trẻ, tiên tiến sau này bắt chước làm theo. Nhưng chính cung cách hôn hít ngộ nghĩnh của người Việt lại là những nụ hôn tình tứ một cách khôn ngoan và dễ gây nghiện, có phần hơn cả những vồ vập lập cập răng-hàm-mặt của người phương Tây.

Việc hít thở, phập phồng nuốt vào ngực cả một bầu mùi hương cơ thể được xem như một cuộc dạo đầu đầy kích thích, có phần hơn cả những vuốt ve suồng sã. Đó là một động thái vô thức của dục tính, của chiếm lĩnh và quy hàng. Cú hít đầu tiên sẽ quyết định cơn nghiện về sau kéo dài hay chóng vánh. Nó lan tỏa trong buồng phổi, rung giật từng mạch máu li ti của cơ thể, rồi một nụ hôn thật dài, thật sâu, đủ để đưa dòng mê hồn hương thốc thẳng lên đầu, gây tê liệt mọi khiên cưỡng cự tuyệt còn lại, để kéo theo là những căng tràn tham lam chinh phạt.

Khoái cảm của khứu giác còn kéo dài sau cuộc vũ vân phong nguyệt, đó là khi người đàn bà khoan khoái thả mình ngập ngụa giữa gối chăn còn nồng sực dư hương khoái lạc, lim dim thưởng thức sự hòa quyện rối rít diệu kì của mùi hương đặc thù của hai bản thể âm dương, pha trộn ngẫu nhiên hương mỹ phẩm được chà xát trên làn da nóng hổi, điểm xuyết sự rù quến thật thà của mùi mồ hôi lẫn lộn,… Tất cả được trộn nháo nhào và ướp hối hả vào từng sớ vải gối chăn, đủ gây đê mê, kích thích thứ xung động hóa học (chemistry) khiến tim đập nhanh hơn, đồng tử dãn nở. Và người ta sẽ gọi đó là rung động của ái tình.

Người đàn bà khi yêu say đắm nhất, thường không giặt chăn gối rất lâu sau lần ân ái đầu, và những tấm áo tình nhân được ưu ái ấp ủ, không chỉ để tìm lại sự mơn man của cổ áo đàn ông cứa lên cằm, lên má, không chỉ bởi luyến lưu những gồ ghề thô ráp của lớp vải chemise trên làn da đã nguội. Lạc thú trong những tấm áo đàn ông còn là một thứ điển lễ trong vô thức giống cái, khi tự ướp thân thể mình trong lưu hương của kẻ đã một lần ghi dấu cuộc chinh phạt huy hoàng, thứ mùi mê muội vẫn có thể một lần nữa rung lên những dây tơ đã từng một lần hoan hỉ bần bật cuộc nguyệt vân.

Và như vậy, ắt hẳn quý ông sẽ chẳng muốn dằng dai tra tấn người đàn bà của mình bằng những thứ mùi thật thà không cần thiết.

Bởi đôi khi, chỉ vài giọt cologne hay vài phút cho lễ nghi tắm rửa cũng đủ ma lực ám ảnh một đời người.

Thần Ái tình tịt mũi

Nếu bức tranh vị thần tình yêu là một tiên đồng bịt mắt cầm cung tên, thì cũng rất nên hiểu rằng với thị giác bị bưng bít như vậy, khứu giác của thần Tình Ái sẽ trở nên vô cùng mẫn cảm. Nhưng bản chất vị tha của tình ái sẽ dễ dàng khiến ngay cả những diva cầu kì nhất bỏ qua mùi nước hoa lạc điệu, đôi tất vứt bừa trên giường hay tuyến mồ hôi ướp tỏi của một gã háu ăn… cho đến khi gã trở thành chồng nàng và ướp cả thế giới của nàng dưới nách.

Không biết có bao nhiêu cuộc tình đã đi vào lối phai hương nhạt vị ngay khi mùi mồ hôi trên quần áo trở nên quá mãnh liệt để gọi là quyến rũ, và những chai dầu thơm thuở hẹn hò trở thành những hủ tục không còn cần thiết.

Những xung động hóa học hay ho biến mất, nàng sẽ chỉ ngao ngán nhìn người đàn ông của mình trong một hình hài bóng nhẫy bởi tuyến nhờn và nặc nồng như một két bia cũ đã hà hơi bật nắp.

Nàng nhận ra những dư hương luyến lưu chỉ là trò mù quáng của vị thần bị bịt mắt, và thói lãng mạn đã chăng hoa kết đèn cho những nhãn hàng mỹ phẩm đàn ông. Khi những mùi hương chỉ là hóa chất, và sự lịch thiệp chỉ là trò cảnh vẻ sớm bị rẻ rúng, người đàn bà còn lại với hôn nhân nặng mùi.

Chỉ có những điển lễ cầu kì, tư phong lịch lãm và kiến thức văn minh cơ bản mới đủ khiến một quý ông duy trì thói quen đáng quý ấy sau hôn nhân, và nằm ngoài mục đích “tìm bạn”.

Hẳn nhiên, đàn bà yêu đàn ông, chứ không say đắm kết hôn với những lọ nước hoa vĩ đại, nhưng ắt hẳn cũng không xứng đáng phải vờ vịt hạnh phúc khi hôn một cái gạt tàn và lên giường với món sữa chua đã quá hạn sử dụng nhiều năm.

Những cái nhăn mũi không còn là trò làm duyên vờ nũng nịu, những sợi dây thần kinh cảm nhận co thắt lại trước những cuộc tấn công với quy mô bom tấn vào khoang mũi. Những làn da co rút, hoảng loạn tránh né cuộc đụng chạm sỗ sàng, những màn chinh phục huy hoàng chốn phòng the trở thành cuộc chiến tranh hóa học, xen lẫn mùi nước hoa xịt phòng đầy tuyệt vọng.

Ái Tình quăng cung tên và úp mặt vào lòng bàn tay, đôi khi không chỉ vì khóc.

Dẫu thần là vị tiên đồng bịt mắt đùa dai, vô tình bắn đi mũi tên phần số vào đúng những xung tần khứu giác, thì cũng không nên trả đũa số phần bằng cách bắt vị thần khiếm thị tội nghiệp phải đưa tay bịt mũi.

Vì, đương nhiên, khi bận rộn bịt mũi, thần Ái Tình sẽ đánh rơi những mũi tên của mình!

 

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/11/29/scent-of-man/trackback/

RSS feed for comments on this post.

One CommentĐể lại phản hồi

  1. Bai viet rat kinh nghiem va rat … quyen ru 😉


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: