Có con cừu đực chấm bi…

Đàn ông thì không phù phiếm. Họ làm việc, rất quan trọng, và không có thời gian.

Bởi họ cần minh chứng cho sự giản dị và tính thực dụng thuần túy đàn ông tính.

Đối với không ít người, đặc biệt là tại thị trường Việt Nam, thời trang nam là một trong những lãnh vực thừa thãi, phi nghĩa và tẻ nhạt.

Các người mẫu nam mệt nhoài, thưa thớt và lúng túng vì ít đất diễn.

Các nam nghệ sĩ, những nhân vật tiên phong cho phong cách phục sức phái mạnh, bị các nhà thiết kế bỏ rơi vào tay các nhãn hiệu quốc tế, hoặc lúng túng cài cắm thêu đính lên thân mình bất cứ thứ gì lấp lánh nhặt được từ các món phụ kiện dành cho quí bà.

Người ta có tất cả 2 lựa chọn mua sắm: các công ty dệt may nội địa và các nhãn hiệu nước ngoài.

Người ta cũng có không quá nhiều lựa chọn cho kiểu dáng: T-shirt hoặc sơ-mi, ống dài hay ống ngắn, bỏ vào hay bỏ ra.

Đàn ông thì không phù phiếm. Họ làm việc, rất quan trọng, và không có thời gian.

Bởi họ cần minh chứng cho sự giản dị và tính thực dụng thuần túy đàn ông tính.

Cho đến khi một vài người đàn ông khác xuất hiện, như những con cừu chấm bi giữa một đàn cừu kẻ sọc.

 

Trái cherie phù phiếm và những hạt đậu lạc loài

Có thể gọi show diễn bộ sưu tập Thu-Đông của những chàng trai nhà Maschio là một “Liên Hoan Chấm Bi Toàn Thành”. Từ giờ tiệc cocktail trước show diễn, gian khánh tiết khách sạn StarCity lốm đốm họa tiết polka-dot, sự khác biệt duy nhất, là thứ họa tiết trông như những chiếc mũ nấm này được hãnh diện trưng trổ bởi những anh chàng điển mã.

Nhà thiết kế của bộ sưu tập lại là một trong những nhân vật hiếm hoi trong đêm diễn không mang trên mình những đốm polka.

Trần Minh Dũng: Đó là một cú pháp PR cơ bản thôi, chúng tôi gợi ý cho các khách hàng quen thuộc của mình, đặc biệt là celebrity, mặc những bộ trang phục của chính họ mua từ Maschio.

Sành Điệu: Khách hàng của anh, những người đàn ông ấy, có tỏ phản ứng dè dặt khi nhận được yêu cầu như vậy?

TMD: Chắc chắn không. Họ là khách hàng của Maschio, những người tìm đến giải pháp tách biệt bản thân khỏi bầy cừu.

SĐ: Và như một sự kiện thời trang cùng tất thảy thói cầu kì của nó, quy định trang phục dành cho khách mời đã là…

TMD: …Fabulous! Đó là nguyên tắc cơ bản hàng đầu và không phải là vô định.

SĐ: Có trường hợp vi phạm dress code tưởng chừng như không hề khe khắt đó không?

TMD: Có chứ, thời may không nhiều. Một chiếc váy boheme giữa một sự kiện sang trọng, phía trên là một mái tóc pixie chẳng hạn.

SĐ: Tại sao anh không nhắc nhở?

TMD: (nhún vai) biết sao được, trên đỉnh ly kem không chỉ có cây dù và trái cherie, đôi khi có cả những hạt đậu phộng nữa. Tôi thường biến sự cẩu thả của kẻ khác thành động lực làm việc của bản thân. Rất tiếc, trong trường hợp của chiếc váy boheme lạc loài, như slogan của Maschio: “Sorry ladies, we serve men only!” (Xin lỗi chị em, nơi đây chỉ phục vụ các quý ngài!)

 

Đại ca Sicile, thuyền gondole và văn hóa ‘thời trang công sở’

SĐ: Nhắc đến những cây dù, trong bộ sưu tập phụ kiện đi kèm, có cả những chiếc dù. Có cái bằng nhựa trong, có cái màu hồng, ý tôi nói là rất hồng…

TMD: Người ta đã quên mất thi vị của những sự cầu kì kinh điển. Bộ sưu tập mùa này của Maschio không hoàn toàn ‘tân kì’ hay ‘táo bạo’ như người ta thoạt nghĩ. Vẫn là những nét hào hoa quá vãng, hình ảnh chiếc nón phớt của các đại ca Sicile, vuông khăn lụa quấn quanh cổ của tay chèo thuyền gondole ở Venice, hay chiếc quần âu xếp pleat ống hẹp gấu “lơ-ve”, đeo dây vai như những thầy kí London hồi cuối thập niên 1950,… Cũng như sự trở lại của họa tiết chấm bi từ thời Brigitte Bardot đối với phụ  nữ, trào lưu của nam giới càng về sau càng thể hiện rõ xu hướng hoài cổ, phục hưng vẻ thẩm mỹ hào hoa của những “tháng năm tươi đẹp”, tức thời kì cuối 1950 đến thoái trào 1960. Công việc của nhà thiết kế ở đây là đặt xu hướng này dưới hệ quy chiếu của thẩm mỹ đương đại.

 

Maschio Fall-Winter quả đã là một cuộc diễu hành tươi tắn của những hình ảnh quá vãng. Những cậu trai như quá vội dậy thì, lênh khênh trong những cặp ống quần gấu ngắn, trên trán đội lệch chiếc mũ Peter Pan, như chính hình ảnh của nhà thiết kế nhỏ thó trong chiếc jacket cổ điển và mái tóc như thể được chải bằng brillantine.

Nhưng cuộc sống của những người đàn ông trong đô thị đương đại không có chỗ cho mũ phớt, dù cầm tay và brillantine. Họ chỉ có những chiếc xe máy, mũ bảo hiểm và những cuộc họp nơi mọi chiếc sơ mi thì kẻ sọc và những chiếc jacket luôn sẫm màu – người ta gọi nó bằng một thứ thuật ngữ không tồn tại trong làng thời trang thế giới: thời trang công sở.

Sự phù phiếm trong thiết kế phải chăng đã nhuốm đậm màu sắc lãng mạn phi lý của anh chàng designer được ủ ấm trong studio sáng tạo?

TMD: Sai. Sự phù phiếm đòi hỏi phải được tính toán một cách bài bản và chuyên nghiệp. Tất cả mọi người, nấm và các con bọ dừa đều có thể chấm bi. Form cắt của Maschio, vốn là lợi thế chuyên biệt cho tính nhận dạng của thương hiệu, cho phép từng mẫu thiết kế được hiệu chỉnh chuẩn mực gần như sản phẩm may đo. Trong cấu tứ của bộ sưu tập cũng vậy, từng chương luôn được dẫn dắt bởi những thiết kế cơ bản, dễ “chiều” đám đông, và tăng dần các điểm nhấn trọng tâm cho đến cao trào của tính cầu kì trong thiết kế.

Ngay cả trong bộ sưu tập phụ trang những túi xách, ví cầm tay bằng da của Maschio, tôi không ngây thơ nghĩ rằng khách hàng của mình sẽ cần một món vật gì đó để cầm cho…vui tay. Kích cỡ và form dáng của túi và ví chính là phản ảnh của xu hướng siêu mỏng trong trào lưu kiểu dáng hi-tech. Cuối cùng thì khách hàng của chúng tôi là mẫu thanh niên thế hệ quẹt thẻ, họ không cần quá nhiều cho “hành trang xuống đường” của mình, khi mà mốt túi messenger đã trở thành quá khứ.

SĐ: Với sự cân nhắc tính toán mang tính chức năng “tập trung vào tính ứng dụng” đó, tôi không thấy có chỗ cho những chiếc áo sơ mi màu hồng chói có nắp túi ngực chấm bi.

TMD: Sự tính toán ở đây không hoàn toàn chỉ mang ý nghĩa “chức năng”. Một chiếc khăn, trong hệ quy chiếu của thời trang, không hề là một “dụng cụ giữ ấm cổ, ngừa đau cổ họng”, và người ta cũng không mặc quần short chỉ vì trời nóng.

Cũng như vậy, người ta cầm dù không chỉ vì trời mưa và đội những chiếc mũ vành không đủ rộng để che nắng.

SĐ: Có phải anh đang muốn nói đến một ý thức hệ tân tiến, văn minh hơn của cấu trúc tháp nhu cầu?

TMD: Đúng vậy. Nếu tôi không có điều kiện, quần áo vẫn rất cần thiết vì nó che thân, bảo vệ da và tránh sự khắc nghiệt của khí hậu. Thời may, xã hội chúng ta đã vượt trên nhu cầu đó, họ bắt đầu tìm đến những thương hiệu ồn ào đủ để hét to giùm họ tuyên ngôn kiêu hãnh “Tôi giàu!” Khi tất cả mọi người đều tin hoặc nghĩ là họ giàu rồi, ắt hẳn nhu cầu tiếp theo sẽ là thông điệp “Tôi sành điệu”, “Tôi văn minh” hay “Tôi yêu chấm bi!”

Thời trang không dành cho người xấu

Thế là thời trang trở thành thông điệp, một thứ tuyên ngôn cá nhân. Đôi khi những tuyên ngôn vẽ vời trên bộ da thứ hai ấy trở thành một kiểu ngoa ngôn.

SĐ: Chúng ta đang quay trở lại câu chuyện “chiếc áo làm nên thày tu”…

TMD: Đúng và không đúng. Chiếc áo có thể làm nên thày tu, nhưng thày tu đã là người chọn áo. Ở một tầm mức nào đó trong bản chất của thời trang, con người chọn những bộ áo phù hợp với mình. Như người ta hay nói là “nhằm tôn lên vóc dáng và che khuyết điểm”. Một số rất ít những người khác, tôi thích mấy người này, thì tự xoay sở sao cho vừa vặn với chiếc áo mà mình thèm muốn.

Kẻ túng bấn trong đời sống tinh thần và một xuất thân nhạt nhẽo sẽ đi khoe mình đã đọc hết các tác phẩm văn học cổ điển và nghe nhạc Jazz. Để thuyết phục kẻ khác tin, họ sẽ đi đọc văn học cổ điển và nghe Jazz thật. Đó chính là tố chất hướng thượng của thời trang và các tín đồ thời trang. Người ta bắt các nữ sinh mặc áo dài ắt không chỉ với mục đích làm đẹp thành phố lúc giữa trưa. Những cô gái trẻ, loay hoay hiếu động trong hệ thống nút áo mong manh tráo trở, sẽ tự khắc trau luyện cho mình một phong mạo nhu mì nghiêm cẩn. Chiếc áo đẹp không dành cho những cái đầu cúi gằm và dáng lưng gù.

SĐ: Có ý kiến cho rằng thiết kế của Maschio chỉ “nhằm tôn vinh thân hình người mẫu”?

TMD: Đúng, nếu các người mẫu là khách hàng. Thời trang thực thụ là một thứ khá kiêu kì. Người ta có thể sở hữu một bộ thiết kế chỉ bằng cách bỏ tiền ra mua nó, và không cần tập luyện kiêng khem gì hết, mặc tình tự tố cáo những lớp thịt dưới vai, tảng lưng gù và cái cổ của một nhà vô địch cử tạ.

SĐ: Thời trang không dành cho người xấu?

TMD: Đừng vô ích cáo buộc cho thời trang tội danh duy mỹ, hay xem tinh thần duy mỹ là một cái tội! Nó làm người ta đẹp lên, tự tin hơn, cầu kì tinh tế hơn,… Tất cả những thứ đó đồng nghĩa với Văn Minh và Phát Triển. Và cuối cùng, sự phù phiếm, hay tính duy mỹ của thời trang, không hoàn toàn vô nghĩa. Ý nghĩa của nó còn được quy đổi thành lợi nhuận và sự thành đạt. Bằng chứng là thành công của những chiếc mũ phớt không che nắng, ô không che mưa và túi không đựng dụng cụ lao động của Maschio vừa qua.

SĐ: Người ta có thể tính toán ra sự phù phiếm và bán nó như một sản phẩm?

TMD: Tính phù phiếm, nếu được cân nhắc tính toán một cách khôn ngoan và đẹp mắt, chính là giá trị cộng thêm, và cũng là giá trị tinh thần thượng thặng của sản phẩm tiêu dùng. Hay nói một cách khác, nếu không có tính phù phiếm, thời trang sẽ chỉ là quần áo, Maschio là tên của một hợp tác xã may mặc, và thế giới sẽ không còn các tạp chí mà chỉ có các báo tờ đưa tin hàng ngày.

(bài viết đã được đăng trên tạp chí Sành Điệu)

 

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/11/30/maschio/trackback/

RSS feed for comments on this post.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: