bonjour tristesse!

Thời Trang – khi đến tận cùng đỉnh cao phát triển của nó, hay trên những trang viết của ấn phẩm F., người ta hiểu, nó không chỉ là thuần túy áo quần.

Thời Trang là ngôn ngữ, dẫu thanh hay tục, là bộ da văn minh dù ở tầm công năng hay đến hàng duy mỹ, là bước chuyển vận của mùa và thời cuộc, dẫu thịnh hay suy. Nó không chỉ là bộ da biến đổi vô tri theo môi trường, thời cuộc.

Bởi nó kể câu chuyện thời cuộc, và những con người trong lòng thời cuộc, những kẻ kiến tạo nên nó, và cả những con người thụ hưởng nó. Thời Trang kể câu chuyện bất tận về những con người, và những thời cuộc.

Thời Trang là những trang nhật ký bất tận của nhân loại, từ thật thà nguyên thủy, đến đế vương hào nhoáng của những giai kỳ bùng nổ văn hóa, hay thô sần như vi diệu của những người đàn ông và đàn bà đi qua đại thế chiến, bó mình trong lớp trench coat trứ danh của ái tình dã chiến, hay chân phương thiệp liệp trong phong mạo nam tử hán phản gián Tây phương.

Hãy nghe câu chuyện kể về những vó phi mã chinh phạt của kỵ sĩ tráng kiện trên mình ngựa Prorsum, về thứ thời trang hỏa tuyến bi hùng,về nhà thám hiểm bất hạnh vĩnh viễn nằm lại trên đỉnh giá băng Everest, trong tấm vải liệm – thứ thời trang cuối cùng, bằng vải gabardine, để nghiêng mình trước niềm kiêu hãnh Ăng-lê thuần chủng trong dáng vẻ người hùng phản gián cinema, đã đột ngột trở thành thứ chiến bào kinh điển của những diva phố thị phong tình ra sao, mà dấy nên cả một món thời trang kinh điển và cơn sốt trench coat lại rầm rộ chao đảo mọi thánh địa thời trang mỗi dịp Thu-Đông.

Thời Trang còn là những thông điệp phi ngôn bao bọc bên ngoài hình hài thịt da thật thà nhân thế, từ những họa tiết bằng mực xanh khảm vào da thịt như những logo tâm linh, tuyệt vọng cấu vặt một chút sắc màu bản ngã, hay hô hào những slogan tinh thần mong tôn tạo làm dáng cho giai nhân vật dục Jolie. Khi những slogan bằng mực được xem là đồ trang sức, thì những hành vi thiện nguyện có chăng cũng là một thứ Thời Trang. Chí ít bởi nó làm một người đàn bà đẹp trông có vẻ đẹp hơn dung nhan thuần túy của một ả đào khiếm tài, đói tình, thừa thủ đoạn.

Thời Trang có hàng chính phẩm, cũng có thứ hàng xa cạ pha máu đế vương. Nữ Hoàng Bán Lẻ Donna Karan có thể nâng cao ngọn đại kỳ Dân Chủ để xô đẩy diện mạo haute couture ra các “thánh địa tiểu thương” dưới hình hài những phiên bản vô tính giá rẻ, nhưng cũng có thể cùng lúc hạ thủ hàng vạn con vật vô tội, tảng lờ trước những tiếng kêu rít của loài thú chết, những cuộc biểu tình đẫm máu theo nghĩa đen, chỉ hòng ve vuốt cho một thị phần thượng thừa xa xỉ, khi mùa Đông không chỉ khắc nghiệt với thiên nhiên, mà với cả nền tảng nhân tính của con người. Dưới lần váy jersey dân chủ ấy, Nữ Hoàng Bán Lẻ của thế giới thời trang hiện nguyên hình ả đồ tể không tim.

Thời Trang còn có thể là những lời bao biện hào nhoáng lụa là mơn trớn người nhìn, mân mê kẻ mặc. Thời Trang có thể là một lượt khăn shawl màu tím để chiều mắt ý trung nhân, rồi đưa người đàn bà vào ngai Nàng Thơ Vĩnh Cửu. Thời Trang có thể là một khúc tình đầu tiên và duy nhất, một lời xưng tội của mái đầu bạc bên người bạn thủy chung duy nhất, cuối cùng, và tuyệt đối chí tôn nhưng đắng cay trong thiệt thòi và nhẫn nhục. Thời Trang che đậy, tôn vinh và bao biện,cuối cùng rốt chỉ một vuông vải liệm thuần sơ giản dị, che phủ lên lần cuối hình hài đã mỏi mệt đến bằng an với một đời mặc mặc cởi cởi những lớp áo thế thái hàn huyên.

F. lại bước qua một mùa Đông đa diện, bước sâu vào những thịnh những suy vần vũ của thời trang, và của thời gian. Khi những cơn hiu hắt của Đông nhiệt đới bừng lên vạt nắng ấm cuối cùng trong một buổi hẹn hò với huyền thoại tân nhạc, để nghe một lời xưng tội của ái tình thống hối, lòng trở nên nặng trĩu dẫu ngoài kia, những hân hoan mùa lễ lạc cuối năm hẵng còn chưa kịp khai hội.

Mùa Đông lại vần vũ đến, Sài Gòn đượm sương vào buổi sáng mà vẫn huyễn hoặc mưa cuối chiều. Thôi thì hãy nghe lại những nốt hoan ca đầy thứ thi vị tự hoại, thứ tiếng khóc bật như reo vang hoan hỉ, bởi “chẳng phải cuộc đời bắt đầu bằng tiếng khóc đó sao?”.

Vậy thì, mùa cuối rồi đấy, sang Đông rồi đấy. Nào thì thả mặc mình trong ân phước được khóc và thống hối. Nào thì hân hoan hay cam nhận, thời trang và thời gian vẫn qua đi qua đi.

Bonjour, tristesse!

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/12/04/bonjour-tristesse/trackback/

RSS feed for comments on this post.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: