thật thà gọi tên mùa


Giáng-sinh! Giáng-sinh!

Chẳng bởi vô tình mà những tiếng reo hân hoan vụt cất lên trong lòng khi những dây đèn đầu tiên được mắc lên bên ngoài những department store chuẩn bị cho mùa xả hàng lộng lẫy. Bởi sự hân hoan trẻ nít ấy đòi được cất lên hồi hồi điệp điệp, như một thông lệ mỏi mòn của mùa giá băng. Từ leng keng “Jingle bells! Jingle bells!”, đến lời chúc tụng “We wish you a merry Christmas!” cũng được hồ hởi lặp lại như một điệp từ vô hạn, trong những giai điệu đã thành tập quán của phản xạ hân hoan có điều kiện, được ngân vang từ những chiếc xe bán kem đến tiếng signal trả số lui trong những tầng hầm garage cao ốc.

Giáng-sinh! Giáng-sinh!

Chẳng phải vô tình mà những Giáng-sinh trong quá vãng vẫn long lanh màu những dây đèn nhấp nháy, sắc đỏ màu áo Santa Claus và những sợi lá kim hân hoan một sắc xanh bằng nhựa giả trang của Noel miền vắng tuyết.

Những xanh đỏ trang kim của mùa lễ hội ngây ngô được nạm lên nền trắng lạnh của mùa băng giá.

Những bản nhạc cổ vẫn ngân nga tiếng đồng dao quốc tế, trong khi những ca khúc dành riêng cho Giáng-sinh người lớn lại đầy rẫy bóng vía những chia lìa, những hẹn hò hụt hẫng, và những đơn côi lạnh lùng hơn thứ tuyết giá bằng mút bông.

Con dân miền nhiệt đới học theo người Công giáo phương Tây mà quây quần tụ hội như để xua đi cái lạnh mùa Đông giả tưởng, những sàn catwalk cũng khéo lo liệu vài mảnh lông nhân tạo gọi là hưởng sái nét vương giả mùa thời trang xa xỉ Fall-Winter.

Không ai muốn nghĩ đến cái lạnh của khí hậu hay những cơn lập cập mùa sau cuối, nhìn một đơn vị thời gian to bự lại một lần nữa trôi qua.

Họ trộn mình trong lũ lượt những cuộc hành quân mua sắm, như một cuộc đại di dân lộn xộn bức bối ngược xuôi trong phạm vi đô thị. Như loài thiên di, họ xao xác trốn khỏi những căn hộ độc thân của chính mình, trốn vào những tiếng cười, những kính coong trong hầm garage siêu thị, vào tiếng quẹt thẻ mê man, và trốn vào những hẹn hò hời hợt để thêm vào wish-list một kẻ cùng chống chọi qua mùa giá băng.

Không có mùa nào trong năm mà thiện chí ve vãn, dù hời hợt nhất, cũng được vập vồ đón nhận và nhiệt liệt hoan nghênh.

Đâu chỉ vì người ta quá cần nhau, mà chỉ vì mùa về quá lạnh, và rất cần góp một tiếng hân hoan thật thà.

Có hề gì nếu những mối tình réveillon cũng long lanh thần thánh như tiệc Lễ Bán Dạ, và mau tan như tuyết cuối mùa.

Có sao đâu dẫu tách trà chiều nhạt vị, khi người ta chỉ cần nếm chút gì ấm áp và mùa cuối sẽ thấy dễ chịu ủi an.

Chen chân trong cuộc trốn chạy vòng quanh trong lòng phố thị ấy, người ta trốn mùa, trốn lạnh, cố chạy thật nhanh, thật miệt mài ngược chiều vòng xoay kim đồng hồ đang cứ mãi nhích xa dần những mùa hân hoan đã cũ.

“Mỹ nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạc đầu.”

Có người chọn vùi mình vào những năm khổ hạnh cấm cố, vùi mình trong tư thất mà giữ cho riêng mình những mùa lễ đã từng hoàng kim, nô bộc giữ lại cho nhân thế ngoài kia một tượng đài.

Có kẻ chọn trốn vào những phấn son lạc điệu, những xưng tụng mỏi mòn “kẻ không có tuổi…lâu năm”, bước một chân từ hào quang nhan sắc xuống miền nhân thế, mỏi mòn khúc khích nét hồn nhiên lỡ thì.

Cuối mùa, mùa cuối năm…

bên dưới màu trà chiều nhạt vị của cuộc hẹn hò vô phương sờ chạm, đằng sau những trốn chạy miệt mài trong phố thị tù hãm những hân hoan gắng gượng, đằng sau cả những phấn son hào nhoáng níu giữ nét xuân lạc giữa mùa đông, bàng bạc khắp chốn phồn hoa mùa sao sáng chỉ còn một màu trắng lạnh sắc sắc không không…

Bởi trắng chưa bao giờ được coi là một màu.

Trắng – là một trạng thái.

Hãy thả mình thật thà để gọi tên Mùa Cuối, và tìm thấy cả bằng an trong tách trà nhạt cuối chiều.

Bởi mùa cuối rồi, lạnh lắm, và người ta quá cần có nhau!

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/12/22/christmas2011/trackback/

RSS feed for comments on this post.

4 phản hồiĐể lại bình luận

  1. Bởi… lạnh lắm! Nên người ta cần có nhau (hơn)!

  2. Trắng không phải là màu mà là trạng thái! Giáng sinh luôn tồn tại 2 thái cực buồn vui, ấm lạnh…để người ta chọn khoác vào người ko-phải-màu-trắng

  3. Yêu :*

  4. nhớ mụ ghê gớm … rất là ghê gớm


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: