Đại-tẩu Truyền-thông Anna ‘Winter’

Túy Ca

Với trái tim băng giá và thanh quyền trượng bạo tàn, Lệnh Bà đã một tay nâng tầm tôn chỉ của Vogue từ một cuốn tạp chí hàng tháng của thời trang và lối sống, lên tầm một Nguyệt san Chân Kinh của nghệ thuật sáng tạo và tinh thần duy mỹ.

Và người ta không thể chạm được vào khối băng buốt giá khắc nghiệt ấy, chỉ trong khuôn khổ một cuốn phim ăn khách, dù có được đặt tên là The Devil Wears Prada.

Những cuộc chinh chiến đầu đời của tóc bob

Sinh năm 1949 tại London, trong một gia đình truyền thống văn chương và báo chí, bản thân Anna Wintour lộ rõ tư chất hoàn hảo của một nạn nhân thời trang với những cố gắng không mệt mỏi trong việc cắt ngắn những chiếc váy đồng phục, lê la cặp kè với đám văn nghệ sĩ bất hảo từ năm 14 tuổi. 15 tuổi, nàng cặp kè với Nigel Dempster – phóng viên lá cải khét tiếng và cả hai trở thành những gương mặt điểm danh hàng đêm tại các hộp đêm London.

Dẫu sao thì cha cô, ông Charles Wintour, tổng biên tờ Evening Standard, với mối e ngại về các mối quan hệ xã giao có phần phóng khoáng của ái nữ, đã muốn hướng cô thiên về thời trang hơn là không gian rối ren của báo chí. Ông đích thân lo liệu cho công việc đầu đời của Anna tại hiệu Biba boutique danh giá khi cô mới 15 tuổi. Một năm sau, Anna rời trường và theo học hướng nghiệp tại chuỗi cửa hiệu xa xỉ Harrods. Cũng dưới định hướng của song thân, Anna theo học ngành thời trang, nhưng sớm từ bỏ với lời tuyên bố “Bạn chỉ có thể biết hoặc không biết gì về thời trang, thế thôi!”. Chàng “hiệp sĩ lâm thời” của Anna lúc bấy giờ là tay văn sĩ vị lai Richard Neville đã kịp thời nối nhịp cho Anna với kinh nghiệm báo chí đầu tiên cùng tờ báo tự lập đình đám của chàng, mang cái tên cụt lủn nhưng ồn ào, đặc sệt mùi cao bồi Úc Đại Lợi – Oz.

Năm 1970, tờ Harper’s Bazaar UK sáp nhập với Queen và trở thành Harper’s & Queen, Anna lập tức được thu nhận vào vị trí trợ lí biên tập, cũng là cuộc tiếp cận đầu tiên của cô với khái niệm “truyền thông thời trang”. Ngay từ lúc này, các đồng nghiệp tại Harper’s & Queen đã nghe Anna bộc lộ tham vọng hướng về ghế tổng biên tờ Vogue. Tại đây, Wintour bắt đầu chứng tỏ rằng, những mối quan hệ phức tạp và bất hảo của mình hoàn toàn có thể trở nên có ích cho việc đưa những shot ảnh đình đám của Helmut Newton ra công chúng, theo sau là cuộc đổ bộ ồ ạt của hàng loạt các tay photographer vô danh, bất hảo và tài hoa khác đã chui nhủi dưới tầng nghệ sĩ underground trong suốt những năm 1960 đầy biến động nghệ thuật. Việc này dẫn đến kết quả dễ đoán là nàng bị đá văng khỏi tòa soạn sau một shot ảnh tái hiện họa phẩm của Renoir và Manet với những người mẫu mặc go-go boots.

Anna phẩy tay khinh thị, và cùng tình nhân lâm thời là nhà báo Jon Bradshaw trực chỉ Quả Táo Lớn New York, nơi một môi trường sáng tạo với tư duy thẩm mỹ cấp tiến hơn có thể đang chờ đợi cô.

Những cuộc bạo động thời trang & Mirabella khờ khạo

Năm 1975, Wintour làm biên tập viên thời trang cho Harper’s Bazaar New York, ghi dấu bằng những shot ảnh khiến cô bị đuổi việc chỉ sau 9 tháng. Đây cũng là thời điểm Wintour gặp gỡ Bob Marley qua Bradshaw, cặp đôi thời loạn cùng nhau biến mất suốt một tuần liền.

Một cách kiên trì đáng nể, Bradshaw vẫn sát cánh cùng cô nàng Ăng-lê bất trị, và một lần nữa dẫn dắt nàng đến với một cơ duyên khác với chức biên tập viên thời trang cho tờ Viva, một tạp chí người lớn dành cho quí bà, do Kathy Keeton, vợ của chủ xị tờ Penthouse Bob Guccione. Đây cũng là nơi lần đầu tiên, Anna Wintour nếm trải thú quyền lực của việc có một trợ lí riêng, cũng là nơi tăm tiếng về những trò nạt nộ độc tài của Bà Kẹ Wintour bắt đầu.

Cuối 1978, Guccione quyết định đóng cửa tờ báo, cùng lúc, Wintour quyết định đóng cửa một số thứ khác đã trở nên thừa thãi trong cuộc đời. Cô “thải hồi” tình nhân trung thành Bradshaw và cặp kè với tay sản xuất đĩa nhạc người Pháp Michel Esteban, bay vù vù tới lui giữa Paris và New York trong suốt 2 năm. Mãi đến năm 1980, Wintour tái xuất làng báo vào thời điểm thích hợp nhất, đó là khi biên tập thời trang Elsa Klensch nghỉ khỏi tờ Savvy khi này mới nổi. Với Savvy, Wintour trực tiếp tiếp cận với đối tượng độc giả là các diva sự nghiệp, tân kì văn minh, điệu đàng, và xài tiền do mình tự kiếm ra. Đó chính là đối tượng được thiết lập về sau cho định hướng của bà tại Vogue.

Một năm sau, Wintour nhảy sang tờ New York, nơi cô thật sự như cá gặp nước. Được tổng biên Edward Kosner hết mực cưng chiều dung túng, Wintour mặc sức phá vỡ các quy định nghiệp vụ truyền thống, bao trùm quyền lực thời trang lên mọi trang mục khác của tờ New York. Cũng chính từ đây, Wintour nghiệm ra hiệu ứng vô cùng của những khuôn mặt celeb trang bìa. Grace Coddington, 3 thập niên sau, nhắc lại: “Anna là người đã tiên liệu được thời đại quyền lực của các celebrity”. Người ta thu xếp cho Wintour một cuộc phỏng vấn với tổng biên tờ Vogue lúc bấy giờ là huyền thoại truyền thông Grace Mirabella. Cuộc trò chuyện chấm dứt khi Wintour nói với Mirabella rằng cô muốn vị trí của bà ta.

Đáng tiếc cho Mirabella, bà xem đây là một trò lố của ả biên tập nhập môn, và đã không đủ nhạy bén để cảm nhận tính đe dọa trong sự ngỗ ngược của Wintour để tiệt trừ hậu họa. Một năm sau, Wintour chính thức thâm nhập nhà Vogue, dưới quyền năng của trùm truyền thông-xuất bản Condé Nast. Cô nàng quá quắt chỉ nhận lời yên vị ghế tổng lãnh sáng tạo của Vogue sau một cuộc giằng co hoạnh họe để bảo đảm tăng lương gấp đôi. Nơi đây, các trò oái oăm quá quắt của bà được thực hiện qua mặt Mirabella, dấy lên những cuộc nội chiến phe phái khốc liệt cho cả dàn nhân sự Vogue.

Như một kịch bản hoàn hảo đến hồi dàn trải, Wintour quyết định lấy chồng, và chọn về cho mình vị tiến sĩ tâm lí nhi khoa David Shaffer – một lựa chọn hoàn hảo cho sức khỏe và trí tuệ cho những đứa trẻ về sau. Họ chính thức kết hôn năm 1984.

Từ Wintour đến Winter – Vogue vào Kỷ Băng Hà

Một năm sau, Wintour thẳng tiến vị trí biên tập, tiếp quản Vogue phiên bản Anh sau khi Beatris Miller nghỉ hưu. Ngay lập tức, với thanh quyền trượng mới trong tay, Wintour thực hiện một vụ thảm sát tập thể lẫy lừng chưa từng có trong lịch sử các phiên bản Vogue. Vogue UK thay máu toàn phần.

Những kẻ may mắn còn sống sót sau cuộc thanh trừng bắt đầu một kỷ nguyên khắc nghiệt nhất trong lịch sử nhà Vogue. Các thay đổi do Wintour chủ trương đã khiến tờ tạp chí xa rời hoàn toàn tiêu chí kinh điển, để trở thành một lực lượng xứng tầm cạnh tranh với môi trường báo chí Mỹ phù hoa và hỗn độn. Vào đúng thời điểm Wintour ghi tên mình vào danh sách thế lực truyền thông, bà đặt vào lồng ngực mình một trái tim bằng băng, và trở thành một sinh vật lịch lãm máu lạnh với cái tên có thể được đọc trại thành Anna Win-ter (Anna Mùa Đông)

Với kinh nghiệm chinh chiến từ thời làm cho tờ Savvy, Wintour thiết lập đối tượng độc giả mục tiêu của Vogue và đúng miếng bánh của Savvy: “Ngoài kia, một thế hệ đàn bà khác đang được sinh ra, họ lưu tâm tuyệt đối vào sự nghiệp và thu nhập. Họ không có thời gian cho trò mua sắm nhẩn nha. Họ muốn biết cái gì, tại sao, ở đâu, và bằng cách nào, ngay và luôn!”.

Đại bại ở New York & thảm sát tại Vogue

Năm 1987, đang đà hiếu thắng, Condé Nast biệt phái Wintour tái xuất Nữu Ước, với sứ mệnh thâu tóm luôn tờ House & Garden, khi này đang ngắc ngoải bởi thế lực cạnh tranh của Architectural Digest. Một lần nữa, Anna xuất hiện tại tòa soạn của tờ báo hiền hòa như hiện thân Tử Thần mặt thép, báo hiệu đại họa diệt vong nhân sự. Bà thẳng tay thay máu gần như toàn bộ tòa soạn, tống tờ báo lâu năm vào thẩm mỹ viện và cho xuất hiện một bộ mặt mông má hợp thời. Vị nữ tướng hiếu sát không tiếc thương quăng tất cả các bài viết và bộ ảnh trị giá hơn 2 triệu Mỹ kim vào thùng rác chỉ trong vòng một tuần đầu tiên, phủ đầy vào các trang tạp chí những shot ảnh sặc sụa diêm dúa chất thời trang, và biến House & Garden (Nhà & Vườn) thành House & Garment (Cửa Nhà & Xống Áo), với sự đổ bộ chi chít các khuôn mặt celebrities sáng giá, hợp thời và hứa hẹn cháy sạp.

Nhưng nữ hoàng băng giá đã không luôn là kẻ bất bại. Các thay đổi hồ đồ của Wintour chỉ khiến tình hình “con bệnh” House & Garden tồi tệ hơn. Với tên gọi được thu ngắn lại chỉ còn HG, Wintour đã đánh mất một lượng độc giả trung thành đáng kể. Cùng lúc, khi mà các khách hàng quảng cáo mới đổ ồ ạt các shot ảnh về thời trang và mỹ phẩm lên tờ báo, thì các khách hàng quảng cáo lâu năm lẳng lặng gạt HG ra khỏi chiến dịch quảng cáo của họ.

10 tháng sau, thất thểu bước ra khỏi trận thua trông thấy, Wintour tiếp tục mang chiến thuật của mình tấn công trực tiếp vào mảnh sân nhà – tờ Vogue, lần này với tư cách biên tập. Dưới thời Mirabella, Vogue đã nghiêng hẳn về xu hướng tạp chí lifestyle và giảm nhẹ mảng thời trang. Nội giới truyền thông và thời trang tỏ rõ mối e ngại cho tờ tạp chí lừng danh này sẽ mất dần chỗ đứng vốn đã chênh vênh trước thế lực mới nổi của Elle, khi này vừa tấn công thị trường báo chí Mỹ.

Vẫn với công thức và chiến thuật cũ, “Tử Thần Thực Tử” Wintour lập tức ráo riết và triệt để thảm sát nhân sự, cùng lúc đại trùng tu thẩm mỹ cho tờ tạp chí, từ bìa đến từng shot ảnh bên trong. Thời Mirabella, khuôn mặt trang bìa luôn là các headshot chặt chẽ được thực hiện hoa mỹ trong studio, với những gương mặt model hàng đầu. Ngay từ số đầu tiên cầm quyền, Wintour phà một hơi sinh động lên trang bìa, với những người mẫu vô danh, góc ảnh thoáng, bán thân hoặc toàn thân trên nền ngoại cảnh. Bà trực tiếp nhúng tay vào trang phục, phối trộn loạn xạ giữa hàng thời trang cao cấp với những món hàng rẻ tiền, tiên phong cho cuộc song tác kì thú mix-and-match. Tháng Mười Một, 1988, nàng Michaela Bercu khi này 19 tuổi và còn vô danh, leo thẳng lên bìa Vogue, chân xỏ cặp jeans bạc phếch giá 50 dollars, chiếc T-shirt công phu cầu kì của nhà Christian Lacroix giá sơ sơ 10,000 USD, vĩnh viễn đóng cột mốc shot ảnh bìa đầu tiên trong lịch sử nhà Vogue, jeans lên bìa!

Cuộc đại cải tổ tống mạnh quả bom tấn mới toanh vào thị trường tạp chí, nhắm thẳng thị phần mục tiêu. Wintour nắm vững cách chọn lựa và phối trộn thời trang của các fashionista có thật ngoài đời, và đưa điều đó lên trang bìa danh giá, với một sự cường điệu hóa oái oăm, ngẫu hứng và hoàn hảo của ống kính thời trang.

Trang bìa số tháng Mười 1989 đăng ảnh một model trẻ khác có tên Claudia Schiffer, tóc tơ hoe vàng, mình quấn một thứ nửa như drap trải giường hồ trắng, nửa như áo sơ-mi như tước từ tủ áo người tình, và trang điểm tự nhiên đến mức ngỡ như nàng để mặt mộc toàn phần. Một hình ảnh đời thường được các photographer, chuyên viên tóc và trang điểm trau chuốt đến trong veo và toàn mỹ. Tuyên ngôn của Wintour đã được hoàn thiện: tạp chí là phản ánh của một thứ thực tế được cường điệu một cách công phu và lâm li vi diệu. Các fashionista hẳn nhiên, ưa soi mình vào một trang báo để thấy chính hình ảnh bản thân, nhưng muôn phần hoàn mỹ, hơn là tuyệt vọng trước những shot ảnh bìa hào nhoáng của những tuyệt đỉnh giai nhân được tô vẽ như những huyễn mộng xa vời.

Những cuộc “đảo chính” không thành và những truyền nhân siêu hạng

Dưới trướng cai trị của vị tân tổng lãnh say máu chiến, Vogue chuyển hướng chú mục tuyệt đối vào thời trang, trở về nguyên trạng một tạp chí thời trang đúng nghĩa và chuyên chính cực đoan, hội đủ nội lực để ngang nhiên kèn cựa với các thế lực Elle lẫn Harper’s Bazaar. Nhưng, hơn ai hết, Wintour hạ tầm ngắm đối đầu vào một đối thủ duy nhất đáng gờm – Vanity Fair.

Nằm ngoài dự liệu của Wintour, một lực lượng nhân sự đáng kể của Vogue đồng loạt đào ngũ quy hàng nhà Harper’s Bazaar như một cuộc lánh nạn tập thể khỏi “mùa đông khắc nghiệt” tại tờ Vogue. Kate Betts – kẻ khi này được xem là một mối đe dọa cho vị trí của Wintour, xuất hiện, với những cuộc cách mạng mới ngay trước mũi Wintour. Kate thành công trong việc vươn xa tầm phủ sóng của Vogue với những câu chuyện về các nữ chính khách, những bài viết về trào lưu văn hóa đường phố, và các vấn đề thương mại, tài chính của các nhà thời trang hàng đầu. Betts cũng là người đề xuất việc thêm vào phần “Index” (mục lục) những trang bí quyết lượm lặt, thân thiện và hữu dụng. Các ý kiến đề xuất táo bạo của nhân vật trẻ tuổi này được nêu ra tại các buổi họp khiến cô chiếm được lòng nể gờm của Wintour khi công nhiên thách thức bà.

Lòng kiêu hãnh của một nữ vương khiến Wintour say máu quyết liệt và hung tàn đến lạnh lùng trong những cuộc đụng độ, khi cả hai bên đều muốn hướng mục tiêu tờ tạp chí về những hướng chiến lược đối lập. Betts cho rằng phong cách trang bìa của Vogue đang trở nên nhạt trò, Wintour thì khinh thị những bài viết về trào lưu đường phố của Betts là tầm thường, và nhún vai gọi Betts là loại “đầu rỗng thích làm trò uyên bác”.

Cuối cuộc chiến, Betts tháo chạy khỏi chiến địa tan hoang, kể lể với New York Times rằng ả độc tài tàn nhẫn ấy đã thậm chí không nương thói xã giao tối thiểu mà gửi tặng cô món quà cho đứa trẻ mới sinh. Đáp trả, Wintour, trong thư tòa soạn đăng tải trên Vogue, tỏ lời ghi nhận đóng góp của Betts đối với tòa soạn và chúc cô mọi điều may mắn.

Sau Betts, người được giả định là kẻ có đầy đủ tư cách và năng lực để  thế chỗ Wintour là Sykes, điều này đồng nghĩa với việc một ngày đẹp trời, cô tuyên bố nghỉ việc với lí do tập trung cho sự nghiệp văn chương. Sau đó, lần lượt các biên tập viên khác ra đi, phần lớn được chào đón ưu ái với các chức vị cao tại các tạp chí và hãng truyền thông danh tiếng khác.

Một số người cho rằng đó lại là trò thanh trừng của nữ vương hiếu sát.

Một số khác, vài năm sau, thảng thốt nhận ra Anna Wintour đã biến Vogue thành một môi trường đào luyện báo chí siêu hạng.

Trong khi đó, tại Vogue, một hệ thống biên tập mới được lẳng lặng hình thành, với hình hài một đế chế được kiện toàn hoàn hảo.

Chức sắc Hoàng gia và chiếc váy tệ nhất năm

Tháng Chín năm 2007, Wintour vĩnh viễn ghi dấu lịch sử Vogue với số tạp chí kỷ lục lên tới chính xác 832 trang. Sự kiện này được ghi dấu lại bởi bộ phim tài liệu tung ra cũng vào tháng Chín 2 năm sau đó do Cutler đạo diễn mang tên The September Issue. Đây cũng là thời điểm Wintour tiên liệu và thai nghén những đứa con của Vogue mang tên Teen Vogue, Vogue Living và Men’s Vogue. Teen Vogue thắng quảng cáo vượt mặt Elle Girl và Cosmo Girl, còn Men’s Vogue ngay từ số đầu tiên đã nghiễm nhiên ẵm trọn 164 trang quảng cáo cháy chợ, lập kỷ lục chiến tích trong lịch sử xuất bản truyền thông Condé Nast. Còn bản thân Nữ Hoàng Băng Giá nghiêng mình lịch lãm nhận từ Nữ hoàng Elizabeth Đệ Nhị tước hiệu Officer of the Order of the British Empirer (OBE).

Nhưng cùng lúc, đó đã không hề là một năm yên ả thịnh vượng cho toàn cảnh kinh tế thế giới. Sau hình ảnh những tảng diềm bằng lông vũ vào tuần lễ thời trang Milan, đến shot bìa tháng Tư với hình ảnh LeBron James và Gisele Bundchen đã khiến Wintour rơi lọt thỏm vào tâm bão chỉ trích của công luận với tội danh kỳ thị chủng tộc. Một tháng sau, Wintour xuất hiện tại đêm Gala của Viện Met trong bộ váy lộng lẫy do Karl Lagerfeld thiết kế và lập tức được nội giới đồng loạt bình chọn là “Lỗi thời trang tệ lậu nhất năm 2008”

Vào mùa Thu cùng năm, tờ Vogue Living bị đình chỉ vô thời hạn, trong khi quý tử Men’s Vogue phải o ép lại còn 2 số mỗi năm, và chỉ dưới dạng phụ trương đính kèm. Vào cuối năm, bìa số tháng Mười Hai chạy rõ to lời miệt thị của Jennifer Aniston về Angelina Jolie khiến cả hai cô đào nổi trận lôi đình, Aniston trút mọi tội lỗi thất thố lên Vogue.

Người ta chờ đợi thấy Nữ Hoàng Băng Giá run rẩy giã từ cung điện bằng băng.

Thậm chí giới nhạy tin còn kháo nhau rằng vương miện tổng lãnh phen này chắc chắn rớt trúng cái đầu may mắn của tổng biên Vogue Pháp là Carine Roitfeld. Phe khác lại bỏ phiếu cho tổng biên Vogue Nga là Aliona Doletskaya để vào ghế tổng biên Vogue Mỹ.

Người ta chờ đợi một triều đại mới, chấm dứt kỷ băng hà của mùa Đông khắc nghiệt và những bộ lông thú xa xỉ mà Wintour vẫn thường vứt phũ phàng trên bàn trợ lí, trên đường “thượng triều” mỗi sáng.

Nhưng một lần nữa, Condé Nast minh chứng uy quyền và thế lực bảo kê khi đứng ra mua trắng cả trang trên The New York Times để trực tiếp lên tiếng tụng ca Nữ Oa nhà Vogue.

Nhưng đến 2009, Nữ Hoàng Băng Giá mới chịu ra tay. Bà xuất hiện khắp nơi, điềm nhiên ngạo mạn trước rừng flash. Xuất hiện trong bản tin truyền hình 60 Minutes, Wintour tuyên bố không hề có ý định ngừng lại: “Tôi cho rằng, đây chính là thời điểm thú vị nhất để tại vị và nắm quyền chủ động, đưa Vogue vào một thời kỳ mới”. Tháng Chín cùng năm, bộ phim tài liệu The September Issue của R.J.Cutler được tung ra, tường thuật quá trình chuẩn bị số tạp chí huyền thoại – Vogue tháng Chín 2007, và một chân dung tả thực hoàn hảo, đầy ấn tượng về Nữ Hoàng Băng Giá.

Wintour tiếp tục xuất hiện trên talkshow Late Show with David Letterman, ăn mặc chuẩn không chê vào đâu được, và nói về bộ phim, về hệ quả kinh tế toàn cầu lên toàn cảnh công nghệ thời trang thế giới. Hiệp hội Biên tập Tạp chí Hoa kỳ bình chọn Wintour vào Hành lang Danh vọng của huyền sử truyền thông Hoa Kỳ. Anna Wintour tại vị, lạnh lùng và bất bại hơn bao giờ hết.

“God mother”

Trong suốt những năm dài lừng lẫy chiến công và tai tiếng, Anna Wintour đã trở thành một cái tên đầy quyền lực trong làng thời trang thế giới. Nội giới thời trang biết đến Wintour còn như một “bà đỡ” hào phóng của các nhà thiết kế trẻ, một fashion diva với các cuộc chơi phong cách ngoạn mục. Trong giới, người ta thường nghe câu mắng mỏ dành cho các sinh viên thiết kế và biên tập viên tập sự: “Anh/chị có muốn tôi mang cái thứ này cho bà Anna coi không đấy?”. Tờ The Guardian gọi bà là “nữ thị trưởng không chính thức” của New York City. Các nhà thời trang khét tiếng nhất coi bà như một diva đáng trọng, và tìm đến sự khôn ngoan của bà để tham vấn. Wintour đã là người khuyến khích nhà Christian Dior tuyển mộ các tài hoa trẻ tuổi như John Galliano.

Ảnh hưởng và quyền lực Wintour còn vươn ra khỏi lãnh địa thời trang. Wintour đã dùng mối quan hệ và uy tín cá nhân để thuyết phục tỉ phú Donald Trump cho Jacobs mượn phòng khánh tiết Plaza Hotel để giới thiệu bộ sưu tập, khi tay thiên tài này đang lúc xính vính chuyện tiền nong. Gần đây hơn, anh em nhà Brooks cũng vị nể Wintour, thuê về một tay Thom Browne vô danh mà về sau đã tự tay gầy dựng cả một đế chế nhỏ cho riêng mình.

Thu nhập của bà năm 2005 là 2 triệu Mỹ kim, với những đặc quyền đặc lợi dành cho yếu nhân tối thượng, từ chiếc Mercedes S-Class kèm chauffeur (ở New York hay bất cứ đâu), đặc quyền mua sắm có giá trị lên tới 200,000 USD, một căn Coco Chanel Suite tại Ritz Paris khi đến Âu châu tham dự các show iễn. Chủ tịch Condé Nast là S.I.Newhouse còn dành riêng cho Wintour một khoản vay không tính lãi 1.6 triệu Mỹ kim để sắm căn nhà “con con” của bà tại khu Greenwich Village thượng đỉnh xa hoa.

Bữa trưa với protein ngoài vùng phủ sóng

Vào thời điểm Wintour ly dị với chồng, năm 1999, giới thợ đồn lại sôi sục các chi tiết về cuộc phiêu lưu ái tình của Bà Chúa Băng Giá với tay tài phiệt Shelby Bryan – điều nhiều người cho rằng là nguyên nhân chính của vụ ly dị. Wintour quyết không nhả một phản ứng nào qua làn môi mỏng và cặp kính đen, trong khi một số bạn bè thân tín của bà tiết lộ rằng Bryan chính là người đã làm tan chảy trái tim băng giá nọ, bởi những điều người ta có được, không phải là những nụ hôn nơi công cộng hay một cảnh nóng phòng the! Đương nhiên, đây là trường hợp một phù thủy truyền thông quá cáo già để làm nạn nhân cho trò cải vặt. Nhưng những chứng cứ hiển nhiên của một số nguồn tin của tờ Observer khi ấy cho biết, họ “bắt quả tang” những hiện tượng hiếm thấy: Wintour cười, và đôi khi còn cười phá lên.

Quả nhiên điều này đáng được xem là hiện tượng hiếm thấy, với mật độ ngang bằng việc quái vật hồ Loch Ness lên bờ sưởi nắng, và thậm chí thưa thớt hơn các cuộc tiếp xúc của con người với UFO.

Wintour tuân thủ một cách bình thản và khắc nghiệt những quy luật của chính mình. Bà thức dậy mỗi sáng vào lúc 6 giờ, có 2 giờ đồng hồ để chơi tennis, trang điểm và làm tóc trước khi thượng triều tại tòa soạn Vogue. Bà luôn có mặt sớm tại các show thời trang và tận dụng thời gian này để gọi điện thoại và ghi chép: “Không ít những ý tưởng sáng giá nhất của tôi đã được phác thảo ngay tại các show diễn”. Theo series truyền hình Boss Woman của đài BBC, Wintour không bao giờ ở tại một party quá 20 phút và luôn bảo đảm lên giường vào chính xác 10 giờ 15 phút hàng đêm.

Những giờ còn lại trong một ngày của Wintour, ngoài việc kiểm soát hoàn hảo bản thân, là một áp lực kiểm soát khắc nghiệt nhất có thể lên hình ảnh của tờ tạp chí. Từ những ngày đầu tiên ở vị trí biên tập, mọi photographer đều được lệnh tuyệt đối không bấm máy trước khi phông cảnh và trang phục được đích thân Lệnh Bà Tối Thượng phê chuẩn qua bản phim Polaroids. Sau đó, mọi shot ảnh đều phải được lập tức trao cho tòa soạn và trở thành tư liệu sở hữu của Vogue lập tức, không qua khâu chọn lựa của nhiếp ảnh gia.

Nhưng chế độ hà khắc của Bà Mùa Đông lại tỏ ra khá dễ dãi đối với phần nội dung chữ nghĩa, đến mức người ta gọi bà là “Tổng biên không cần biết đọc”. Các trợ lý của Wintour khẳng định Lệnh Bà vẫn thường xuyên duyệt nội dung bài mục, nhưng cựu biên tập Richard Story lại tiết lộ rằng hầu như Wintour chẳng bao giờ buồn ghé mắt đến các bài viết về nghệ thuật, hay thậm chí mục điểm sách của Vogue. Trước đây, Wintour thậm chí bỏ mặc việc soạn và biên tập các phần text cho các nhân viên. Các đồng nghiệp cũ của bà cũng thừa nhận văn chương báo chí là một trong những sở đoản của Lệnh Bà, và sự phấn đấu tự rèn luyện của Wintour đã cho phép bà tự tay thảo phần thư tòa soạn mỗi tháng.

Nếu gọi điện đến văn phòng riêng tại “cung điện Mùa Đông” của bà, người ta, nếu may mắn, sẽ được trả lời trực tiếp bởi 1 trong 3 trợ lý của Wintour. Nhưng đã không ít lần, một số người đã giật bắn mình khi tai nghe thốt nhiên lạnh cóng, và đầu dây bên kia vang lên đích thị chất giọng Ăng-lê với khẩu hình sát rìn rịt của Lệnh Bà Quyền Năng. Số điện thoại di động của bà, hẳn nhiên, chỉ dành cho những bạn bè và đối tác thuộc hàng yếu nhân kiệt xuất, nhưng cũng được tắt nguồn hoàn toàn khi Lệnh Bà dùng bữa trưa, thường là với một miếng thịt bò bự sự hay thi thoảng là hamburger. Những bữa ăn giàu protein là thứ duy nhất phản-thời-trang người ta có thể tìm thấy được trong hồ-sơ-Wintour.

Đừng nhìn qua “đôi mắt” của Anna!

Bản thân là một fashionista nặng nghiệp, cùng với đẳng cấp và hình ảnh xã hội cần có của một tổng lãnh Vogue chí tôn lừng lẫy, tủ quần áo riêng của Bà Chúa Băng Giá là một thế giới mẫu mực tuyệt đối và đầy tính toán trên từng chi tiết. Trước đây, người ta vẫn thấy một Wintour phối trộn T-shirt với áo gi-lê và designer jeans, nhưng từ thời cầm phương trượng tổng lãnh tờ Vogue, Wintour chạm đến sự chuẩn mực đẳng cấp thuần túy nhất của những bộ suits Chanel, đương nhiên là với váy ngắn, rất ngắn. Thậm chí trong suốt hai lần mang bầu, bà chỉ việc hơi nới lưng váy phía sau và che phủ bằng áo jacket, với đôi giày cao gót – biểu tượng của quyền lực và sự sành điệu, không bao giờ biến mất dưới chân.

Theo tay chuyên viết tiểu sử Jery Oppenheimer, cặp kính mát gọng to trứ danh của Bà Mùa Đông chính là những cặp tròng kính có độ, do Wintour có thị lực kém giống cha mình, một đồng nghiệp khác thú nhận một lần, do táy máy đeo thử cặp kính Wayfarers của Lệnh Bà, mà cô này vẫn nghĩ là kính mát, và thói nghịch dại lập tức bị “trừng phạt” với một trận chóng mặt quay cuồng bởi cặp tròng nặng nghiệp.

Trên bản tin 60 Minutes, Bà Mùa Đông tỏ ra mẫn cảm khi nói “Giờ đây, chúng (cặp kính) đã trở thành những cái khiên bảo vệ đối với tôi”. Trên thực tế, cánh phóng viên và bình luận thời trang đừng hòng tìm kiếm trong đôi mắt của bà bất cứ cảm xúc hay phản ứng nào trước các thiết kế trong những buổi diễn thời trang. Nhưng một cách vô thức, khoảnh khắc người ta nhìn thấy cặp kính đen dưới vành tóc bob ở hàng ghế đầu, đã đủ khiến không ít cái sống lưng kém chịu lạnh phải run lên. Nhưng người ta vẫn không thể không liếc tìm về cặp gọng to vô hồn ấy, để hứng vớt dẫu một chút dấu hiệu của sự tán thưởng hay bài bác chê bôi. Thản nhiên đúng chuẩn Ăng-lê, bên dưới cặp kính ấy, Lệnh Bà tỏ ra hoàn toàn lạnh lùng và vô cảm. Bà dấu sau cặp kính cú mèo và dưới mái tóc pageboy bob một bộ óc thép, cùng một khiếu thẩm mỹ khắc nghiệt đang vận hành hết tốc lực, nhưng hoàn toàn không có nhu cầu thể hiện hoặc sẻ chia.

Những lần hiếm hoi người ta nhìn thấy đôi mắt thật của Wintour, rất may đã không ai hóa đá. Có vẻ như sau cuộc ly hôn, Bà Mùa Đông cũng có nhu cầu cởi mở hơn, và đón về cho mình chút ánh sáng ấm áp ngoài bóng râm.

Phản đồ Weisberger và đòn bẩn best-seller

Mọi fashionista đều phải biết đến bộ phim Quỷ Cái Diện Prada (The Devil Wears Prada).

Nhưng không phải ai cũng biết đến cái tên Lauren Weisberger hay có nhu cầu quan tâm đến nhân vật này là ai.

Và mọi chuyện đều có lí do của nó.

Lauren là một trong những trợ lí cũ của Wintour, và viết nên tiểu thuyết The Devil Wears Prada sau khi rời bỏ Vogue. Cuốn tiểu thuyết lập tức được liệt vào hàng sản phẩm văn học hiếm hoi được các fashionista lùng mua ráo riết, không phải bởi tiếng tăm tác giả, mà vì thông tin về cốt truyện và nhân vật hầu như tái hiện trung thực các thâm cung bí sử của tòa soạn Vogue, với chân dung đặc tả của vị nữ chủ nhân lạnh lùng. Càng thú vị hơn nữa khi đây là trường tâm ca uất ức của một cựu trợ lí dám công nhiên tố oán diva thượng đỉnh chí tôn của giới thời trang.

Sau khi cuốn sách được tung ra, người ta đón đợi cơn lôi đình thịnh nộ của Bà Mùa Đông và những đòn giáng trả ngoạn mục của quyền năng bị xúc phạm. Nhưng Wintour, lạnh lẽo như vẫn hằng, điềm tĩnh trả lời với The New York Times rằng: “Tôi luôn có thể đọc một cuốn tiểu thuyết, nếu nó hấp dẫn. Với cuốn này, tôi không rõ liệu mình có muốn đọc hay không”, trong khi nữ văn sĩ mới nổi Weisberger tuyên bố rằng các tình tiết và mô tả trong cuốn truyện không chỉ là ý kiến của riêng cô, mà còn dựa trên chia sẻ của rất nhiều đồng nghiệp khác tại Vogue.

Miranda Priestly – nhân vật chính cũng là một quý bà Ăng-lê kiểu cách, với 2 đứa con, và một vai vế đáng kể với Viện Met. Đó là bức chân dung hoàn hảo của một tay quân phiệt độc tài mặc váy, luôn ngạo mạn khạc ra những mệnh lệnh trớ trêu, đặt nhân viên vào những tình thế khó khăn nhất và miệt thị họ một cách lạnh lùng, cay nghiệt khi, đương nhiên, họ thất bại. Kẻ có khả năng khiến tất cả những tạo vật còn lại của Thượng Đế thấy mình bé nhỏ, hèn kém và vụng về. Tuy vậy, nằm ngoài chủ đích của tác giả, đối với không ít fashionista, cuốn tiểu thuyết đã đặc tả một cuộc chạy đua tuyệt vọng của các nhân viên tòa soạn Vogue trên đường dành giật lấy một chút lòng sủng ái mưa móc của Lệnh Bà Quyền Năng.

Ngay trong từng tiểu tiết hành văn của Weisberger, cô vẫn không giấu được một nỗi khiếp sợ yếm thế toàn phần khi chính mình luôn tìm cách làm đẹp lòng Wintour, và luôn thất bại. Weisberger xây dựng cho mình một thế giới an ủi của các con chữ, nơi cô cho phép nàng trợ lý vụng về mờ nhạt được “chạm” đến đại nữ Miranda, và ra đi, trong an nhiên tự tại. Trên thực tế, chính những con chữ của Weisberger đã tố cáo chân dung tác giả qua những trang văn, hằn học và vẫn hoàn toàn thất thế.

Một người mà nội giới vẫn tin là một nạn nhân khác của Wintour, Betts – người đã từng bị sa thải khỏi Harper’s với lời đồn đại về xu hướng manh nha cạnh tranh và đảo chính vị thế của Wintour, đã bất ngờ nói với New York Times Book Review rằng “cô Weisberger lẽ ra nên nghĩ cho kỹ trước khi bán linh hồn cho “quỷ dữ” với giá 32,500USD. Cô ta có cho mình hàng ghế đầu lí tưởng để được kề cận Wintour, và thậm chí không rút ra được tí ti hiểu biết nào về những áp lực mà một đại nữ như Anna Wintour phải đối mặt. Như vậy, thử hỏi ở tư cách một tiểu thuyết gia, làm sao cô ta hiểu được một Miranda Priestly sẽ cần những gì để có thể tái hiện, dù một chút, một Anna Wintour?”.

Weisberger về sau chống chế “Chưa một giây phút nào tôi phủ nhận vinh dự từng được là một trợ lý của Anna.”

Dẫu sao thì cuốn sách vẫn bán rất chạy, không hẳn bởi tên tuổi Weisberger.

Cú phản đòn tuyệt hảo và “bà mụ” vắng mặt trong dạ tiệc premiere

Sự nhạy bén của Hollywood không bỏ qua cơn sốt mang bóng hình Quỷ Cái, mặc dù bộ phim The Devil Wears Prada không hề là lần đầu tiên hoặc duy nhất các nhà làm phim mượn màu tích cách Wintour. Từ kiểu tóc bob của nhân vật hoạt hình Edna Mode trong The Incredibles, cho đến cuộc sao chép tính cách Wintour của Johnny Depp khi nhập vai Willy Wonka trong Charlie and the Chocolate Factory. Và đương nhiên, không tín đồ nào không biết nhân vật Fey Sommers trong series truyền hình Ugly Betty là phiên bản hài hước của Đại Nữ Truyền Thông.

Nhưng phiên bản điện ảnh của The Devil Wears Prada lại là chuyện khác. Trong suốt quá trình thực hiện bộ phim, diva truyền thông thẳng thắn ‘nhắn nhủ’ với các nhà thiết kế hàng đầu rằng việc hợp tác, đóng góp hay xuất hiện của họ trong bộ phim (chuyện vẫn thường xảy ra với các bộ phim Hollywood mang đề tài thời trang) sẽ đồng nghĩa với việc các thiết kế và thông tin về họ sẽ bị tẩy chay khỏi mọi trang tạp chí Vogue. Nhưng người phát ngôn của Lệnh Bà bác bỏ tin đồn này, và khẳng định Lệnh Bà luôn ủng hộ mọi động thái úy lạo thời trang từ các nhà làm phim. Thật hư không rõ, nhưng kết quả là không một nhà thiết kế nào, dù được nhắc đến rất nhiều trong kịch bản, nhận lời xuất hiện trên phim, ngoại trừ Valentino Garavani – người mà ai cũng biết là đứng đầu phong trào “bài Wintour” của các nhà thời trang Ý.

Bộ phim ra mắt vào giữa 2006, cháy vé đảo điên. Wintour đường bệ xuất hiện tại lễ ra mắt, mình vận Prada. Miranda Priestly do Meryl Streep thủ diễn vẫn đầy tính nhân văn so với hình ảnh độc địa trong nguyên bản văn học. Các nhà phê bình ca tụng hình ảnh mới, các nhà thiết kế và nội giới thời trang tung hô nghĩa cử và gout thẩm mỹ cao siêu của bà tổng biên Vogue khi được cho biết, bà đã đích thân can thiệp và chăm chút cho phong cách thời trang của Meryl trong bộ phim cho giống với mình hơn. Chưa hết, Lệnh Bà hào hiệp nhân từ của bộ phim còn tuyên bố The Devil Wears Prada sẽ sớm được tung ra dưới dạng DVD. Bà khen tặng rằng đây là một cuốn phim “thú vị, giàu tính giải trí, và đưa thời trang về đúng hình hài lộng lẫy của nó”.

The Devil Wears Prada thu về 300 triệu Mỹ kim, và không còn ai nhắc đến nguyên tác văn học của nó, cùng nữ tác giả mới nổi đã kịp trở về vô danh. Một vài dòng tin có nhắc đến sự hiện diện của Weisberger tại buổi ra mắt phim đình đám, nhưng không thấy có hình ảnh nào ghi nhận điều này.

Điều này vẫn chưa đủ “tính giải trí” cho Lệnh Bà. Khi Weisberger, trong một cuộc gắng sức cuối cùng, định ấp ủ một cuốn tiểu thuyết mới, cô đã nhận được lời truyền đạt từ phát ngôn viên của Lệnh Bà, khuyên cô nên “tìm một công việc làm trợ lí cho một ai đó khác”.

Đừng làm phiền Anna!

Dư chấn của cú phản đòn tuyệt hảo và bộ phim vẫn tiếp tục ve vuốt hình ảnh và danh tiếng Wintour. Nhà viết tiểu sử Oppenheimer kể lại: “Giờ thì cái tên Anna được nhắc đến giữa những bữa trưa bình dân với Big Macs và khoai chiên, bởi những fashionista chanh cốm mình bận đồ Wal-Mart”.

Nhưng cuộc trả đũa của Bà Chúa Băng Giá chưa kết thúc. Ba năm sau đó, bộ phim tài liệu The September Issue ra mắt – một chân dung tả thực, công nhiên và hoàn hảo, biến Miranda Priestly trở thành một bản biếm họa thô sơ. Bộ phim tả thực mọi biến cố sự vụ xảy ra bên trong “cung điện mùa đông” Vogue, với sự xuất hiện hào phóng của những tình tiết đời thường, nhưng hào nhoáng và bạo liệt của một tòa soạn thời trang thực thụ trong áp lực hoàn thiện cuốn tạp chí thời trang dày hơn 800 trang. Nơi đó, Wintour xuất hiện, đầy quyền lực và thượng đỉnh chí tôn, không chỉ như một nữ chúa thiết triều, mà thật sự là một vị hoa tiêu điệu nghệ và không khoan nhượng.

Dẫu khác biệt về thể loại và chủ đích, cả The Devil Wears Prada lẫn The September Issue đều có chung một nét đặc tả về sự kiêu ngạo và xa cách của Wintour, thậm chí đối với cả những kẻ thân tín nhất. Mọi nhân viên tập sự của nhà Vogue đều được cảnh báo về điều này, một danh mục “Những điều Lệnh Bà không thích”, với điều đầu tiên và cơ bản nhất là việc bị làm phiền bởi những câu hỏi ngớ ngẩn và sự hiện diện thừa thãi. Văn phòng riêng của Lệnh Bà phải có không gian đủ rộng để khiến người ta phải đi bộ ít nhất một dặm trước khi đến được bàn làm việc của bà, và điều này là hoàn toàn có chủ đích. Họ có một dặm đi bộ để cân nhắc liệu việc tiếp cận bà có thật sự khôn ngoan và cần thiết.

Wintour vẫn thường nhắc đến hình ảnh thân phụ, người từng được các đồng nghiệp và nhân viên tại tờ Evening Standard London rùng mình gọi bằng hỗn danh “Chilly Charlie” (Charlie Lạnh Lẽo). Và sự rùng mình ấy lan tỏa đến tận New York nhiều thập niên sau đó, dành cho con gái của ông với biệt hiệu Anna Winter (Anna Mùa Đông). Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với những cơn thịnh nộ bốc đồng, một thứ núi băng lạnh lẽo nhưng có thể phụt nham thạch rát mặt bất cứ kẻ xấu số nào trong phạm vi gây hại. Nhưng một điều khác trong bản liệt kê “Những điều Lệnh Bà không thích” còn là việc đặt biệt danh. Wintour ghét cái tên Nuclear đến mức giận dữ yêu cầu tờ The New York Times không được sử dụng, truyền bá cái tên này.

Wintour ngạo ngược, khắc nghiệt và hoàn toàn có thể rất, rất thô lỗ. Điều này đem lại cho bà một số lượng nạn nhân và cừu nhân đáng kể. Wintour không nói chuyện vòng vo hay cố tỏ ra tế nhị, và Wintour không có mặt ở tòa soạn với ý định kết bạn với các nhân viên của mình. Nói một cách khác, nếu bạn ngỡ rằng bạn vừa đứng chung thang máy với Anna Wintour thì quên ngay đi, đó chắc chắn không phải là Anna Wintour. Một luật bất thành văn khác tại nhà Vogue nghiêm cấm các nhân viên tập sự trao đổi trực tiếp với Lệnh Bà. Một biên tập viên đã từng bị trợ lí của bà quở trách thậm tệ vì việc đã lên tiếng chào hỏi bà khi gặp trong thang máy. Khi vụ việc được xác minh với Wintour, bà bảo đó chỉ là một cách nói cường điệu. Có lần, một vị khách của Wintour nhìn thấy một cô nhân viên tập sự rõ ràng là đã phát hoảng lên khi phát hiện ra mình đang đứng cùng Lệnh Bà trong thang máy. Một lần khác, một biên tập viên trông thấy Lệnh Bà tối cao trượt chân ngã trong hành lang, cô cắm mặt đi vội qua và thậm chí không dám ngừng lại để đỡ Đại Nữ. Ngay sau đó, cô gái tội nghiệp lại một phen bất ngờ khi được một trợ lí của Lệnh Bà khen rằng cô “đã làm một việc hoàn toàn đúng khi không làm phiền madamme Anna.”

Vụ ám sát bất thành và Mùa Đông được ủ ấm

Một nét đặc tả chuẩn xác nữa về Wintour là sự cầu toàn và duy mỹ cực đoan – nguyên nhân thường xuyên tạo khủng hoảng tâm lý cho mọi nhân viên quanh bà, nhưng lại khiến họ trở thành những tay sừng sỏ một khi bước ra khỏi tòa “cung điện mùa đông”. Họ gọi bà là “nữ đao phủ” của các nhiếp ảnh gia. Có lần Wintour đã bắt một nhân viên tập sự phải cắm mặt bới tung thùng rác của một photographer để tìm cho ra tấm ảnh mà ông này đã từ chối không trao cho Wintour. Bà muốn nhìn thấy tất cả, và đích thân phê chuẩn từng shot ảnh. Điều đó đồng nghĩa với việc ngay cả những shot ảnh hỏng cũng là tài sản của Vogue, và một shot ảnh bị bỏ đi khi chưa được chiếu rọi qua sự kiểm duyệt của đích thân Wintour sẽ là một tài sản bị đánh cắp. Trong một scene, sau này đã được loại bỏ, của The September Issue, người ta thấy Wintour rùng mình ghê rợn bởi “những cái xô bằng nhựa trắng tởm lợm” đựng đá sau quầy bar tại sự kiện CFDA’s 7th on Sale, và nằng nặc đòi “mang chúng đi đâu cho khuất mắt ngay lập tức”. Nếu Anna muốn một điều gì đó được thực hiện “ngay lập tức”, thì không có nghĩa là “một chút nữa”. Anna muốn điều Anna muốn, ngay và luôn, và mọi nhân viên của bà tốt hơn là thuộc nằm lòng điều ấy. Một trợ lý lâu năm của bà nói: “Bà ta sẽ quăng bạn xuống nước, hoặc là bạn phải quẫy hết mình để bơi, hoặc là chết”.

Hẳn nhiên, Wintour cũng có về cho mình, từ chế độ độc tài hà khắc ấy, những kẻ chỉ muốn cắt cổ bà. Peter Braustein – một phóng viên của Women’s Wear Daily là một trường hợp như vậy, và theo nghĩa đen. Nguyên nhân chỉ vì y đủ mẫn cảm để lãnh hội được sự khinh thị mà bà dành cho y, đó là trong trường hợp nếu bà có lưu tâm ghi nhận sự tồn tại của y trên cõi đời. Sau khi được nhận chỉ một chiếc vé để có mặt tại giải Vogue Fashion Awards 2002, mà đối với y là một sự sỉ nhục, Braustein nổi đóa và bị WWD đuổi việc. Trong buổi xét xử năm 2007, các ủy viên công tố đưa ra bằng chứng là những trang nhật ký điện tử của Braustein, trong đó ghi rõ ý định giết chết Anna Wintour. Trong đó, có đoạn “Bà ta chẳng bao giờ thèm nói chuyện với đám thợ đưa tin như chúng tôi”.

Nhưng từ những năm đầu thập niên 2000, khi mà thế giới thảng thốt về hiện tượng băng tan ở Nam Cực, thì tại New York, người ta cũng bắt đầu nhận thấy hiện tượng tương tự xảy ra với Wintour, tất nhiên là với một thái độ hân hoan hơn rất nhiều. Người ta gán công trạng này cho nhà tài phiệt Bryan, nhân tình mới sau hôn nhân của bà. Họ rỉ tai nhau “Ơn Chúa, Lệnh Bà lại được sưởi ấm đêm qua.”

Quái vật khoác lông thú và món quà Giáng sinh tàn độc

Dẫu hoàn hảo trong vai trò Nữ Oa nhà Vogue và Mẹ Nhân Từ của các designer lớn nhỏ nổi chìm các loại, Bà Mùa Đông lại là tội đồ hàng đầu trong danh sách công kích của các nhà hoạt động bảo vệ quyền động vật. Không chỉ ngang tàng xuất hiện khắp nơi ở tư cách trend-setter trong những kiểu áo bằng lông thú chánh hiệu xa xỉ, kích hoạt làn sóng noi gương của fashionista trên thế giới, những nơi may mắn có mùa Đông và còn động vật. Không chỉ thế, các trang tạp chí của Vogue cứ vào gần cuối năm lại phủ ngập những shot ảnh với những thiết kế bằng lông thú đẹp lẫy lừng, khiêu khích từng nơ-ron shopping của các tín đồ. Cuối cùng, việc Lệnh Bà thẳng thừng từ chối bán trang quảng cáo cho các chiến dịch bảo vệ môi trường đã kích hoạt trực tiếp vào bản năng quá khích của các nhà hoạt động xã hội.

Động thái này không khác gì một tuyên ngôn ngạo mạn, chiếc then kiên cố cuối cùng thả sập vào mũi Đảng Xanh, cô lập họ hoàn toàn bên ngoài thế giới thời trang. Bên trong Hàn Cung giá lạnh, Wintour vẫn tiếp tục lộng hành tung ra những shot ảnh tràn trề lông thú, với thông điệp cổ súy “Luôn luôn có cách để khoác một tấm lông thú lên người”, khiến thị trường thời trang rào rạt tiếng quẹt thẻ điên cuồng của các shopper hiếu sát.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc Anna Wintour chính thức trở thành hồng tâm tập chọi tàu hũ, tương cà – hai vũ khí truyền thống và chiến lược của mọi thành viên Đảng Xanh. Tháng Mười năm 2005, nguyên một bánh tàu hũ đáp bét nhè lên người Lệnh Bà ngay bên ngoài cuộc diễn của nhà Chloé. Lần khác, một tay quá khích khác vứt toẹt một xác gấu trúc Mỹ lên đĩa ăn của Lệnh Bà ngay giữa nhà hàng. Bà Mùa Đông chỉ lạnh lùng yêu cầu nhân viên phục vụ thay đĩa mới cho mình, đương nhiên là “ngay và luôn”!

Thái độ đáp trả của Wintour không chỉ dừng ở sự bỉ bai hờ hững. Bà còn ngang ngược dành cho họ những cú đòn bẩn đầy mỉa mai tàn độc. Giữa buổi dạ tiệc Giáng sinh tại văn phòng, vị nữ vương ngạo nghễ đã cho người gửi một đĩa thịt bò ra cho các nhà hoạt động bảo vệ động vật, khi này đang biểu tình bao vây đại bản doanh Vogue.

Thái độ bất chấp và ngạo mạn của Wintour đã khiến cả những kẻ vốn ơ thờ với vấn đề nhân đạo và môi trường phải lên tiếng. Sát nhân hụt đã hằn học ghi lại trong bản tuyên ngôn điện tử của mình rằng Wintour sẽ bị đày xuống địa ngục, canh giữ bởi những con chuột khổng lồ, nơi ắt hẳn sẽ không quá lạnh để cần đến những kiểu áo lông. Cô đào ‘bom tấn đôi’ Pamela Anderson, trong một cuộc phỏng vấn đầu năm 2008, tuyên bố rằng Wintour là loại sinh vật mà nàng khinh bỉ tận cùng xương tủy nhất vì “mụ ta đã đàn áp các nhà thiết kế và người mẫu trẻ để ép họ sử dụng lông thú.”

Grunge tuyệt chủng và đẳng cấp của ung thư

Dấu ấn “tội đồ” thứ hai của Wintour chính là vị trí tiên phong hàng đầu của bà trong trào lưu “celebrity hóa” thời trang, với những trang bìa liên tiếp tràn ngập các ngôi sao giải trí thế chỗ cho các người mẫu chuyên nghiệp. Động thái này được duy trì với mật độ thường xuyên đến độ đã thiết lập một khái niệm được mặc nhận về tiêu chuẩn ‘rating’ cho khuôn mặt trang bìa. Wintour ngang nhiên bảo ban đại nữ truyền hình Oprah Winfrey rằng bà này cần giảm béo để lên “vừa” trang bìa Vogue, với cựu đệ nhất phu nhân Mỹ Hillary Clinton rằng bà này rất không nên mặc suit màu xanh dương. Trong một sự kiện năm 2005 của bà tại Viện Met, Wintour tự tay chọn trang phục cho từng vị yếu nhân được mời tham dự, từ J.Lo, Kate Moss, Donald Trump cho đến Diane von Furstenberg. Đến dự một sự kiện của Wintour, hay ở gần Wintour, người ta sẽ ăn bận như Wintour muốn. Dẫu đó là những tỉ phú, người mẫu, minh tinh, hay các quý bà thượng lưu sành điệu nhất bậc trên hành tinh, dường như đối Wintour, họ chưa bao giờ đủ chuẩn mực, đủ đẹp, và đủ tư cách thượng lưu. Nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn, là tất thảy những nhân vật ưu tú xuất chúng này đều không phàn nàn cự nự gì khi cam tâm lấy thân mình ra cống hiến cho trò chơi búp bê vương giả của Lệnh Bà.

Wintour đã cùng lúc dùng quyền lực và mối quan hệ để vận động các nhà thiết kế hàng đầu cho các yếu nhân mặc những thiết kế xuất sắc nhất của họ, qua sự tuyển chọn gắt gao của đích thân Lệnh Bà tối thượng. Hẳn nhiên, lời kêu gọi được nhiệt tình hưởng ứng. Kết quả win-win cuối cùng là những hình ảnh xa hoa nhất về sự kiện được đăng tải trên Vogue và khắp các mạng lưới truyền thông trên thế giới, từ People đến Us, nơi những “vì sao” lấp lánh chói lòa trong những bộ trang phục tuyệt hảo nhất, với tên tuổi các đại danh thời trang được ghi cẩn thận trong dòng credit, định hướng trực tiếp cuộc đua lên đời của hàng hàng triệu triệu nạn nhân thời trang.

Không ít người cho rằng Wintour đã tự cho phép bản thân một quyền năng thao túng quá mức, đặc biệt đến độ bà trực tiếp can thiệp vào tư tưởng thiết kế và sản xuất của thời trang. Điều này bộc lộ rõ tham vọng điên cuồng của bà vượt ra ngoài những trang tạp chí, Bà Mùa Đông muốn bao trùm quyền lực của Kỷ Băng Hà lên cả nền công nghệ, ra đến tận sàn kinh doanh.

Người ta cáo buộc Wintour tội đã khiến trào lưu grunge tuyệt chủng toàn phần hồi đầu thập niên 1990, chỉ với một lời nhắn nhủ của bà tổng biên cao quí rằng nếu họ tiếp tục cào nát các ống quần jeans, xé tưa sợi vạt chemise, xịt nhựa đường lên áo thun và vò xù tóc các người mẫu thì thiết kế của họ sẽ khó lòng phù hợp với tiêu chí thẩm mỹ hào nhoáng của Vogue. Thế là chiến dịch tiễu trừ kết thúc, đại thành công!

Theo một nguồn tin nội bộ nhà Vogue, Lệnh Bà còn có động thái tẩy chay thẳng thừng các độc giả nhóm trung lưu, những cô nàng wannabe hệ công sở đua đòi, dẫu không ít trong số đó là những độc giả trung thành nhất của Vogue. Wintour tỏ ra khắt khe tuyệt đối về việc thể hiện uy tín tờ tạp chí qua đẳng cấp xã hội của đối tượng độc giả được chọn lọc một cách cầu kì. Trong loạt bài cổ súy cho chiến dịch chống ung thư, Wintour đã thẳng ta xổ toẹt bài viết bắt đầu với nhân vật là một nữ tiếp viên hàng không đã thành công chống lại căn bệnh quái ác. Vậy là cả nội cung nháo nhào vào cuộc săn lùng bằng được một nhân vật mới, với điều kiện đã từng mắc ung thư, và chắc chắn phải thuộc giới thượng lưu để thay vào bài viết.

Để làm được những điều này một cách thản nhiên và lạnh lùng, Wintour phải có khả năng sắm cho mình một trái tim bằng băng và một lồng ngực như cái tủ lạnh. Bà là một minh chứng khá hiếm hoi cho chân lý rằng tiểu thuyết không luôn luôn là sự cường điệu hóa của thực tế, trong trường hợp của The Devil Wears Prada, nếu không muốn nói sự kiêu ngạo, độc địa và lạnh lẽo của Miranda Priestly chỉ là bản sao ngớ ngẩn, một nét phác hời hợt của một chân dung Anna ‘Winter’ thật sự. Các nhà tổ chức show diễn thời trang phải luôn nắm nguyên tắc quan hệ hàng đầu: Wintour muốn chỗ ngồi của mình tách biệt khỏi khu vực của các ông bà tổng biên khác, bởi Lệnh Bà không có nhu cầu bàn tán, chia sẻ, hay kết bạn với đồng nghiệp. Bà đang làm việc.

Đại náo Milan và đàn áp mỡ thừa

Năm 2008, Bà Mùa Đông đã ngang ngược đòi dời lịch diễn của các nhà thời trang trọng yếu ra trước trong tuần lễ thời trang Milan 2008 chỉ để Lệnh Bà kịp về nhà thay…hành lý trước khi tham dự các show diễn ở Paris. Thế là cả Milan nháo nhào, mọi yếu nhân, minh tinh, tổng biên lẫn phóng viên các quyền lực truyền thông thời trang khác đều phải đảo lộn lịch trình theo, trong khi các nhà thiết kế trẻ mới nổi thì ngán ngẩm trình bày collection trong những show diễn lẻ loi giữa một fashion week hoang tàn sau khi các khách mời cỡ bự đã xem xong màn xuất sắc nhất và đã rời khỏi Milan. Điều này càng khiến sự căm ghét của các nhà thời trang Ý dành cho mụ phù thủy Ăng-lê tăng cao hơn bao giờ hết, trong khi các tín đồ Hoa kỳ của họ, than ôi, vẫn đều đặn dõi theo từng shot ảnh long lanh của Vogue, đương nhiên, dưới sự phê chuẩn tối cao của Lệnh Bà.

Dolce&Gabbana đồng thanh gọi tuần lễ thời trang đó là một hội chợ tỉnh, Giorgio Armani – kẻ đã trực tiếp kinh qua trải nghiệm cùng tổ chức triển lãm tại Met với Wintour, chỉ ý nhị lên tiếng “Thứ bà ta cho là một chiếc váy đẹp, chưa chắc đã là một chiếc váy đẹp trong mắt tôi.” Với một nỗ lực tỏ ra mã thượng một cách đáng khen, không ai tin rằng Giorgio đã thật sự hoàn toàn không để bụng lời tuyên bố phũ phàng của Wintour: “Kỷ nguyên Armani đã chấm dứt.” Bản thân Giorgio cho rằng Wintour có sự thiên vị đặc biệt cho các nhà thiết kế Pháp và Hoa Kỳ. Geoffrey Beene, người đã ngưng không mời Wintour đến các show diễn của mình sau khi nhận ra rằng bà sẽ chẳng bao giờ màng nhắc đến chúng trên tờ Vogue, đã cáo buộc tư cách biên tập thời trang của Wintour là “biến đẳng cấp thành trào lưu xa cạ, và thẩm mỹ thành rác rưởi” (class into mass, taste into waste)

Nhưng những trò thao túng oái oăm của Wintour đã hoành hành giới thời trang từ khá lâu trước đó. Hồi 2005, bà bị công kích dữ dội khi ngài đại tổng biên Andre Leon Talley than thở trên talkshow của Oprah Winfrey rằng đến cả ông cũng bị Bà Mùa Đông bắt phải ăn kiêng giảm ký. Ngài đại tổng biên tội nghiệp còn bị bà Oprah ranh mãnh moi thêm vài lời kể khổ nữa, rằng “các cô gái tại Vogue, cô nào cũng gầy nhom, bởi, bà biết đấy, Miss Anna không thích mấy người mập.” Năm 2009, cư dân Minneapolis cự nự ầm ĩ khi Wintour lên bản tin 60 Minutes và bỉ bai cái sự to béo của con dân thành phố này, dù đây là thành phố được xếp hạng thứ 3 với tỉ lệ cư dân khỏe mạnh cân đối nhất trong năm đó, theo thống kế của tờ Men’s Fitness, trong khi Quả Táo Lớn của bà đứng hạng năm trong danh sách nhóm có dân cư “lực lưỡng” nhất nước Mỹ.

Căm ghét và ngưỡng mộ vị tông đồ mẫn cán

Những ai có thâm niên quan sát các vụ đụng độ của Wintour với công luận sẽ nhanh chóng nắm vững chiến thuật vô chiêu của bà. Các phản hồi luôn bất ngờ, khó đoán và đẹp mắt. Wintour không bao giờ trực tiếp tự bao biện và bào chữa cho bản thân, và bà chưa bao giờ cần phải tự tay làm việc này. Mỗi khi làn sóng công kích Wintour trỗi dậy, người ta sẽ lập tức được nhắc cho nhớ rằng Wintour không chỉ có cừu nhân.

Những người đàn bà như vậy, người ta chỉ có thể căm ghét hoặc ngưỡng mộ họ, hoặc cùng lúc cả hai. Còn bản thân Wintour điềm nhiên quan sát những vụ cọ xát của cả hai phía, như một buổi diễn thời trang, không một cảm xúc lọt ra ngoài khỏi cặp kính đen.

Rất nhiều con dân của bà tại Vogue vẫn khẳng định rằng họ không thấy có gì đáng phàn nàn về thói độc tài của Wintour cũng như tinh thần trưởng giả của Vogue. Mọi thứ về bà, dẫu quá quắt, đều nằm trong bản chất cực đoan quá khích của thời trang và những tông đồ mẫn cán của nó.

Người ta đọc Vogue hoàn toàn không như tìm đến một cuốn catalogue để tìm xem những món hàng có thể chọn mua. Và Wintour hiểu thấu đáo điều này. Dưới trướng cai trị của bà, khái niệm tạp chí thời trang được đưa về đúng tinh thần bản chất của nó – một thiên mệnh mang tính giáo dục và dẫn dắt, qua phương tiện quảng cáo thương mại, hình ảnh, và văn chương báo chí. Vogue đào luyện và nâng cấp gout thẩm mỹ của người đọc. Người ta từ chối một trang layout lem nhem chắp vá một khi đã chọn cho đôi mắt mình những shot ảnh bóng bẩy đẳng cấp trên từng trang Vogue. Bà dần dà tiêm nhiễm vào độc giả của mình ý thức cầu kì trong gout hưởng thụ, và tái định hình tư duy thời trang, thẩm mỹ của các độc giả của mình.

Những điều này chỉ có thể được thực hiện bởi một kẻ cầu toàn khổ hạnh nhất, và một gout thẩm mỹ cầu kì, không khoan nhượng. Mọi mầm mống tư duy “thời trang dân chủ” đều bị Wintour nhận biết và tiễu trừ ngay trong trứng nước, bản thân Wintour và tờ Vogue từ chối cuốn theo trào lưu thân thiện, đang được xem là cứu cánh kinh tế đắc lực của các tạp chí cạnh tranh. Điều này đồng nghĩa với vị trí độc tôn của Vogue đối với các fashionista cầu kì muốn tìm đến với những hình ảnh toàn mỹ của tinh thần haute couture, được tôn thờ và ca tụng hiệu quả qua các hình ảnh, tên tuổi celeb hàng đầu và tôn chỉ độc đạo của Lệnh Bà hà khắc.

Quyền của Wintour

Với tất cả những sắc màu và trạng thái được tung tràn trề lên những trang tạp chí, người ta không cho rằng Wintour còn giữ lại bất cứ điều gì cho mình để thể hiện. Thái độ lãnh đạm và kiêu căng của bà được đơn thuần lí giải bởi dòng máu Ăng-lê, cùng thứ tinh thần chảy trong huyết quản người cha mang biệt danh “Chilly Charlie”. Cuối cùng, chỉ có một bàn tay bằng thép và trái tim băng mới khiến một người đàn bà ngự trị vững bền trên ngai tổng biên và bao trùm thế lực truyền thông ấy lên thời trang thế giới, trong khi các tay Đảng Xanh quá khích vẫn ngày ngày biểu tình, các nhà phê bình vẫn kêu gọi tẩy chay, và những bánh đậu hũ cùng những lời nguyền rủa bất cứ lúc nào, nơi đâu, vẫn có thể nhắm thẳng vào bà mà ném.

Ngoài cuộc sống xa hoa và một áp lực điên đảo, Wintour tự ban hành cho bản thân một thứ đặc quyền đặc lợi ưu tiên cuối cùng: quyền được cáu bẳn và thô lỗ. Bà không ngại ngần tận dụng tối đa đặc quyền này, và những kẻ xung quanh Wintour, một cách nào đó, ý thức được họ đang đối mặt với hiện thân của tinh thần thời trang vương giả, và điều này khiến những kẻ bé nhỏ trở nên bé nhỏ hơn. Họ kính cẩn tự đặt bản thân vào tâm thế cầu tài hay nô bộc, và đó chính là khi họ trao cho Wintour quyền lực của một nữ hoàng.

Bản thân Bà Mùa Đông vẫn tự nhận mình là một người cả thẹn, với sự đồng ý của không ít bạn bè thân thiết của bà. Khi được hỏi về điều không hài lòng nhất về bản thân, Wintour đã thừa nhận “Tôi là một mụ chó cái (such a bitch), và các đồng sự đã ở bên tôi từ 15, 20 năm nay có thể minh chứng điều này. Điều này khiến tôi thu hẹp đám đông quanh mình và cô đọng lại với những nhân vật ưu tú, cầu thị nhất. Đôi khi tôi ngỡ rằng cái đám người bệnh hoạn này phát nghiện những trận bốc hỏa và những trò trừng phạt của tôi mất rồi, vì họ vẫn còn đây. Mà nếu một khi bạn gặp phải ai đó lãnh đạm với bạn, thậm chí hung hăng thô bạo, đôi khi hãy chỉ đơn giản biết rằng họ đang cố gắng hết sức để làm điều tốt nhất.”

Bà cũng có cùng lời tự bào chữa, hay đúng hơn là giải thích về việc không thu nhận người mập vào làm việc tại Vogue: “Đối với tôi, những con người làm nên môi trường con người của Vogue, đặc biệt đối với ban thời trang, phải là chính những hiện thân của thời trang. Chính họ phải là những tín đồ mộ đạo và ý thức duy mỹ, điều này thuyết phục hơn bất cứ slogan hay tuyên ngôn nào về Vogue. Chúng tôi Biết về Thời Trang, vì chúng tôi Chính Là Thời Trang.”

Cách mạng nữ quyền bất đắc dĩ

Những người đứng về phía Lệnh Bà đáp trả bằng cách cáo buộc các lời chỉ trích nọ là tư duy thành kiến giới tính hủ lậu. Tờ The New York Times, ngay sau buổi ra mắt phim The Devil Wears Prada đã lên tiếng cho rằng “Những đại nữ truyền thông luôn bị soi chiếu khắt khe hơn các đại gia phái mạnh” Ngay từ khi mới nhậm chức tổng biên tờ Vogue, Wintour đã được Liz Smith – chuyên gia trồng cải nổi tiếng loan tin rằng bà có được thanh quyền trượng trong tay là nhờ dan díu với Si Newhouse. Điều này chạm ngay vào cơn thịnh nộ của Wintour, và vị nữ vương thù dai vẫn còn kể lể trong ngày nhận giải thưởng truyền thông năm 2002.

Và như một phần thưởng luôn đến cùng các ngờ vực về giá trị phẩm hạnh, Wintour được xem là một nhà hoạt động nữ quyền bất đắc dĩ, với chiến lược và tôn chỉ hình ảnh phụ nữ đương đại mà Vogue luôn thể hiện ngần ngật trên các trang báo. Christina Larson của tờ Washington Monthly đã ghi nhận rằng “Vogue nhắc phụ nữ nhớ đến những niềm vui thụ hưởng đã bị lãng quên bằng những cuộc diễu hành huy hoàng của những tạo vật tinh xảo nhất, được tác tạo nên như sự yêu chiều, cung phụng và vuốt ve mà những thiên tài thời trang dốc tài hoa tuyệt nghệ ra để tụng ca đàn bà. Những mẫu thiết kế, các bộ bàn ghế nội thất, hay những chốn nghỉ mát địa đàng,… đó là tất cả những gì một phụ nữ thành đạt nên tưởng thưởng cho bản thân, hoặc ít ra, học cách ngưỡng mộ và ước mơ đến những điều tốt nhất cho mình. Cùng lúc với nguyên tắc kinh doanh quảng cáo thuần túy của một tờ tạp chí thời trang, Vogue còn là một ngòi nổ cho tham vọng hướng thượng và sinh lực tột đỉnh của phái nữ, chứ hoàn toàn không thuần túy ủy lạo cho lối sống hào nhoáng, những thân hình tuyệt mỹ và đày đọa độc giả vào lòng tự ti bất an như người ta vẫn cáo buộc.”

Chiến lược “celeb hóa” trang bìa khiến cho các hiện thân của thời trang chính là những phụ nữ đang làm tăng giá trị của thiết kế bằng tên tuổi và tài hoa của họ, chứ không chỉ thuần túy một nhan sắc ngoại hình. Thông điệp đó, một cách vô thức, chính là tinh thần nữ quyền tân thế hệ: nhan sắc, tài hoa, và thụ hưởng.

Vạn tuế Haute Couture!

Những lời chỉ trích về sự can thiệp tùy tiện và bạo ngược của Wintour vào nội giới thời trang cũng bị bác bỏ thẳng thừng bởi các nhà thiết kế hàng chiếu trên, những người đã quá quen thuộc với các hành xử của Bà Mùa Đông. Trong đó, ắt nhiên đứng đầu là Ông Kẹ Mặt Chì nhà Chanel – Karl Lagerfeld: “Đó là một cô gái thật thà. Cô ấy biết cách nói thẳng điều mình muốn, hắc bạch rạch ròi.” Còn Francois-Heri Pinault, tổng quản tập đoàn PPR – chủ nhân ông của cả một hệ thống cửa tiệm và thương hiệu thời trang xa xỉ, lại cho rằng Wintour khá dễ chịu “Bà ta luôn đoan chắc với bạn rằng không có gì phải phát hoảng lên chỉ vì bạn không đáp ứng được sự nhờ cậy của bà ấy”, ám chỉ việc Wintour đã can ngăn không để Tom Ford rời nhà Gucci. Trái với những gì người ta đã nín thở trông chờ, đã không hề có những đòn trừng phạt và chiến dịch tẩy chay thông tin nào, và Wintour vẫn ra sức hỗ trợ cho nhà Gucci, dù không còn Tom Ford ngồi ngai tổng lãnh.

Ngoài tay người Mỹ, các nhà thiết kế khác như Alice Roi và Isabel Toledo cũng là những kẻ được bảo trợ ưu ái một cách hoàn toàn vô tư bởi Bà Chúa Băng Giá. Chính những động thái hào phóng và màn phô diễn quyền năng đã khiến bà đảm nhiệm hoàn hảo vai trò Nữ Oa cho tờ Vogue – cho đến nay vẫn tồn tại vững vàng và hưng thịnh nằm ngoài quy luật lệ thuộc vào những nguồn kinh doanh quảng cáo.

Nhưng đó hoàn toàn không phải là một chính sách mị dân, hoặc không hẳn mị dân hoàn toàn. Wintour, với sự ngạo mạn đã thành danh tiếng của mình, là biên tập thời trang duy nhất khước từ tối hậu thư của Armani về việc yêu cầu tăng trang hình ảnh cho các thiết kế của nhà này. Tuy vậy, Wintour vẫn thừa nhận nếu phải chọn một trong hai mẫu thời trang, một của khách hàng quảng cáo, và một là chọn lựa của ban biên tập, nguồn lợi kinh doanh sẽ vẫn khiến cán cân nghiêng về lựa chọn đầu hơn. Cuối cùng thì, theo bà, “Tính thương mại đối với tôi không phải là một từ bậy bạ.”

Và để bảo vệ cho tinh thần haute couture xa xỉ hiển hiện của Vogue, bà tổng biên tóc bob dẫn chứng bằng chính tinh thần dân chủ từng một thời là nền tảng của các nhà thời trang cao cấp: “Điều đó chỉ có nghĩa là nhu cầu thẩm mỹ thời trang đang tăng cao đối với nhiều người hơn, và càng nhiều người phấn đấu để bảo đảm tấm vé vào thượng tầng hoa mỹ ấy, thiết nghĩ, ắt là điều đáng mừng cho nhân loại.”

Ngược lại, khi cửa địa ngục lỏng then và để xổng lên trần thế một sinh linh cá biệt như Wintour, âu cũng là điều đáng mừng cho nhân loại.

CHUYỆN TÌNH BÀ CHÚA TUYẾT

Lòng sủng ái của Bà Winter

Phàm đã là tổng biên của một tạp chí thời trang hàng đầu, gout thẩm mỹ và trình hưởng thụ của Đại tẩu Anna dĩ nhiên cũng phải vào hàng xứng tầm thượng thừa. Đại Tẩu không những sành sỏi chuyện phải tìm cái gì tốt nhất, mà biết luôn là vào thời điểm nào, trường hợp tay tennis chuyên nghiệp người Thụy Sĩ Rober Federer cũng không là ngoại lệ – anh chàng tỏa sáng chín tới ngon lành nhất là vào lúc tròn 25 tuổi, vừa chín tới mùi mẫn, nhưng vẫn còn giữa chút non tơ đủ để sần sật chào mời những vết răng ưu ái.

Federer được Đại Tẩu chọn và đeo vào quanh mình phù hợp hài hòa tuyệt đối với bộ váy maxi của nhà de la Renta. Bà khéo léo ‘gỡ’ người yêu chính thức của chàng là nàng Mirka ra như người ta tách món quà khuyến mãi thô kệch ra khỏi món hàng được lựa chọn, dù luôn lịch thiệp dành riêng cho Mirka hàng ghế danh dự trong mọi sự kiện, dạ tiệc, để thoải mái chờ chàng đi tháp tùng bên Lệnh Bà suốt buổi.

Một phiên bản tân thời hoàn hảo của câu chuyện cổ tích Andersen Bà Chúa Tuyết, với cậu Kay mê muội được sủng ái, và cô bé Gerda cam khổ vì tình.

Dẫu sao, nếu chưa ai thấy Wintour hôn âu yếm một cái túi xách, thì sự lãnh đạm chừng mực của đôi nhân tình cũng không chào mời nổi cho hội đưa tin dù chỉ một nụ hôn vội, dù hàng tháng hẹn hò đã trôi qua từ hồi chàng xuất hiện lẫy lừng bóng bẩy trên tờ Men’s Vogue số tháng 5/6 năm ngoái.

Đại tẩu còn hào phóng tổ chức cho chàng những buổi dạ tiệc tưng bừng với đám khách mời thượng lưu hào nhoáng, từ Jimmy Falon, Vera Wang, ngài Trump cùng ái nữ Ivanka, Oscar de la Renta, và cả Marc Jacobs. Đại Tẩu xuất hiện, lịch thiệp duyên dáng ngất trời, tay đeo chàng tình nhân mới bảnh toỏng đi khoe và giới thiệu khắp lượt.

Hiện tượng tan băng

Từ khi có Federer, người ta thảng thốt nhận ra phía sau cặp kính đen là…một người đàn bà. Khi được hỏi về đánh giá của bà về trang phục thể thao cao cấp, Đại tẩu buông lời “bất cứ thứ gì Roger mặc”, rồi cười khúc khích như một cô gái nhỏ trước nỗi thất thần hoảng loạn của các phóng viên.

Wintour cười?! Đó là sự thật đã có nhiều nhân chứng tận mắt nhìn thấy. Chưa hết, bà không ít lần tháo bỏ cặp kính đen, để lộ đôi mắt được trang điểm tự nhiên hoàn hảo. Và show Sring 2010 của nhà Prada đã chứng kiến một hiện tượng siêu hiếm: Đại tẩu Anna đến trễ, khiến show diễn bị muộn cả giờ đồng hồ, bà muốn vào tận hậu trường để giới thiệu bằng được ngài Federer trẻ trung với Giorgio Armani và trở ra trước khi show diễn bắt đầu. Đương nhiên, đối với nhà Prada, “Anna muốn” đồng nghĩa với “Anna có”.

Nhà Prada không chỉ chiều chuộng Anna và Roger hết cỡ, mà còn là kẻ đồng hành trung tín cho dung nhan Đại Tẩu mỗi khi xuất hiện tại giải US Open, French Open và Wimbledon, đương nhiên là trên hàng ghế yếu nhân, xứng danh Quỷ Cái Vận Prada. Nơi đó, con dân hâm mộ thể thao có được cho mình một Wintour hoàn toàn khác. Nàng vui vẻ, vẫy ta ra hiệu với các tay vợt danh tiếng, và vào những trận đấu có Roger, thậm chí người ta còn kinh hoảng khi thấy Bà Mùa Đông xuất hiện, tươi rói với sắc hồng phấn, vàng mơ, đỏ tía và tím cà, TẤT CẢ cùng một lúc trên bộ váy kẻ sọc. Một chuỗi pha lê lấp lánh quấn nhiều vòng quanh cổ, và, đương nhiên, phía trên là cặp kính râm cú mèo trứ danh. Một Mùa Đông phiên bản hippy phi-Wintour chính hiệu!

Sủng thần ương ngạnh

Trong khi mọi việc diễn ra đều không nằm ngoài một minh chứng lẫy lừng nữa cho gout hưởng thụ của Đại Tẩu, thì điều khiến giới hóng hớt quan ngại cho sinh mạng ái tình của Roger Federer lại chính là gout ăn mặc của chàng. Federer chưa bao giờ được giới phê bình thời trang đánh giá cao về khiếu thẩm mỹ.

Nếu có một bài học vỡ lòng nào về thời trang mà một fashionista, hay fashionisto nhập môn có thể rút ra từ phim The Devil Wears Prada (đương nhiên, ngoài chuyện gia đình luôn quan trọng hơn sự nghiệp và danh vọng, blah blah…), đó chính là người ta luôn nên lắng nghe những tư vấn thời trang của Miranda Priestly, à không, Anna Wintour. Chẳng thế, trong phim, Stanley Tucci đã dạy dỗ cô nàng Anne Hathaway ngô khờ rằng “Ý kiến của Lệnh Bà là ý kiến Duy Nhất.”

Nhưng Roger Federer không hề là một fashionisto, chàng chỉ là một tay vợt chuyên nghiệp. Chàng chưa có được cái may mắn lãnh hội lời khuyên khôn ngoan ấy.

Tại một buổi phỏng vấn trên đài ESPN, Wintour than phiền rằng tay vợt ưa thích của bà lại là một kẻ ngoại đạo và bất trị hoàn toàn về thời trang. Chàng vô địch Grand Slam 16 lần ấy đã làm điều dại dột nhất là khoe tủ quần áo của mình cho Đại Tẩu xem. Điều tệ hại hơn nữa, chàng không bỏ vào tai bất cứ lời khuyên nhủ, tư vấn thống thiết của Lệnh Bà nhà Vogue. Wintour chỉ còn cách tự an ủi bản thân, ngay trên sóng ESPN “Dẫu sao thì trông cậu ấy vẫn rất bảnh.”

Lệnh Bà tội nghiệp!

Trong suốt thời gian rầm rộ các tin đồn về cuộc dan díu giữa Đại Tẩu và nam thần tennis, nàng Mirka, vẫn kiên nhẫn tháp tùng chàng đến mọi buổi tiệc tùng, và để mặc chàng kề cận bên Lệnh Bà suốt buổi. Cho đến một ngày tháng Tư đẹp trời năm 2009, với cái bầu 1 tháng, Mirka đường hoàng và hả hê kết hôn cùng Roger Federer. Không nghe nhắc đến sự hiện diện của Lệnh Bà tại hôn lễ chóng vánh nọ.

Chiến thắng hoan hỉ của Mirka kéo dài trong một nỗi thống khổ lê thê, khi ngay sau đó, dù sinh cho chàng cặp song sinh kháu khỉnh, người ta nhận ra vị phu nhân vẻ vang vẫn đóng vai phụ trong cuộc dan díu dài hơi của Lệnh Bà đùa dai.

Tháng tư vừa qua, tại sinh nhật của vợ, Roger Federer đã ân cần và hào hiệp che chở cho Đại Tẩu thoát khỏi vòng vây paparazzi Miami đang vây kín buổi tiệc. Chàng ranh mãnh lừa họ bằng một đám đông ồn ào đứng ở cửa phụ, tung hô và mang vác những món quà để thu hút cánh phóng viên đổ dồn về đấy, bảo đảm cho Lệnh Bà đường hoàng ra về bằng cửa chính.

Ánh flash đổ dồn về người đàn bà băng giá, săn từng biểu hiện sầu não hay dù chỉ một giọt lệ băng.

Những bức ảnh có được trên Page Six chỉ cho thấy một nụ cười mỉm, rất nhẹ, bên dưới cặp kính đen.

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/12/28/annawintour/trackback/

RSS feed for comments on this post.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: