buổi chiều màu trà nhạt

Jasmine nOir

Sài-gòn vào Đông – đó là một khái niệm thật lạ cho thị thành nhiệt đới. Giã từ những nỗi u mặc lê thê như thứ mưa dai quấn quít từ cuộc hẹn hò tháng trước, ám ảnh dư chấn buồn cho mỗi F.dater với những lời ân cần còn vọng theo những hò hẹn miên man, rồi lại “đêm nay ai đưa em về?”

Hãy rũ mình khỏi màu u mặc của vị nhạc sĩ già đáng kính, các nữ độc giả của F. cần có cho mình một mùa Đông rất riêng của phố thị hào sảng.

Không có gì sảng khoái hơn là một ngụm nắng đương thời, một chàng trai trẻ biết cười và đẹp mắt, cuộc lưu luyến chỉ nhẹ nhàng phơn phớt thôi, đủ để không quá nặng lòng. Dẫu sao thì mùa Đông nhiệt đới chưa bao giờ là màu sắc tự kỷ trầm luân, khi vào tháng cuối trong năm, diva phố thị vẫn khấp khởi đón mùa lễ hội, và những hẹn hò xin đủ nhẹ để không khó lướt qua.

Bạn, nữ độc giả trung thành của F., đã đến lúc cần cho mình hoặc là một mối quan hệ với chàng trai đủ nghiêm túc để hò hẹn dài dài cho qua mùa lễ hội, hay một date partner đủ lém miệng để vui thú cuộc thanh xuân bất chấp một năm nữa lại sắp qua đi.

Hãy chọn cho mình một chàng trai như thế, và không hề gì, nếu có đôi ba năm tuổi chênh lệch ngược chiều giữa bạn và chàng. Chàng sẽ có profile sáng láng, với rating rạng rỡ xứng tầm F-dater, mật độ xuất hiện phủ sóng từ runway show đình đám của giới thời trang, cho đến soap opera thời thượng trên sóng truyền hình.

Buổi chiều chưa có bóng râm

Hãy chọn một buổi chiều vàng, hãy chờ người đàn ông trẻ tuổi bên cửa sổ cho cái nắng hanh hao cuối ngày đủ phà vào thắp bừng khuôn diện ấy, bởi bạn sẽ không thể không nhìn vào mắt chàng và… thốt lên: “Hoàng Anh xài contact lens hả?”

Khám phá thú vị đầu tiên: người đàn ông tháng 12 có đôi mắt của loài mèo. Chúng như hai quả cầu nhỏ màu trà nhạt hứa hẹn một thứ cặn trà dễ gây say nhưng lắng sâu dưới đáy. Nó không đòi người ta phải điều nghiên sâu hơn nữa, hay khoắng tìm chìm nổi trong đó. Bạn hãy cứ thả nổi lềnh bềnh trong không gian màu trà ấy, sẽ chẳng thể là một cuộc hẹn quá tồi, một khi mắt chàng trông ngộ đến thế!

Người đàn ông tháng 12 hoàn toàn không có vẻ bất an lắm với việc này. A, chàng ắt hẳn đã quá quen, và bạn chợt nhận ra, trong khi đang ngụp lặn vào đôi mắt mèo ấy, chàng đang chơi trò chơi quen thuộc với cặp vũ khí chiến lược màu trà nhạt của mình. Không hẳn là để tán tỉnh, không hẳn là một trò chiêu dụ, chỉ là thói nghịch ngầm của một cậu trai bất chợt thích hí hoáy khảy nhẹ chút cảm xúc bên trong người đàn bà đối diện.

Anh chàng tuổi Thân hơi nheo mắt “Không, màu mắt thật của tôi đấy! Này nhá, khi ra ngoài ánh sáng nó trông như vậy, vào trong bóng râm còn khác nữa”.

Lời mời khá thú vị, cậu nhỏ láu cá! Nhưng hẵng khoan vội tìm vào bóng râm, bởi câu chuyện chỉ mới bắt đầu, và bạn còn hi vọng, chàng sẽ còn nhiều hơn một đôi mắt màu trà.

Ham vui và cuộc vui an toàn

Không bao biện, huỵch toẹt một cách khả ái có chủ đích: “Tôi theo chúng bạn đăng ký lớp người mẫu vì đó là một môi trường có nhiều…cô gái đẹp!”

Sàn runway ngắn ngủi của một ngành công nghệ thời-trang-lai-giải-trí đã quá ngắn cho những bước ngược xuôi, và quá hẹp cho hàng hàng lớp lớp lứa người mẫu vẫn hàng ngày được các agency tung ra như vào chốn không người.

“Hồi mới vào nghề, ai tôi cũng gọi là anh, chị, bởi mình khi ấy là khuôn mặt mới toanh. Bây giờ, khi chợt nhận ra đã có những cậu đồng nghiệp gọi mình là anh, tôi hiểu: cái khái niệm “sườn dốc phía bên kia” không là quá sớm cho một tuổi nghề người mẫu. Có lẽ đây là công việc duy nhất có những bậc “hưu trí” tuổi đôi mươi.”

Cuộc chơi đã là vui, và đường runway ở Việt Nam chưa bao giờ là quá dài. Người ta có thể chuyên nghiệp và chuẩn mực, phô diễn hết bản lãnh của một mannequin sống, nhưng rồi người ta sẽ đi đâu tiếp, trên một sàn diễn hiếm khi dài quá vài bước sải cho đôi trường túc?

Thế là, bài bản như thường lệ, người ta thấy chàng xuất hiện trên màn ảnh truyền hình, với những kịch bản soap-opera thân thiện. Chàng chiếu rọi đôi mắt mèo bằng thủy tinh màu trà vào ống kính, và sưởi ấm lòng người xem bằng những vai diễn theo đúng template nửa đầu phim là mẫu thanh niên vượt khó, và nửa sau là quá trình trở thành kẻ “xấu-do-phấn-đấu-quá-tay”.

“Là một kẻ xấu thú vị chứ, vì nó cho phép ta công nhiên chạm đến những mặt trái của chính mình một cách đẹp mắt và có ích! Nếu cứ mỏi mòn một khuôn mẫu, tôi e rằng bản thân mình cũng sớm bỏ cuộc chơi với những nhân vật truyền hình. Cũng như công việc một người mẫu, ngoài việc thể hiện tốt mọi trang phục, ứng phó với ống kính hay đạo diễn và có mặt đúng giờ, người ta còn có thể làm điều gì hơn thế nữa? Nguyên tắc sống của tôi, cho đến tận bây giờ, vẫn là coi trọng niềm vui, sự hứng thú vô hại của chính mình. Và một lối đi, một hình ảnh, hay những công việc đã mòn vẹt dấu chân không bao giờ có thể giữ tôi lâu được.”

Cũng như với thời trang, chàng tìm đến như cậu bé lọt vào ngôi nhà bằng kẹo giữa những giai nhân catwalk, thì với điện ảnh, cuộc chơi được nâng tầm nhu cầu và càng trở nên thú vị – chàng có thể là bất cứ ai và sống ké vài tháng trong một kiếp sống xa lạ bất kì.

Vậy đó, đặc ân của những ngôi sao truyền hình và điện ảnh chưa chắc là tấm thảm đỏ, sự tung hô và hào quang ánh flash. Họ là những kẻ may mắn được ghé qua sống tạm trong những kiếp sống mà một cuộc đời dù đến trăm năm cũng không thể cho kẻ khác được nhiều hơn 1 vai diễn.

“Sư thay đổi và vận động luôn làm tôi thích thú. Khi nó vận động, ta biết nó đang sống, và phát triển theo một hướng nào đó. Tôi vẫn tiếp tục con đường catwalk của mình, cảm nhận mình đang đến gần hơn phía bên kia triền dốc, có nghĩa là tôi thản nhiên khi nó đến gần. Chả có gì để hoang mang hoảng loạn khi một cuộc chơi phải dừng đúng lúc. Sự tĩnh tại này cho tôi thời gian để chuẩn bị cho mình một sân chơi khác, thú vị hơn, chứ không phải để mù quáng kéo dài một cuộc vui đã đến hồi vãn duyên.”

Chàng còn quá trẻ và sôi nổi để nói đến sự tĩnh tại một cách quá thường xuyên.

“Tôi muốn mình như mặt nước vậy, thản nhiên và uyển chuyển đón nhận mọi thứ được ném vào mình. Chính điều này khiến những người phụ nữ khi đi bên cạnh tôi có cảm giác an toàn vững chãi, nhưng thật ra đó là bởi sự tĩnh tại an nhiên”.

Cảm giác an toàn – thứ đó thật là tốt, cho một góc đàn bà trong một dater lãng mạn say sưa, đặc biệt vào những đêm mưa gió và khi phải băng qua đường vào giờ cao điểm.

Còn vào mọi thời khắc khác trong ngày và trong đời, sự an toàn đó, đôi khi thật đáng ngán.

Chỉ là một cuộc hẹn cuối chiều, nắng vẫn còn tươi lắm, và chưa là cuộc hẹn cuối cùng. Hãy dẹp bỏ đi ao ước ý nhị “Giá mà anh chàng cho mình cảm giác được bất an hơn một chút!”, và trôi tiếp theo dòng hò hẹn, khi mà dẫu sao thì màu nắng và màu mắt chàng khi này, ton-suit-ton quá đỗi đi thôi!

An toàn, ắt cũng không là điều quá tệ!

F.dater vs Số học, và những cuộc hẹn hò không đủ thường xuyên

Bạn buột miệng, như thể độc thoại: “An toàn, đó là một điều chán chết!”

Chàng hóm hỉnh phản bác “Tôi có nói phụ nữ thấy an toàn bên tôi, nhưng tôi có khẳng định là họ đúng đâu?”

Lém lắm! Và sự hứng thú quay trở về, ngay chỗ nó đã ra đi.

Hoàng Anh, thoăn thoắt như màu mắt có thể đổi sắc khi vào bóng râm, đặt trước bạn những nét phác của tay chơi có máu liều nhưng quyết không nghịch dại – một thứ an toàn vừa đủ.

Chàng nói nhiều đến những sân chơi ngắn hạn, chàng mỏi mòn với những vòng quanh quẩn runway và ắt sẽ chẳng ở lâu với màn ảnh truyền hình nếu những vai diễn “vượt khó” lại một lần lặp lại.

Và đối với những cuộc tình và những cô gái cũng vậy:

– Phụ nữ ấy mà, nếu ngày nào cũng thế, là phụ nữ dở.

– Nhưng sự đều đặn đó ở đây là dấu hiệu an toàn

– Ta đang nói về ái tình hay hôn nhân?

– Chẳng phải 2 thứ nên là một?

– Ừ thì cũng đúng là yêu nhau nên mới cưới, cưới rồi thì vẫn nên yêu nhau. Nhưng cho phép tôi hỏi ngược lại, chị yêu nhiều chưa?

Bạn tuyệt vọng nhẩm đếm các cuộc hẹn hò của chuyên mục Date-of-the-month rồi thở hắt ra:

– Tôi không giỏi môn số học

– Vậy tại sao chị còn độc thân?

– Vì chúng ta giống nhau.

Chiều lặng.

Nắng loãng.

Đôi mắt màu trà đã mang sắc của bóng râm.

– Rồi tôi cũng sẽ cưới vợ

– Cậu tìm gì? Gái ngoan nhé? Hay hư hư một tí nhé?

– Hư hư một tí cũng hay đấy, nhưng tôi tìm người thông minh và hiểu tôi.

– Hiểu, hay chấp nhận?

– Hiểu, và chấp nhận.

– Vậy cậu chỉ cần yêu cô ấy thôi, người con gái thật đáng để kiếm tìm và chờ đợi ấy, hãy là tình nhân, thật lâu vào.

– Còn những đứa trẻ?

– Chúng là nguyên nhân à?

– Không. Ô kìa, đương nhiên là không rồi!

– Vậy hãy nói cho tôi nghe đi, dẫu cậu còn quá trẻ, hãy cho tôi biết với, vì sao người ta cần cưới nhau?

Chàng trai của tháng cuối năm đã dừng lại rất lâu, lâu đến đỗi tưởng như câu hỏi không lối thoát sẽ còn ám ảnh bạn mãi…cho đến cuộc hẹn hò tháng sau.

Chàng sẽ nhìn thẳng vào bạn bằng đôi mắt màu trầm, giải thích như thể với một kẻ cuồng tín u mê, hay với đứa trẻ ham chơi say vòi và dần lân cắc cớ: “Thế này nhé, người ta quyết định sẽ kết hôn sau khi khám phá ra rằng người này không thể sống thiếu người kia. Khi mà người này là lí do để người kia chợt thấy rằng sống một mình là không ổn, và những cuộc hẹn hò là không bao giờ đủ gần, đủ thường xuyên.”

Lim dim trong màu nắng đã xuống nốt trầm như mật, bạn sẽ nói trong tiếng thở ra: “Hãy nói y như vậy khi cậu cầu hôn cô gái của mình nhé!”

Ánh mắt chàng người mẫu-tài tử cine lại ánh lên lém lỉnh: “Chắc thế rồi, tôi đang tự nhẩm lại trong đầu đây!”

(photo by DaiNgo)

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2011/12/28/hoang-anh/trackback/

RSS feed for comments on this post.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: