Stefano Pilati – ngai vàng & thập giá

Trác Thúy  Miêu

Vác chiếc thập giá vĩ đại của Yves Saint Laurent trên vai, điều vĩ đại nho nhỏ mà Stefano Pilati có thể làm, đó là nhìn nhận thẩm mỹ thời cuộc qua đôi mắt của bậc thầy quá cố, và từ đó, bằng mọi tinh hoa tài khí bản thân, dàn trải lên runway thượng tầng thời trang Pháp những hiện thân trung thực nhất của một tinh thần Yves Saint Laurent bất hủ – như một cuộc chiêu hồn lộng lẫy giữa thế cuộc đương đại.

Nhưng điều đó có khiến Stefano Pilati trở thành một tông đồ tuẫn tiết và một nghệ nhân phục chế cổ trang thuần túy?

 

Quân cờ cuối cùng trên thế trận siêu nhân sự

Các sàn diễn mùa thời trang Xuân-Hè cho đến Thu-Đông mới nhất, các trang bình luận chính thống và các tin đồn hành lang đột nhiên trở nên nhộn nhịp rối rắm một cách bất thường, dù lại thêm một mùa nữa vắng bóng Big John và khả năng gây náo loạn của gã.

Nhưng đây có thể được xem là dư chấn từ vụ vạ miệng năm ngoái của John Galliano và chiếc ngai giám đốc sáng tạo đến nay còn bỏ trống.

Thoạt tiên là tin Raf Simons rời Jil Sander và nghe đồn đang nhắm nhe vào chỗ trống tối cao nhà Dior, sau khi Marc Jacobs bị nhà này từ chối việc mang theo cả bộ sậu ê-kíp từ Louis Vuitton nhằm thanh lọc dòng máu Galliano đã nhiễm thấm khắp hệ thống Dior. Tờ Women’s Wear Daily nhạy tin đã nhanh nhảu cho biết rằng Simons và Dior đã đi đến phần thỏa thuận, trong khi Simons tiến đến những ngày cuối của mình tại Jil Sanders.

Khi bộ sưu tập chia tay của Simons xuất hiện trên sàn diễn nhà Jil cho buổi diễn cuối cùng mùa FW2012, với tinh thần minimalist chuẩn mực hoàn mỹ và bảng màu pastel, cùng lúc với tin Stefano Pilati rời YSL, người ta lại thấy có vẻ như đường tiến thân của Simons có đến 2 bến đỗ.

Trong khi đó, những tiếng xì xầm lan truyền từ front row buổi diễn nhà Miu Miu (nơi Marc Jacobs ngồi vừa gõ chân xem diễn) cho rằng sau vài lần kì kèo dằng dưa giữa Jacobs và nhà Dior, thì hình như cuối cùng, gã điển trai mặc váy đã ăn chắc ngồi vào chiếc ghế bỏ trống của Big John…

…cho đến khi tin Stefano Pilati rời Yves Saint Laurent, thế trận các siêu nhân sự thời trang thế giới trở thành một bàn cờ người bí ẩn hoàn toàn.

Hầu như bất cứ nước đi của bất kì quân cờ nào cũng có thể thay đổi hoàn toàn cục diện.

Stefano Pilati là ai, để bước vào cuộc chạy đua về phía chiếc ngai quyền lực mà một Marc Jacobs khét tiếng đã dường như tiến quá gần?

 

Làm luật và phá luật kiểu Milan

Xăm trổ quằn quện đầy mình, từng là dân “bay” heroin hạng nặng, tay hooligan Milan hoàn lương thú nhận “Thời trang, đối với người khác là nghệ thuật của xa xỉ hay đại phẫu thẩm mỹ lên đời, nhưng với tôi, đó đơn thuần là phép màu cứu rỗi”.

Stefano Pilati sinh năm 1965 tại Milan, con trai duy nhất của một gia đình công chức. Sau khi cha mẹ ly thân, ông sống với thân mẫu và 2 chị em gái. Từ khi 8 tuổi, đó đã là một cậu bé bị thời trang xâm chiếm toàn phần: “Một ngày tôi phải thay tới 5 bộ đồ, tôi thay giày loafers khi đi học, có đôi guốc gỗ để đi chơi, và giày xỏ dây hẳn hòi cho những dịp lễ nhà thờ. Đó là bài học đầu tiên của tôi về việc ăn mặc phù hợp, đương nhiên là cho đến khi có đủ bản lĩnh để liều lĩnh hơn mức “phù hợp”. Hồi đó tôi mê mặc đồ nhà Fiorucci lắm. Tôi bắt đầu thử nghiệm mọi cách để phá luật, cho đến khi tôi học cách làm luật. Đó là khi 16 tuổi, và tôi quyết định biến nó thành sự nghiệp của mình.”

Nghĩ là làm, năm 1982, cậu bỏ học, xin phụ việc cho Gianni Aglietta tại nhà Nino Cerruti, sau đó là công việc trợ lý dòng menswear cho nhà Giorgio Armani vào 1993. Hai năm sau, Pilati thẳng tiến đến quyền lực Ý – Prada, với đúng lãnh vực sở trường: vải sợi. “Tôi đã học những điều vô giá về Saint Laurent chính từ Miuccia: những sự đột biến ngẫu hứng và tự do, đến mức lệch lạc, chông chênh và lập dị, tất cả những điều đó đều được xây dựng trên những luật lệ vững chắc về cấu trúc và chất liệu, pha trộn với gout thẩm mỹ siêu hạng và nhiều, thật nhiều cá tính. Vậy đó, đúng như tôi nghĩ, những người làm luật trong thế giới thời trang, họ phải là những kẻ phá luật, và để làm được điều đó, họ phải nắm vững và tôn trọng những luật lệ cơ bản nhất.”

Quãng đường dài gắn bó với nhà Prada đã chuẩn bị cho Pilati những gì cần thiết nhất để thẳng tiến vào cánh cổng tiếp nhận kiêu kỳ nhà Yves Saint Laurent, triều đại Tom Ford. “Tom là một thuyết khách siêu tài. Khi chúng tôi gặp, tôi bị ông ta bỏ bùa ngay tắp lự. Vậy nên khi cuối cùng chuyển đến Paris để chính thức nhận việc tại YSL, tôi đã phát hoảng lên. Prada đã một thời gian dài như tổ ấm, một tổ ấm mẫu hệ, còn bên nhà YSL, đây là một hệ thống quyền lực nam quyền sặc sụa – lạnh lùng, chuẩn xác, đầy thách thức, và chính vì vậy, mà kích thích vô cùng.”

Chỉ 2 năm sau, giữa môi trường đầy thách thức ấy, Pilati xuất sắc được đề bạt vào ghế giám đốc thiết kế cho các dòng hàng Rive Gauche nhà YSL, và thêm 2 năm nữa để chính thức thế chỗ cho đức ngài tối thượng nhà YSL – Tom Ford. Điều này cũng cùng lúc chấm dứt những bước thăng tiến êm ái tiếp nối của sự nghiệp thời trang Stefano Pilati – ông nếm trái đắng đầu tiên.

Mùa Xuân-Hè 2005, giới phê bình thất vọng nhận ra Pilati còn quá non nớt, hãi sợ, và quá giống Yves Saint Laurent.

Thời trang Pháp thở dài sườn sượt trước tay người Ý nhạt màu yếm thế.


Những cây thập giá và màn pháo hoa hụt

Hẳn nhiên không hề là trò ngoa dụ khi dám nói rằng Yves Saint Laurent chính là cái tên vĩ đại nhất trong mọi cái tên của lịch sử thời trang thế giới. Stefano Pilati đã làm công việc mà Saint Laurent để lại trong suốt gần một thập niên qua, dẫu chỉ như một sự tiếp nối trơn tru, bởi có lẽ điều mà Pilati hiểu, khi đảm nhận thanh quyền trượng sáng tạo nhà YSL, và cũng là điều bất cứ ai khác cũng phải thừa nhận, rằng người ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ có thể làm những gì Yves Saint Laurent đã làm, giống như vậy mà có thể tốt hơn như thế.

Hẳn nhiên, với một cây thập giá huy hoàng to bự trị giá hàng triệu Mỹ kim ấy, cùng với triện son vẻ vang cho profile bất cứ ai từng mang vác nó, “gánh nặng” nhà Yves Saint Laurent là một mục tiêu tối thượng của rất nhiều thế lực tên tuổi khác, và việc Stefano Pilati cõng gọn quyền lực thời trang ấy trên đôi vai tài ba của ông cũng nhân tiện làm ngứa mắt không ít người trong giới. Cùng lúc, các tín đồ thời trang Pháp thủ cựu thì hoài nghi khả năng của tay người Ý ngoại bang sau những gì gã cowboy Tom Ford đã làm với vương triều nhà Yves. Stefano cõng luôn lên vai gánh nặng của haute couture của cả Pháp lẫn thế giới mấp mé bờ vực khánh tận. Một nhà phân tích thông minh sẽ không dự đoán một cuộc phá phách bạt mạng theo kiểu hooligan của Jean Paul Gaultier hay khùng điên Don Quijote kiểu tay râu kẽm Galliano. Thời cuộc và những tai nạn của nó đã minh chứng rằng vận mệnh haute couture đang hồi nhạy cảm rất không nên bị hành xử một cách khinh suất bởi những cái đầu thiên tài và những trái tim đồng bóng.

Trong khi đó, sự trung thành chuẩn mực đến mức tưởng như bạc nhược của Pilati đã gồng gánh thành công quyền lực YSL suốt hơn bảy năm ròng. Vị tổ nghiệp làng haute couture đã tạo lập nên một nền thời trang Pháp huy hoàng diễm lệ, và ai có thể giữ nó khỏi bờ vực tận suy, nếu không phải là kẻ hậu duệ nghiêm cẩn và trung thành Pilati?

“Điều không may cho tôi khi ấy, đó là tinh thần đã được định hình, và thậm chí là chuẩn mực phong cách thời trang Pháp của nhà Yves Saint Laurent. Tất cả được thiết lập bởi một thiên tài bậc thầy, và duy trì tiếp nối bởi một tên tuổi siêu hạng khác. Tinh thần YSL ấy trở thành di sản cộng đồng, bất cứ ai ai cũng có riêng cho mình một quan điểm, khái niệm nào đó về nó. Điều đó có nghĩa là bất cứ lúc nào tôi cũng đang ở thế làm thất vọng một ai đó ngoài kia. Làm chân váy tầng viền ren thì người ta bảo tinh thần YSL đáng ra phải là áo choàng poncho cơ, rồi đến khi cho họ poncho, họ đòi tuxedo, thậm chí khi tung ra tuxedo, họ lại cho rằng nó chưa mang đúng dáng dấp thập niên 70’s. May thay, tôi xác định ngay từ đầu là không thèm quan tâm đến việc họ nghĩ rằng Yves Saint Laurent đáng ra sẽ cho họ những gì, tuy để lờ béng đi, đâu phải là điều dễ làm. Tôi biết mình đang ở vị trí phải hiểu rõ hơn ai hết Yves Saint Laurent sẽ tác tạo nên điều gì vào mùa tới và tại sao.”

Kim Jong-il từng nói (nếu các fashionista có quan tâm đến ông ta là ai, bên cạnh các ngôi sao truyền hình): “Kẻ yếm thế húy kỵ những thách thức sẽ chẳng thể nào làm một cuộc cách mạng”. Stefano, qua những gì đã làm dưới cờ tam tự YSL, đã hiển nhiên khẳng định một giai kỳ đầy tính cách mạng của tinh thần haute couture trường tồn, ắt đã không vì húy kỵ mà thể hiện tài hoa bản thân dưới một gout thẩm mỹ thuần túy Saint Laurent. Sự khác biệt ở chỗ – ông chọn ngồi vững chãi trên ghế sáng tạo và chiếu rọi thời trang qua lăng kính Saint Laurent trong khi ngoài kia, các designer mỏi mòn tìm kiếm sự khác biệt, và các fashion bloggers tiếp tục than khóc cho thời suy kiệt của thương hiệu huyền thoại Pháp Yves Saint Laurent.

“Yves bắt đầu tất cả từ con số 0. Tôi không may mắn bằng ông. Khi nhậm chức vào năm 2004, các báo cáo tài chính tổng kết rằng nhà YSL đang ở mức lỗ lã trung bình lên tới 75 triệu Euro/năm. Tôi bắt đầu từ -75 triệu. Người ta chờ đợi ở tôi một màn pháo hoa dằn mặt giới thời trang, các nhà đầu tư chờ đợi ở tôi những quả bom thương mại, Saint Laurent quá cố kì vọng ở tôi một sự trung thành tuẫn tiết tuyệt đối với tinh thần bất hủ của ông, chức vị trên tấm danh thiếp của tôi lại ấn định rằng tôi phải vong thân sáng tạo hết mức. Trong những “cây thập giá” ấy, tôi đã phải tuần tự chọn vác từng chiếc một. Nôm na, tôi chọn cuộc chiến cân bằng tài chính làm tiên quyết, và hơi hướm chính thống của Yves Saint Laurent trong từng thiết kế quyết định cho điều đó. Kết quả đã may mắn cho tôi thấy mình đã lựa chọn đúng những chiếc thập giá cần mang nặng trước tiên. Dẫu sao cũng rất lấy làm tiếc về màn pháo hoa không thành!”

Từ lời xưng tội của kẻ vác thập giá…

Khi mà thời trang đương đại được định vị bởi những nàng thơ Hồ Ly Vọng ở LA, với lớp trang điểm cầu kì vào giữa trưa, soiree dạ hội lúc 4 giờ chiều và những mái tóc kiểu 1930’s, dường như sự thanh lịch thật sự đã rời bỏ thế giới cùng với Grace Kelly. Điều này cũng là một rủi ro mang tính thời cuộc, khiến tư tưởng Yves Saint Laurent dễ dàng trở thành một biểu tượng của sự hoàng kim cũ kỹ và không còn hợp thời. Điều này được xác tín bởi tông đồ trung thành Stefano Pilati: “Ngày nay, thời trang không còn là thời trang nữa, và tất cả mọi thứ đều có thể trở thành cái gọi là Thời-Trang. Thời trang trở thành lối sống và thái độ, ai cũng có thể trở thành người ‘hợp thời trang’ cả, và bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành Thời Trang. Cách đây không lâu, mọi thứ cần một sự tinh tế nhất định, khi mà còn tồn tại tầng lớp thượng lưu đúng nghĩa, tôi không muốn nói đến giới nhà giàu thuần túy, và những nhân vật ưu tú ấy dẫn dắt xu hướng thẩm mỹ của cả xã hội một cách tinh tế, nghiêm cẩn nhất. Nói ra thì nghe rất nặng nề, nhưng một nhà thiết kế như tôi, sẽ có cơ hội dẫn dắt một phần nào đó của xã hội và tạo ra vận động của trào lưu. Nhưng ngày nay thì người ta có thể dẫn dắt được điều gì, khi thời thế đã sẵn có quá nhiều kẻ muốn làm anh hùng? Tôi tung ra flannel, ông chủ tiệm ngay kế bên thì tung ra hàng chiffon trong suốt, tín đồ hoang mang trong một tín ngưỡng hỗn độn với các quầy niềm tin tự chọn. Quá nhiều luật là điều không tốt. Giờ đây, các nhà phân tích phải lập ra cả một bảng dài lê thê để xác định trào lưu mỗi mùa, mà mùa nào cũng có ngần ấy thứ, tất cả mọi người luân phiên tung ra vào những thời điểm bất kì. Từ những ngày đầu của prêt à porter, đã là những ngày khai mở cho yếu tố thương mại của thời trang. Và ngày nay nó đã thành cái chợ. Trào lưu được định nghĩa là thứ kiểu dáng nào được nhiều người chọn mua nhất trong mùa. Trong thời trang dân chủ, tín đồ quyết định cho xu hướng của tín ngưỡng, đông thắng ít, mạnh thắng yếu. Thành ra cái chợ!”

Quan điểm trên của Pilati có thể được coi là một sự phản kháng ngầm với những gì mà Yves Saint Laurent đã tạo ra – lãnh vực prêt à porter, và đưa thời trang đường phố lên sàn diễn thượng tầng. Và sau ông, cho đến nay, vẫn không ai làm được điều tương tự, ngay cả Pilati.

“Vấn đề là với thời trang đường phố ngày nay, bạn muốn tôi đưa cái gì lên runway chính thống? Miniskirts, leggings, jackets da, tất cả điều này đã được đưa vào mainstream từ rất lâu rồi. Yves Saint Laurent là nhà thiết kế đầu tiên đặt chân đến sân sau vintage và chọn lấy những chất liệu tốt nhất để tái hiện lên sàn chính thống của thời trang cao cấp. Nếu nghiên cứu tiểu sử ông, người ta sẽ nhận ra những chuyến sục sạo của Yves tại những khu chợ trời London, săn tìm những món đồ cũ từ thập niên 30’s, và từ đó, ông làm ra cuộc cách mạng nữ quyền mặc quần tuxedo. Ông đã mua một áo smoking của một quý ông thời xưa cũ nào đó, choàng lên cho nàng thơ đương thời của mình, và một cuộc cách mạng thực thụ được bắt đầu như thế. Ngày nay, tôi có thể bơi cả ngày trong những cuộc hành hương vào sân chơi vintage như vậy, nhưng để tạo nên điều gì nữa đây, khi những món hay ho nhất tìm được hầu hết là các tác phẩm thời trang của chính Yves Saint Laurent? Tôi không còn làm các cuộc hành hương nữa, Saint Laurent đã làm điều ấy rồi. Tôi không muốn phí thời gian mỏi mòn vạch ra một lối mòn ngu xuẩn khác chỉ vì một lòng tự tôn phi lý.”

…đến phát ngôn của thần tượng thời trang tân thế hệ

Điều cuối cùng nằm trong sự quan ngại của nội giới về kẻ kế vị ngai tổng lãnh Dior – liệu sự đồng bóng vốn đã là thuộc tính của các nhà thiết kế có một lần nữa đưa triều đại Dior vào vị thế mất vua, và đẩy nền thời trang Pháp xuống triền đồi của diệt vong?

Liệu Stefano Pilati, dù đã gia nhập làng thời trang Pháp gần một thập niên qua, nhưng với tiểu sử bất hảo đã khét tiếng trong làng chơi Italy, có thể bảo đảm cho quyền lực Pháp một kẻ kế vị ít rủi ro hơn?

Trong thời kỳ những năm 1970s, chính Saint Laurent đã trải nghiệm triền vực băng hoại và vui thú của cuộc sống: nghiện ngập, tình dục tự do, v.v… Và lối sống ấy được chia sẻ bởi không ít thiên tài thời trang khác. Họ là những nghệ sĩ, và tự cho phép mình lối sống đó. Gã giang hồ hoàn lương người Ý tỏ ra kẻ cả khi chỉ trích sự lỗi thời trong cả Yves lẫn John – một là bậc thầy tiền nhiệm cũ, người còn lại đang rất có khả năng là người tiền nhiệm kế tiếp.

“Khi xu hướng thời trang không còn là cuộc chơi vị kỷ nhân danh nghệ thuật thuần túy, thì các nhà thiết kế bắt buộc chấm dứt trò tự coi mình là những tay chơi giàu chất nghệ mà trở thành các giám đốc sáng tạo – như một viên chức cấp cao, chỉ khác một điều là công việc văn phòng ấy không chỉ khoanh tròn trong 8 giờ vàng ngọc. Với tôi, đó là 24 giờ trong ngày. Cứ mỗi 2 tháng, công suất được tính bằng một bộ sưu tập khổng lồ. Lúc nào bạn cũng phải bảo đảm về tình trạng thăng bằng về cơ thể và tâm lý của bản thân, sung sức hơn một vận động viên và một ngôi sao nhạc rock cộng lại.

Điều đáng buồn ở đây, đó là thời trang có thể biến nó thành một bức tường vô hình bao bọc xung quanh bạn, cô lập bạn khỏi phần còn lại của thế giới. Tôi bước ra ngoài, làm một cuộc đi chơi và giao đãi, để gặp phải một thực tế là 99% nhân loại ngoài kia không làm nhà thiết kế thời trang. Tôi trở về không gian riêng của mình và an ổn hơn trong đó.

Hoặc tôi có thể biến đi đâu đó chục ngày, ăn chơi bét nhè quên mất nhân thân, rồi mất chục ngày nữa để hoàn hồn hồi sức, hi vọng không ai nhận ra những dấu vết tệ hại của cuộc chơi để lại, trong khi bộ sưu tập sắp tới chỉ còn cách bạn vài tuần. Tin tôi đi, vì nếu bạn biết tiểu sử của tôi, bạn sẽ biết rằng một gã Milano như tôi hoàn toàn không xa lạ gì với nếp sống đó cả. Hồi ở Prada, tôi sống như vậy. Một tay ở văn phòng biết tôi nghiện, y nói “Nè, David Bowie toàn thực hiện những bản thu tuyệt nhất khi đang phê đấy!” – đó là sự thể hiện đồng tình cuối cùng mà tôi có được cho lối sống “nghệ sĩ tính” của mình, và John Galliano là một mẫu mực cuối cùng của lối sống đó. Hệ quả thì ai cũng biết rồi đấy. Chúng ta không còn cả Yves lẫn John.”

Nhắc đến Big John, Pilati cho rằng vụ vạ miệng đã là: “Thảm cảnh, cho cả John lẫn nhà Dior. Nên nhớ rằng chúng ta đâu hề là những sinh linh trong trẻo và được phần số cưng chiều tuyệt đối. Chúng ta vác những cây thập giá lặc lè, chúng ta làm thuê cho những tập đoàn có hàng trăm đồng nghiệp về nhà lúc 2 giờ sáng bằng tàu điện ngầm, chứ không phải một cú phone gọi tài xế riêng. Ta học cách sống theo luật và những giá trị cần được tôn trọng, những điều cấm kỵ cần kiêng húy. Được thôi, nếu bạn là một tay nghệ sĩ độc lập, cứ ăn chơi hút chích cho bay đời đi, cho đến khi bò trên bốn chân về ổ đi, nhưng đừng mơ đến việc trở thành một vĩ nhân đương thời thì bạn sẽ ổn, vì những kẻ còn lại cũng sẽ chẳng nhận ra sự vắng mặt vào một ngày nào đó của bạn đâu.

Giá như John hiểu rằng có hàng tỉ người ngoài kia trông đợi mùa sau của nhà Dior để dẫn dắt và định hình bộ da cho họ, giá như ông ta ý thức được quyền năng của tài hoa sáng tạo mà ông ta sở hữu, hơn là một trò tự dung túng quá độ của một đứa trẻ hư đùa dai. Người ta muốn thấy John khùng điên và quá quắt trong sáng tạo, nhưng họ còn mong đợi ông ấy đứng thẳng thớm được quá 10 phút và phát ngôn trong trạng thái tỉnh táo. Cây thập giá quả nặng nề, nhưng Big John không vác được, thì Big John chỉ là một John bất kì.”


Cập nhật thế trận cờ người

Với tất cả sự nhạy bén về thời sự nội giới thời trang, người ta kết nối được một sự tương quan giữa việc ra đi của Stefano Pilati và Raf Simons cùng lúc rời nhà Jil Sanders, trong khi ngai tổng lãnh sáng tạo nhà Dior vừa kịp nguội hơi ấm vị cựu vương phải vạ. Song song với những tin hành lang về việc Marc Jacobs có thể vẫn trở lại trường đua đã tạo nên một cuộc hoán đổi vị trí, dọn dẹp những chỗ trống hiếm hoi cho các tên tuổi thiết kế mới nổi đang hừng hực nhuệ khí vực lại thị trường thời trang cao cấp.

Nhà YSL vẫn giữ kín thông tin về người kế nhiệm Pilati cho đến sau tuần lễ thời trang Paris, nhưng những lời đồn đều bỏ phiếu cho Hedi Slimane, vốn là designer dòng Dior Homme, hiện đang lênh đênh với sự nghiệp nhiếp ảnh độc lập từ hơn 4 năm nay. Slimane đã từng làm cho nhà YSL dòng menswear và hiện đang không tỏ ra thỏa mãn cho lắm với cuộc dạo chơi nhạt nhòa cùng nhiếp ảnh, tất cả cho thấy ý muốn quay đầu là bờ của một tài năng thiết kế đã từng làm nên chuyện cho cả YSL và Dior.

Nửa thập niên qua, tuy vắng bóng khỏi đại cuộc thời trang Pháp, người ta vẫn không quên dấu ấn Slimane trên các thiết kế mảnh dẻ và lưỡng tính, và có vẻ hơn bất cứ ứng viên nào, đây chính là mảnh ghép vừa vặn nhất để lấp đầy chỗ trống Pilati bỏ lại sau lưng, hoặc chiếc ngai tổng lãnh nhà Dior. Chưa kể đến một dấu hiệu đầy thuyết phục khác là dòng Twitter úp mở của một nội gián nhà Kenzo, với giọng nghiêm trọng huyền bí như sấm truyền, báo rằng “một nhà thiết kế nào đó sẽ được thay thế bởi một kẻ ngỡ đã rời cuộc chơi vài năm nay, nhưng vẫn luẩn quẩn trong thế giới thời trang”

Để lại sau lưng một ngôi vị danh giá và hai ứng viên rạng rỡ như vậy, người ta chỉ có thể thấy chính Pilati, như một divo mới của hàng thượng tầng thời trang xa xỉ, thẳng tiến đến chiếc ghế kiêu kỳ vẫn còn in dấu bàn tọa Galliano.

 

Dành cho độc giả

LUẬT CỦA PILATI

Cựu tổng lãnh nhà YSL tin rằng bạn nên khoe bắp chân thuôn dài, nghe R&B, và làm ơn luôn nói “Không!” với xe hơi thể thao màu vàng. Trong những dự báo về việc tay hoàn lương người Ý sẽ lại hạ cánh an toàn lên chiếc ngai quyền lực danh giá thứ 2 của thời trang Pháp, một fashionista, và cả các fashionisto sẽ muốn tham khảo bộ luật căn bản của nhà làm luật mới.

1. Sai lầm tệ hại nhất khi chọn lựa trang phục cho mình, ấy là khi bạn tự hình dung bản thân là một ai đó khác. Bạn luôn nghĩ đến khuôn mặt và tính cách của người ấy, mà chẳng mấy khi lưu tâm đến tỉ lệ thân hình, vốn là điều cơ bản nhất. Vậy cố gắng tránh nghĩ đến một cô gái trẻ nếu bạn là một phụ nữ trung niên, và đừng nghĩ đến một cô tóc vàng mũm mĩm khi bạn là tín đồ châu Á mặc petit size. Trang phục, trước hết, phải là bộ da thứ hai của cơ thể, gia cố tôn vinh nó, chứ đừng mong bóp méo đảo ngược thân hình bằng một bộ hóa trang. Đó chính là lí do vì sao nhiều phụ nữ trông vẫn rất đẹp, rất gợi tình trong bộ trang phục đàn ông, và đó là nguyên tắc vàng của chiếc tuxedo nữ huyền thoại của Yves Saint Laurent – nó được cắt để ôm lấy một thân thể đàn bà, sự vừa vặn làm nên điều khác biệt diệu kỳ.

 

2. Đáng tiếc rằng bắp chân là phần cơ thể luôn bị bỏ qua hay coi nhẹ, trong khi chúng là phần tuyệt đẹp trên cơ thể. Nó thể hiện rõ ràng sự mềm mại hay rắn chắc của thân hình, và chuyển động thật gợi tình theo từng bước đi, dáng ngồi. Phụ nữ may mắn hơn vì họ luôn có thể khoe phần cơ thể này ra, tôi không hiểu vì sao đàn ông lại cứ phải mặc những ống quần dài. Tại sao? Tại sao?

3. Đàn ông luôn đặt tính thiết thực và tiện lợi lên đầu, rồi tìm cách để nó phù hợp với phong cách thẩm mỹ của họ. Đàn ông không giỏi chịu đau, chịu cực nên đừng hòng họ dồi một lớp phấn sáp lên mặt dưới trời nắng nóng, hay đòi họ chơi trò thăng bằng phi nghĩa trên những đôi gót lênh khênh loẻo khoẻo. Đàn ông, đau và vướng một chút là lột phăng.

4. Thời thập niên 90’s với thẩm mỹ bóng bẩy đã là thời đại chuẩn mực của thời trang nam. Những bộ ghế bọc da đen thẫm, những thiết kế kiểu cách và đa dạng, các dòng nước hoa, v.v… Giờ đây, khi hầu như những thứ tốt nhất đều đã được nghĩ đến và làm ra, để lại một áp lực lớn cho thị trường thời trang nam giới. Dẫu sao thì người ta vẫn đang tiếp tục cố gắng và vận động – đó là một lãnh vực hà khắc so với thời trang quý bà.

5. Bạn có bao giờ để ý rằng đôi bàn tay là phần cơ thể được đưa ra với người khác nhiều nhất, được nhìn thấy, và đụng chạm thường xuyên nhất so với tất tật các phần kkha1c trên cơ thể? Đừng quên chúng đóng vai trò tối trọng trong toàn thảy những gì tạo nên ấn tượng ban đầu. Làm ơn, trau dũa các móng tay, và xài ít nhất một thứ sản phẩm gì đó – và làm điều ấy một cách nghiêm cẩn.

6. Tôi không bao giờ thật sự cho rằng có một người đàn ông nào đó trên đời này có thể trông hợp với một mái tóc dài.

7. Xe hơi, chúng giống như cơ bắp vậy. Giờ thì tôi ở độ 40, tôi sẵn lòng sắm về một chú Ferrari vintage. Đó là một cái xe tốt, dáng thể thao, nhưng phong cách thượng đẳng không chê vào đâu được. Đây không chỉ thuần túy là trò làm đỏm của đàn ông, bởi nếu tôi tậu một con Lamborghini vàng khè thì mọi chuyện trở nên khác hoàn toàn – nó như một anh chàng cổ to như cổ bò, chuột to như chồn, cơ bắp lổn nhổn. Chỉ có một cục thịt to bự như thế mới muốn cưỡi một con xe như thế kia. Chúng tôi là những thằng cha Batman biết chọn tay Robin phù hợp với mình.

 

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2012/05/03/stefano-pilati/trackback/

RSS feed for comments on this post.

2 phản hồiĐể lại bình luận

  1. Em thực sự bị thuyết phục bởi chân dung “thần tượng thời trang tân thế hệ” này của chị. Cảm ơn chị rất nhiều!

  2. cảm ơn chị


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: