Trịnh Nam Sơn – cậu nhỏ nghịch nắng trên đồi hoa râm

Jasmine nOir

Ông yêu những lời nũng nịu.

Ông thích những nàng thơ hiện sinh, lẳng lơ vừa chừng, và vẫn còn sót lại, giữ gìn cái duyên thẹn thùa kín đáo.

Họ được đưa vào bóng vía âm nhạc của ông. Vì nàng sẽ cho ông những bất an lãng mạn mà thành những cuộc chia tay ghi dấu trong ca khúc Trịnh Nam Sơn.

Nhưng người đàn ông lại cần một sự an toàn cho cuộc đời bên ngoài âm nhạc. Người đàn bà bước ra khỏi vùng thơ nhạc, đặt vòng tay bảo bọc quanh gã cowboy có hàng râu kiểu goatie đã lấm tấm hoa râm.

“Nàng công chúa hạt đậu” và ổ gà trên Con Đường Màu Xanh

Tạo ra một cá tính âm nhạc rất riêng, những giai điệu sáng láng thênh thang và rất “Tây”, Trịnh Nam Sơn đã là một liều sinh tố âm nhạc cho cơn khát của thế hệ trung học thời bấy giờ, vốn đã mệt nhoài sau khi đã mỏi mòn chán chê những băng cassette hải ngoại của thứ nhạc vàng cải biên. Cái tên Trịnh Nam Sơn trở thành một đại diện cho dòng hải ngoại tân thế hệ, sang trọng nhưng thân thiện, với những ca từ vừa khít với bất cứ tâm sự nào, như một bộ suit Armani.

Nhưng trên hết, sự ấm áp của cái tên Trịnh Nam Sơn còn chạm đến trái tim non của các cô gái trẻ bằng chính giọng ca bảng lảng đầy đàn ông tính, lối nhả chữ an nhiên đến bất cần, và gần gũi như một lời tâm sự sát tai, chứ không cầu kì như một ngôi sao ca nhạc hát từ trời Tây nào đó.

Trong mọi lời ca của giọng đàn ông lãng du phớt tình, mọi cô gái trẻ đều lịm đi với lời lẽ vừa ngạo tình vừa mã thượng ấy

Người yêu hỡi hãy quay mặt đi

Em thênh thang trên con đường về

Trìu mến như một người tình, cao thượng như một người cha

Giọt nước mắt hãy lau thật khô,

Tình yêu đã tan theo mây trời

…và lúng túng như một tay Việt kiều vụng về môn ngữ pháp

Anh mong em từ đây,

Nhìn lại con đường em đi trên… đầy màu xanh

Bạn nhảy dựng lên, quai hàm nhức nhối như bị lừa nhai phải một hạt sạn to bự, và nổi da gà bởi một câu văn tệ lậu hết chỗ nói.

Cơn rùng mình có thể ví với việc đọc một bức thư tình cực kì lãng mạn nhưng sai chính tả, hay trong cơn yêu đương với tình nhân nóng bỏng nhưng mắc tật cà lăm. 

Cười vang sảng khoái khi nghe lời trách cứ, gã trai tóc hai màu xuê xoa phân bua “Thời tôi đi học trường nhạc bên ấy, chúng tôi học kỹ năng của nhà soạn nhạc, với lại Mỹ đâu có dạy viết ca từ bằng tiếng Việt ra sao. Tất cả là những bản hòa thanh, những note nhạc như thứ ngôn ngữ duy nhất để truyền tải trạng thái của con tim.”

Rồi chàng lại lần mò tiếp, cho đến khi tìm ra cách chống chế thuyết phục nhất: “Ta thử nào, thay bằng ‘nhìn lại con đường em đang đi… đầy màu xanh’. Em thấy chưa, bản này tôi viết cho tự sự một người đàn ông, mà bắt nam ca sĩ ngân nga âm ‘i’ kéo dài nghe sẽ không thể nào thênh thang bằng âm “ên” vang rền như thế được, đúng không nào? Cuối cùng thì em đúng, cảm xúc của thính giả là quan trọng lắm, giữa các lựa chọn, tôi buộc lòng phải chọn một câu ngữ pháp Mỹ nhưng người ta sẽ vẫn cảm nhận được lối nhả chữ đẹp vào đoạn ngân cao trào cuối cùng ấy, em hài lòng chưa?”

Dù biết thừa đây chỉ là màn chống chế vụng chèo khéo chống của tay láu cá, lúc này đang thao thao bất tuyệt về khẩu âm khẩu hình và mọi thứ biệt từ âm nhạc cao siêu, bạn cũng chịu cho qua bởi vẻ lúng túng gãi đầu gãi tai ấy, và nụ cười hào sảng xuề xòa ấy thật ấm áp, dễ chịu và dễ lây.

Dẫu sao thì đó cũng là một giai điệu đẹp, và thứ ngôn ngữ mà người nhạc sĩ nên sử dụng thuần thục nhất, chả phải là những nốt nhạc đó sao? Và cuối cùng, khi anh ta đủ thiện chí để nhanh nhảu tìm một lối chống chế, chẳng phải là lúc bạn vào vai vị tha và cười xòa cho tan viên sạn đã nhai phải hơn một thập niên về trước?

Cậu bé ngoan, người quân tử, và gã hèn

Nhưng cũng chính sự xuề xòa nghệ sĩ tính ấy đã là nguyên nhân cho bao kẻ tài hoa phải kết thúc vĩnh viễn trong sân chơi underground và cái áo hoa mỹ AQ của một tay nghệ sĩ tự do, ngoài rìa sàn nghệ thuật chính thống của những tài danh cầu toàn và những sản phẩm được chuốt trau hoàn hảo.

“Tôi cầu kỳ lắm chứ, với sở học của mình và những kỳ vọng về diện mạo tác phẩm khi được mang ra trình bày. Nhưng ngoài kiến thức và những cảm xúc sáng tác, tôi còn phải biết rõ mình đang có gì trong tay. Nếu tôi bắt 5 nhạc công làm công việc của một giàn giao hưởng, là tôi sai quá rồi. Nếu tôi làm thánh làm tướng hét la dữ dằn ra vẻ oai vệ với họ, thì tôi sẽ đằm mình lại để hát ra sao? Vậy là tự gây khó cho mình rồi. Chi bằng xác định những điều kiện mình không thể kiểm soát hơn được nữa rồi tìm cách hài lòng với nó.”

Xuyên thấu bức chân dung thái độ nghệ thuật ấy, bạn có thể nhìn thấy bên dưới một anh chàng hòa lành đến khó chịu. Gã luôn lảng tránh những cuộc tranh cãi (mà bạn sẽ thích gọi là tranh luận hơn), gã sẽ chọn thụ hưởng một mối quan hệ yên ổn và an toàn, chứ không thật sự muốn lao đầu vào bi lụy. Đây chính là người đàn ông sẽ vui vẻ mặc chiếc áo mà bạn chọn, ăn món ăn mà bạn nấu, và làm tất cả những điều đó vì một tình yêu hòa bình.

“Quan trọng là mình sướng cái đã, rồi sự thoải mái ấy sẽ lây lan cho những người xung quanh. Để tỏ ra một kẻ cầu toàn, tôi có thể từ chối diễn nếu ban nhạc dở, tôi có thể khoa chân múa tay cà khịa với bất kì ai mà tôi cho là sai quấy, rồi tự đâm đầu vào tường thôi, xem ai thiệt thòi cho biết. Tôi sẽ thành một lão nhạc sĩ già cáu bẳn, nói không ai nghe, và chắc chắn sẽ mắc thêm chứng đau dạ dày. Tranh cãi chỉ là trò phân định đúng sai không bao giờ đi đến hồi kết. Tôi không nhận mình sai, nhưng người ta đến với nhau không phải vì kẻ kia luôn luôn đúng. Khi sự thanh thản và niềm vui được xem trọng thật sự, có những thứ xộc xệch trở nên không còn quá quan trọng nữa. Nếu cuộc đời không bao giờ hoàn hảo, hãy vui vẻ chấp nhận điều đó, và sau đó làm cho nó dễ chịu hơn bằng chính thái độ của mình.”

Trong sự hồn nhiên trẻ con của ông lúc này, bạn đã kịp thấy nhuốm màu thỏa hiệp – một sắc màu của sự khôn ngoan, kinh nghiệm và trưởng thành.

Người đàn ông có thể không bao giờ lớn, nhưng không chọn làm một đứa trẻ ngoan cố cứng đầu.

Mọi đứa trẻ ngoan, mọi tay quân tử mã thượng, và mọi gã hèn đều có một điểm chung: muốn chơi vui thì phải biết nhường nhịn.

Đứa trẻ trên đồi và sự tàn nhẫn vô ưu

Sinh ra ở Sài gòn, nhưng lớn lên ở Đà lạt, đứa trẻ lâu năm trước mặt bạn đến từ những ngọn đồi. Nơi đó, ông đã trải qua một tuổi thơ của nỗi cô độc hồn nhiên, mấy con vật nuôi trong nhà, những người thượng lâu lâu ông nhìn thấy khi họ gùi hàng xuống phố, hay những dịp cuối tuần hiếm hoi được đi câu cá với ông thân sinh…

Đó không chỉ là những nét phác một tuổi thơ. Người đàn ông ấy vẫn vậy, vết dấu của Sài gòn và cuộc hội nhập với Hợp chủng quốc cũng chỉ để phủ phả lên đó một vẻ trai lơ hiện sinh 70’s và mùi văn hóa Harley Davidson của những tay nghệ sĩ xăm mình. Gã ngố rừng vẫn như ngày đầu xuống núi “có những khi phóng xe trên xa lộ cao tốc, tôi đột nhiên có một cảm giác thôi thúc rất kì khôi: tôi muốn bảo ai đó dừng xe, cho tôi xuống, để tôi được thả mình chạy vào những cánh rừng, những ngọn núi hai bên đường. Tôi vẫn là thằng nhóc lặng thinh giữa thiên nhiên núi rừng và muôn vật, và có lúc, tôi muốn thinh lặng giữa cuộc đời, đó là cách tôi trở về, không hẳn với Đà lạt, mà tìm ngược lại vào trong. Tôi không phải là anh chàng hướng ngoại, là kẻ giỏi mồm mép, nhưng tôi khoái gặp mọi người, ai ai tôi cũng mở lòng hồ hởi vô tư, như đứa nhỏ ở trên núi quá lâu nên chỉ chờ dịp để huyên thuyên, để làm bạn. Tất cả không đến từ đời sống Mỹ đa chủng ồn ào, mà đến từ những ngày dài một thân một mình ở Đà-lạt, mong được đi câu cá, được gặp bố và anh trai, để rồi khi còn lại một mình, lại sống với sự an nhiên trong cô độc.”

Nhưng nếu cô độc trong một căn phòng khóa trái dễ khiến người ta trở thành yếm thế, thì sự cô độc giữa thiên nhiên thoáng đãng chỉ khiến người ta thư thái và hào sảng chân thành hơn mà thôi. Rời Đà-lạt về Sài-gòn, rồi lại theo dòng thời cuộc sang đất Hoa-kỳ khi mới 17 tuổi, anh chàng ngố rừng thay vì hoảng loạn co cụm và đề phòng với “life style phố lớn”, lại tự luyện cho mình một khả năng buông lỏng đến mức tưởng như xuề xòa, để tở mở dễ dàng hơn khi thích ứng với môi trường và thời cuộc cứ thay đổi xoành xoạch xung quanh: “Tôi không chọn va đập nên không mặc giáp trụ phòng thân. Tôi chọn đón nhận và cộng sinh, nên mềm mại đưa cánh tay với lòng bàn tay mở ngỏ. Rất có thể, tâm thế hòa lành ấy sẽ khiến cuộc đời không cà khịa với ta nữa. Thái độ định đoạt hành vi và số phận, tôi chọn sống chớ có chọn đối đầu và chinh chiến đâu? Kết cục là tôi sống ổn, ở mọi nơi.”

Đó cũng là cách mà người đàn ông đến với những người đàn bà, như một duyên phần được hồn hậu đón nhận. Và đó cũng là cách mà người đàn ông ra đi khỏi những cuộc tình, như những đổ vỡ được thanh thản chấp nhận: “Một chuyện tình không thành, đó là điều đáng buồn, đáng tiếc. Nhưng tôi không có dịp biết được đã có người đàn bà nào ôm hận phía sau tôi không, bởi tôi chỉ biết một điều duy nhất – tôi đã làm tất cả những gì có thể, nếu nàng không hạnh phúc, tôi đã chọn ra đi. Những gì còn lại đều không trong quyền năng kiểm soát của người đàn ông nữa rồi! Thôi thì nguyện cầu cho họ đều hạnh phúc.”

Bạn rùng mình nhìn người đàn ông trước mặt, không có gì để gợi nhớ sự tàn nhẫn của một tử tước Sébastien de Valmont trong bi kịch Dangerous Liaisons, ngoài vị tanh lạnh sau nụ cười bất lực vô lương “It’s beyond my control!”

Sự hồn nhiên của trẻ con, khi kết hợp trong tâm thế cầu an của kẻ trưởng thành, có thể trở thành thứ gây thương tổn ghê gớm nhất, nhẫn tâm và vô cảm nhất.


Hãy dừng lại, bên ngoài vùng spot-light vô nhiễm!

Quý cô của F, hãy gác qua cơn chấn động nhỏ, cuối cùng thì tất cả cũng là những sự thật về bản ngã kẻ đối diện – điều nằm ngoài khả năng kiểm soát của bạn, “beyond one’s control”. Hãy tập ngửa lòng bàn tay để thảnh thơi chấp nhận, và tránh cho mình những vết cứa hồn nhiên.

Hãy đồng ý nhận lời cùng dùng bữa và níu dài cuộc hàn huyên. Khuôn mặt người đàn ông đồng hành lập tức dãn ra nhẹ nhõm khi bạn đề nghị chọn nhà hàng.

Như mọi người đàn ông có cho mình một khẩu vị phóng khoáng nhưng một hệ miễn dịch mong manh, ông nhường chỗ cho bản năng đàn bà trong bạn trỗi thức. Không phải cho những tán tỉnh đòng đưa, mà cho phần Nữ Oa đội đá luôn sẵn có trong mỗi người đàn bà Việt.

“Đi khắp nơi lang bạt kỳ hồ, sống cách biệt khỏi cộng đồng người Việt khi ở Mỹ, tôi vẫn có thể biết chắc một điều: tôi chỉ mê phụ nữ Việt Nam. Đi đâu thì đàn bà Việt Nam cũng là nhất! Chẳng có cô đầm nào có thể cho tôi cái rung động khi xưng anh gọi em. Cứ tưởng tượng cảnh nằm bên nhau thủ thỉ, cứ “mày mày tao tao” là thấy kì khôi rồi. Rồi về sau về làm vợ làm chồng, cứ tưởng tượng cảnh được nàng gọi là “mình ơi” là thấy trăm ngàn lần thi vị, ai còn ham hố gì đầm tây nữa chứ. Ông bà tổ tiên mình xưa cũng khéo chiều người đàn bà Việt Nam, nên mới nghĩ ra thứ ngôn ngữ có lắm bằng trắc kì tình, khiến họ nũng nịu như hát hay, vừa lả lơi vừa thẹn thùa, dễ thương lắm!”

Đó không hẳn là tay sành sỏi trò nịnh đầm, nhưng chính vẻ hồn nhiên ấy lại là hấp lực của Trịnh Nam Sơn, bởi mọi lời khen của tay lãng tử thô vụng ấy đều mang một giá trị chân thành đặc biệt.

Nhưng sau mỗi buổi diễn, trước vòng vây ái mộ của những nữ thính giả, của những thừa mứa tôn tụng vuốt ve, người nhạc sĩ dẫu hòa nhã, cũng không che dấu được vẻ lúng túng ít nhiều.

“Ánh đèn sân khấu, đó là vầng sáng quyền năng. Tôi không nói đến quyền lực của sự nổi tiếng, mà tôi chỉ quan tâm đến quyền năng kì diệu của những sự sờ chạm vô hình, của sự thông thấu mà người ta có thể có được với nhau, qua âm nhạc, và nhất là âm nhạc do mình sáng tác nữa. Nhưng ngay sau đó, khi bài hát đã xong, nhường chỗ cho những câu chuyện, những lời khen, những bó hoa, là tôi lại trở về làm gã ngố rừng. Tôi yêu quý trân trọng mọi sự chú ý, nhưng quá nhiều đôi khi khiến tôi lúng túng lắm, chẳng biết phải làm sao. Hãy chỉ để tôi hát và chơi nhạc của mình thôi.”

Sự thâm thúy đến từ những kỹ năng tồn tại tưởng như ngô nghê nhất, và cách của Trịnh Nam Sơn bảo bọc ông trong một vùng hồn nhiên vô nhiễm, ngay cả khi phải đứng giữa ánh đèn spot-light.

Hãy đừng làm kinh động đến vùng không gian vô nhiễm ấy!

F.dater hãy nhẹ nhõm rời cuộc hẹn, để lại sau lưng người đàn ông hoàn toàn hài lòng với nụ cười hồn nhiên thỏa mãn.

Trên mọi nẻo hẹn hò, hãy nghe lời khuyên của F: tránh xa những người đàn-ông-con-nít, nếu bạn chỉ đủ nũng nịu để làm một nàng thơ, và hẵng còn quá sớm để vào vai một người mẹ. Nhưng đó cũng chính là những người đàn ông bạn sẽ hi vọng gặp lại một ngày, vào một cuộc hẹn hò hoàn toàn khác, đôi khi chỉ để tự tay làm một món quà quê, để lại được nhìn thấy nét hân hoan con trẻ.

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2012/05/08/trinh-nam-son/trackback/

RSS feed for comments on this post.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: