chân dung đại hiệp Prorsum

Trác Thúy Miêu

Bailey biến Burberry từ một đặc quyền của giới thượng lưu trở thành một món thời trang “nóng” ở đỉnh cao thị trường mua sắm, một thứ tuy kiêu kỳ nhưng đầy kích thích chứ không lạnh lùng cao ngạo với những tấm thẻ mòn vẹt của tín đồ trung lưu. Cũng như vậy, với mạng internet được khai thác hoàn hảo, từ một biểu tượng mang nặng thuộc tính Ăng-lê, Burberry trở thành một dấu hiệu nhận biết của giới sành điệu trên toàn thế giới.

Tân vương của thời trang quân chủ

Nếu cái chết bi thảm của McQueen và cuộc lưu vong ô nhục của Big John được xem như những sự kiện đánh dấu ngày lụi tàn của thế hệ các tông đồ haute couture vong thân và bốc đồng văng mạng, thì nền thời trang Ăng-lê lại có phía bên đầu kia cán cân một Christopher Bailey, an vị vô can và kiên cường trong căn phòng làm việc chỉ cách vài phút đi bộ với nơi mà cách đây không lâu, người ta tìm thấy thiên tài quá cố McQueen co quắp trong ngăn tủ.

Không hề ngoa ngôn khi đặt hai tên tuổi này lên hai đầu cán cân của hai thái cực đối lập đến cực đoan. Nếu Lee McQueen và hiệp sĩ râu kẽm Galliano là những đại diện của tinh thần Gothic tân thế hệ, sự cầu kì của tư duy vị nghệ thuật vong thân mâu thuẫn với những tag giá phi thân thiện và sự đìu hiu của mãi lực thị phần xa xỉ, thì nhà Burberry với dấu ấn của Bailey, cũng như tên tuổi Vivienne Westwood lại được biết đến bởi sự sang cả, bảo thủ một cách âm thầm, pha trộn với tính thực tế tỉnh táo đến khắc nghiệt của một đầu óc tài phiệt, kiên định qua những cơn rùng mình kiệt quệ của bức tranh chung buồn rầu của thời trang xa xỉ, được góp phần hủy hoại hoang tàn bởi những nhát cắt, nét vẽ ngông ngạo bạo tay của các vị đạo hữu đồng bóng kể trên. Cả hai vế đều cùng tạo nên một dòng chảy chính thống của thời trang Anh Quốc, chung tay khuynh đảo tổng diện thời trang thế giới.

Bailey ngồi vào ghế sáng tạo tối cao nhà Burberry khi chỉ mới 27 tuổi, và lập tức vung tay biến một tên tuổi đang mấp mé bờ vực trở thành “di sản thời trang” trở về giữa tâm bão thời trang thương mại toàn cầu, với một ảnh hưởng được khôi phục lại trạng thái hoàn toàn sung sức, nghiễm nhiên bước vào giai kỳ thịnh vượng hoàng kim hoàn toàn trái quy luật với những suy thoái thống khổ của tổng diện thời trang xa xỉ toàn cầu.

Tài hoa và mưu trí, không chỉ xuất hiện như một tổng lãnh sáng tạo với những ngón thiết kế hoa mỹ hớp hồn, Bailey sớm minh chứng bản thân là một tay mưu lược xuất thần, khi các nước cờ chiến lược được liên tiếp tung ra hợp lý, kịp thời và chuẩn mực. Từ dòng Burberry Lifestyle Collection được phục dựng thành công, cho đến Burberry Brit – phiên bản dân chủ thân thiện hơn rất nhiều so với Burberry London hay những trò ngông mỗi tuần lễ thời trang của Burberry Prorsum. Cùng lúc, các cửa hiệu độc lập được liên tiếp khai trương tại mọi thánh địa thời trang thế giới, từ tòa building thứ 6 ở Mã Nhật Tân, cho đến dấu triện Anh Quốc ngạo nghễ giữa lòng Đông Kinh – Nhật Bản, và mới đây là vụ nổ “nho nhỏ” lấp lánh hào quang quyền lực Ăng-lê ở trung tâm thánh địa Đài Bắc, cũng chỉ là vài dấu son “khiêm tốn” của đế chế đã phủ sóng hoàn toàn 185 quốc gia trên toàn thế giới.

Cả mạng lưới quyền lực ấy được điều khiển bởi hội sở tối cao đặt tại Westminster, được đích thân Bailey thiết kế từng chi tiết từ kiến trúc đến nội thất, kể cả những tấm rèm cửa cho đến từng kiểu chân ghế. Mọi thứ hoàn hảo, chuẩn mực, sặc sụa một thứ mùi mẽ thanh lịch pha trộn lí tưởng giữa truyền thống Burberry và bản thể một Christopher Bailey. Chính tại nơi đây, từng mẫu thiết kế được làm nên từ khâu phác thảo cho đến mẫu thành phẩm hoàn chỉnh đầu tiên, do chính Bailey soi xét tỉ mỉ đến từng mối chỉ. Một studio riêng để chụp từ mẫu thử cho đến những shot ảnh campaign tối mật. Các đại diện mãi vụ cũng được mời đến tại hội sở Westminster để xem xét từng mẫu thiết kế mới ra lò, lăm le chờ đợi các cuộc dội bomb thị trường. Các cuộc ra mắt sản phẩm được thực hiện trong một khu vực tái hiện một tiểu lộ mua sắm, với các mẫu thiết kế được trưng trổ trong khung kính các cửa tiệm giả tưởng, quyết định hình hài cho trận đồ thương mại tại mọi cửa hiệu Burberry trên toàn thế giới chỉ vài tuần sau đó.

Khi tín đồ là “friends”

Hãy tưởng tượng thập niên trị vì của ngài tổng lãnh trẻ tuổi Christopher Bailey trong suốt chiều dài lịch sử xuyên thế kỷ của nhà Burberry được trình bày như những chuỗi ảnh trong một trang Flickr, bạn sẽ thấy mình bắt đầu với những chiếc áo khoác gabardine từ 1856 – như một dòng trang phục thực dụng thuần túy cho những dịp dắt chó đi dạo trong thời tiết Luân Đôn ẩm ướt, hay trong những cuộc thám hiểm Antarctica của Shackleton. Click lên gần một thế kỷ rưỡi về sau, bạn sẽ thấy mình đang lướt ngón tay lên thiết kế trenchcoat Burberry phiên bản Bailey, khi “anh chàng người Anh gầy nhẳng” (như ông tự mô tả) một lần nữa phủi bụi trên lớp trenchcoat truyền thống, rồi tung ra hàng loạt phong cách canh tân theo lối quân đội, rồi sau đó là những phiên bản cầu kì hơn của kỹ thuật trang trí, họa tiết thêu, cùng bảng màu kẹo ngọt dành cho quý bà quý cô đỏm dáng.

Tờ New York Times khi này đã sớm nhận ra sự ảnh hưởng của thời Bailey còn làm việc dưới trướng Tom Ford tại Gucci, một tinh thần “hư hỏng một cách lịch lãm”, báo hiệu một thiên tài phá luật.

Qua mỗi show diễn, khi mà thương hiệu Burberry bận rộn với mùa bội thu qua các thương vụ hậu hĩ, thì bản thân Bailey cũng được phen hưởng trận mưa ca tụng của giới phê bình, đến cùng các giải thưởng và mưa móc hoạn lộ, dồi dào đến độ chỉ đến 2009, ông đường hoàng ngồi vào ngai sáng tạo tối cao. Đây cũng là thời kỳ Bailey rấp ranh chuẩn bị cho cuộc tái xuất lẫy lừng của vó ngựa tiên phong Burberry Prorsum show tại Milan, cùng lúc, hạ tầm ngắm vào công nghệ thông tin và mạng xã hội như những món vũ khí tối thượng mới của cuộc chinh phạt nhà Burberry, điều có thể mau chóng đặt tên tuổi nhà này, từ một hiện vật tôn nghiêm đầy bụi, trở về đúng vị trí tiên phong của giới thời trang.

Chỉ mới năm ngoái, show Prorsum được truyền hình trực tiếp HD 3-D đến mọi kinh đô thời trang New York, Paris, Dubai, Tokyo và Los Angeles. Ngay lập tức, lợi nhuận vọt lên 60%. Cũng như hồi 2009, Bailey ăn mừng ghế tổng lãnh với chiến dịch dân chủ Art of the Trench, lôi kéo mọi tín đồ Burberry tham gia với hình ảnh Burberry được mặc ở khắp mọi nơi, trong mọi thời kỳ và bởi bất kì ai, và biến Burberry thành một tính từ đầy kiêu hãnh của một phong cách sống, và một tên gọi mới của uy tín và quyền năng.

Đây là thời kì mà ngay cả các nhãn hàng cũng có “friends”, và Buberry trở thành nhãn hàng quảng giao nhất, kết bạn với cả triệu tín đồ chỉ trong năm đầu gia nhập cơn đại dịch Facebook, tăng gấp đôi chỉ sau đó 6 tháng, rồi đạt ngưỡng “giao du” với 3 triệu “bạn bè” một tháng sau đó. Sự thân thiện ấy được tưởng thưởng tức thì với mọi cơn sốt thương mại không đợi mùa mua sắm. Tất cả sự nhộn nhịp hân hoan này trong phạm vi nhà Burberry diễn ra khi mà ngoài kia, khung cảnh chung của kinh tế thế giới và thời trang cao cấp, về cơ bản, là tuyền một màu ảm đạm hoang mang.

Á quân lên ngôi người hùng Anh Quốc

Bailey nhìn trước và tiên định cho mọi thứ, trên từng tiểu tiết trong hơn 50 bộ sưu tập mỗi năm, từ những chiếc túi xách nổi tiếng cho đến từng chiếc áo khoác trẻ em. Mọi shot ảnh cũng được đích thân vị tổng lãnh siêu phàm soi xét cẩn trọng. Trong chiến dịch Art of the Trench mới đây, các tín đồ khắp thế giới được mời gọi gửi về tổng hội nhà Burberry những tấm ảnh cá nhân hay của người thân khoác trenchcoat, nhưng không một tấm nào được đăng tải trên trang mạng nhà Burberry mà không qua sự kiểm duyệt của đích thân vị tổng lãnh khắt nghiệt.

Lòng kiêu hãnh nghiệt ngã của dòng máu Ăng-lê và áp lực của uy danh tối thượng của gia huy thời trang mà mình phụng sự đã cho Bailey quyền năng vô hạn ấy, để kiểm soát và thống trị: “Tôi làm từng việc nhỏ nhít ấy với 100% năng lực lẫn quyết tâm. Chính điều đó cho phép tôi hoàn toàn thanh thản phủi tay khi một vấn đề đã được xử lí đến hoàn thiện để nhảy phắt vào vấn đề kế tiếp, sung sức như mới bước khỏi phòng tắm vào buổi sáng. Tôi không tin mình có năng lực siêu phàm, chính công việc này dạy cho tôi quyền năng đó. Để có thể nói một cách hết sức thật thà, tôi chưa bao giờ muốn một công việc như thế này cả. Hẳn nhiên, việc tưởng tượng mình có khả năng phân thân không nằm trong ngay cả những ước mơ khùng điên nhất. Tôi đã từng là kẻ luôn biết khôn ngoan an vị ở bục á quân.”

Vị á quân khôn ngoan đã được Donna Karan “thỉnh” về từ trường Royal College of Art từ năm 1993. Ba năm sau đó, Bailey lại đầu quân về dưới trướng Tom Ford tại nhà Gucci. Cậu sinh viên mới ra lò hoàn toàn thỏa mãn với vị trí của mình khi ấy, ở bục á quân phía sau những quyền năng tối thượng của các đế chế thời trang. “Tôi không ham muốn vầng hào quang cũng như áp lực của họ, thật đấy! Nhưng nếu có một bức xúc nào của kẻ luôn dưới trướng người mạnh nhất, đặc biệt khi bạn là kẻ luôn kiên định vào những ý tưởng của riêng mình, tôi là một kẻ như thế đó, thì khó khăn duy nhất của tôi, đó là học cách tôn trọng một thực tế rằng mình không hề là người có quyền quyết định cuối cùng.” Còn bây giờ, ngồi trên ngai sáng tạo tối ca của quyền lực thời trang Anh quốc, nắm trong tay quyền phủ quyết tối thượng và duy nhất, Bailey tận hưởng quyền năng ấy đến từng tiểu tiết trong công việc.

Đầu máy video và trench coat chợ trời

“Vào thời của tôi, gia đình tôi sở hữu đầu máy video trước nhất trong cả phố. Hồi đó, riêng việc nghĩ rằng người ta có thể thuê về nhà một bộ phim đã là một ý tưởng siêu phàm về tiêu khiển trong nhà rồi. Thế là con chó và chiếc đầu máy trở thành hai thứ có ý nghĩa nhất để hoàn thiện một tổ ấm gia đình.” Món vật mang màu sắc “công nghệ truyền thông” mà ông sở hữu riêng cho mình khi ấy là bộ điện đàm được nối lòng thòng với nhau bằng một cọng dây, bởi loại không dây khi ấy vượt quá tầm chi tiêu cho một món đồ chơi của gia đình người thợ mộc. Mãi đến năm 11 tuổi, sau khi thắng một giải đấu Nhu Đạo, Bailey mới được ba mẹ thưởng cho một chiếc đồng hồ điện tử.

Đối với Bailey, khi ấy và bây giờ, công nghệ là phương tiện của kết nối, hơn là sự đào thoát khỏi đời sống xã hội. Bọn trẻ khác đắm mình vào videogame, và bây giờ là mạng xã hội và các trò chơi thế giới ảo. Còn cậu trai thứ ông thợ mộc Bailey, với món điện đàm ngày nhỏ mà cậu chơi chung với người mà thân nhất cho đến tận bây giờ, hay với trang Facebook của Burberry với những triệu “friends” của nó, là những công cụ của kết nối và tương tác, hơn là đào thoát và cô lập.

“Đến lúc lên trung học, cả trường có duy nhất một chiếc máy vi tính, được coi là linh vật thiêng liêng của cả trường, không ai được động vào, nên tôi không biết gì vi tính hay internet vào thời đó cả, nhưng như một duyên số, tôi biết kha khá về trenchcoat. Bọn con nít mặc đồng phục đi học, tôi cũng vậy, nhưng tự may lấy và thêm thắt linh tinh một chút. Bọn con nít chúng tôi thích lang thang ở mấy khu chợ trời giá rẻ, lần nào tôi cũng tha về vài chiếc trench coat và giày platform.”

“Trenchcoat chẳng hạn, là một ví dụ. Đó là một thứ trang phục về bản chất là dân chủ. Mọi người mặc trenchcoat, từ các thầy ký tỉnh lẻ với bộ suit kẻ sọc, đôi vớ màu đậu đỏ và chiếc cà-vạt to bản của ông thân để lại, cho đến quý cô tân thời rảo gót trên hè phố London, hay quý bà vùng ven đều đặn mỗi tháng một lần cưỡi Range Rover lên phố lớn. Với trenchcoat, bạn có tất cả, giới thượng lưu, các ngôi sao nhạc trẻ, các trùm mafia ở Cecile, nam phụ lão ấu, v.v… Nhưng điều làm nên Burberry trenchcoat, đó là thái độ – thứ thái độ phản ảnh hay làm nên những bản thể đang khoác nó lên người.”

Thời trang xa xỉ không phải là đặc quyền

Hẳn nhiên, tinh thần dân chủ của trenchcoat nhà Burberry không đến cùng những tag giá dân chủ tí nào. “Tùy thôi. Mỗi người ngoài kia có một chi khoản khác nhau, làm gì có một thứ duy nhất nào đó dành cho tất cả. Và không nên có thứ gì như vậy cả. Tư tưởng đại đồng là thứ ngớ ngẩn… Tôi cũng không cho rằng Burberry là một thứ đặc quyền, tôi thích coi đó là một động lực tạo lòng ham muốn. Người ta có thể cùng yêu thích và ngưỡng mộ nó, nếu họ chưa thể chi cho một món như vậy, tốt thôi, họ sẽ cố, và khi này, thời trang, hơn hẳn một “đặc quyền”, nó trở thành sự tưởng thưởng xứng đáng. Không có thứ xa xỉ nào có được bằng sự dễ dãi cả. Đặc quyền, đó là một thứ cay nghiệt, nó nói với kẻ khác rằng: ‘này, anh chị không xứng đáng thụ hưởng tôi, mãn kiếp!’, mà Burberry thì khác, nó là một sự xa xỉ xứng đáng được giành lấy.”

Tinh thần xa xỉ với sự ngạo mạn không màu mè ấy đã một lần nữa được tái chấn hưng rạng rỡ dưới tay Christopher Bailey, như thể chỉ một tài hoa nước Anh mới có thể làm được, từ lòng kiêu hãnh Ăng-lê thuần chủng – điều mà cả thế giới đều biết là không hề mang tí chút gì tinh thần dân chủ đại đồng. “Thuộc tính Ăng-lê, không như dân du lịch vẫn nghĩ, không chỉ là những quầy điện thoại công cộng đỏ loét, hay mấy chú cảnh sát trong bộ quân phục cầu kì đứng dưới cái tháp đồng hồ to to. Đối với tôi, đó là cả một thái độ. Đối với tôi, đó là một chuỗi va đập liên tiếp giữa truyền thống và hành vi đập phá, và những cuộc canh tân.”

Bản chất của nước Anh, cũng như thời trang, hay sáng tạo,  được làm nên bởi hai mặt đối lập này. Họ có những kẻ tham vọng, kiểu nghệ sĩ giả tưởng, các nhà thiết kế, các Lee và John. Rồi nước Anh cũng có những tay bảo thủ trứ danh, và các tài phiệt chính trị trong mọi lãnh vực, những nhà công nghệ hoàn toàn tỉnh táo. Cả hai thứ đó hòa nhập, làm nên nước Anh, làm nên Burberry – niềm kiêu hãnh Ăng-lê, và cũng là phản ảnh của bản thể một Bailey Ăng-lê thuần chủng.

Cũng như vậy, sự mẫn cảm nội tâm của Bailey được kiểm soát một cách hoàn hảo khi ông đón nhận thanh quyền trượng sáng tạo của Burberry, làm kẻ phục hưng, bảo vệ, và lèo lái đại cuộc đế chế thời trang này, với một tinh thần tự tôn cao ngạo sặc mùi thượng lưu Anh quốc. “Đó là sự tôn trọng đối với thương hiệu. Có 6000 con người làm việc tại đây, vấn đề không chỉ là sản phẩm, các thiết kế hay các mùa mua sắm. Đây là một nền văn hóa, một di sản. Đối với hơn 6000 con người ở đây, đó là cuộc sinh tồn và vận mệnh gia đình. Đế chế này tồn tại hơn 155 năm, xuyên qua mọi cuộc đại chiến, mọi thảm họa kinh tế, mọi thời đại hoàng kim,… Một đại chiến thuyền lướt qua mọi trận sóng giữ của hai thế kỷ mà tôi đang đứng vào vị trí hoa tiêu. Điều này xứng đáng để tôn trọng, bảo vệ và kiêu hãnh, và đương nhiên là hoàn toàn xứng đáng để tôi xuất hiện hoàn hảo, và làm việc cho đến khi hoàn hảo. Đây là hàng thời trang Anh hẳn hòi, và chúng ta đang đi qua giai đoạn khủng hoảng nghiêm trọng. Thay vì gào lên chửi thời cuộc, tôi chỉ có một lựa chọn duy nhất là tỉnh táo ở mức có thể và tìm, hoặc tạo ra lối thoát sinh tồn.”

Phù thủy internet bước ra từ thời đại vinyl

Sinh trưởng ở Halifax, Yorkshire, nơi mà trong hồi tưởng của mình, Bailey mô tả lại như một “thị trấn hiền hòa bình lặng. Những con người ở đó không ôm mộng tha hương viễn xứ để lập thân. Người ta sinh ra, an bằng với thị trấn nơi mọi người đều biết nhau”. Không như nỗi ám ảnh ấu thơ thường gặp với các thiên tài thời trang như McQueen hay Gaultier,  cậu trai thứ nhà Bailey không mê trò may váy cho búp-bê, và thậm chí không biết đến sự tồn tại của thời trang: “Khi ấy, đối với tôi, thời trang không nằm trong từ điển cá nhân. Một thứ nghe hoàn toàn xa lạ và thậm chí hơi ngớ ngẩn”. Nhưng với người cha sống bằng việc chuyên trách việc bài trí các khung kính bày hàng cho tiệm Marks and Spencer, Christopher mê mải với khoái cảm sáng tạo, dẫu đó là thiết kế đồ gỗ, kiến trúc, hay những tấm vải: “Thứ tôi yêu thích là việc thiết kế, tôi bị mê hoặc bởi định lượng tỉ lệ, cấu trúc, bố cục, v.v… Và thời trang là một phương tiện trong muôn vàn cách để làm điều tôi yêu thích.”

Chỉ đến khi được giáo viên môn mỹ thuật khuyến khích, Bailey theo học tại Batley School of Art & Design, ông mới thật sự tiếp cận với khái niệm thời trang, bên ngoài những chiếc trench coat cũ. Bailey ăn mặc theo lối goth vì mê Cure, Siouxsie và Banshees, ông nghe Bob Dylan trên băng cassette và thần tượng Joan Armatrading. “Tiến vào thời kỳ của đĩa CD, tôi là kẻ duy nhất không luyến tiếc gì sự ra đi của thời đại vinyl, những cuốn cassette và những bộ phim video đã làm nên không gian thẩm mỹ của suốt thời thơ ấu.”

Với học bổng trường Royal College of Art, Bailey giã từ những bộ đồng phục tự may và bước vào thời kỳ của sơ-mi chấm bi mặc với quần đen. Không hẳn với bộ dạng ấy, mà với những phác thảo bài tập tại trường, Bailey đã lọt mắt xanh Donna Karan trong một dịp bà ghé thăm trường.

Thế là Bailey chuyển đến New York. Việc đầu tiên ông làm là lặc lè lôi bằng được một bộ máy tính cá nhân theo trên chuyến bay và leo vài tầng lầu lên căn hộ New York đầu tiên của mình, cùng với một bộ máy fax lỉnh kỉnh, và bắt tay vào thiết lập tài khoản thư điện tử đầu đời với địa chỉ chrisbailey@aol.com. Còn chiếc điện thoại di động đầu đời phải chờ đến khi Bailey hạ cánh an toàn vào nhà Gucci năm 1997 – một chiếc Nokia thiết kế theo kiểu dáng một chiếc xe đua Ý màu đen “Nó là một cục gạch không hơn không kém, nhưng tôi ưng ý lắm, thấy mình thật ngầu”.

Từ Cloet đến Simon Woods

Vừa khi về với nhà Burberry như một cuộc hồi hương quay đầu về với nền thời trang quân chủ chính thống, Bailey chia sẻ cuộc sống giữa London và Milan, như giữa Burberry và người tình Geert Cloet – khi này là giám đốc nhãn hàng của Miu Miu.

Bailey có cuộc sống của mình như vậy, hoàn hảo giữa sự nghiệp và tình ái, và ông tưởng như đã nắm được quyền kiểm soát sự cân bằng lí tưởng ấy cho đến khi Số Phận bắt đầu can thiệp vào năm 2004, khi Cloet được phát hiện bị ung thư não. Cả hai mua một ngôi nhà ở Yorkshire để Cloet luôn ở gần hơn với gia đình nhà Bailey những khi ông phải về London. Sự thu xếp của Bailey chỉ kéo dài thêm được một năm sự sống cho Cloet. Bailey vĩnh viễn vùi mình vào công việc, ngay cả những dịp cuối tuần vốn vẫn dành cho gia đình và Cloet.

Không như người ta chờ đợi, Bailey không để lọt dù chỉ một nét tự sự màu tang chế vào công việc và các thiết kế của mình. Các thông điệp, ý nghĩa hay giá trị nhân văn được cài cắm vào các show diễn được thừa nhận là một động thái thuần túy chuyên nghiệp, như một nghiệp vụ cung ứng nhu cầu lãng mạn của báo giới. Căn hộ độc thân được mua ngay gần văn phòng, chất đầy những món đồ điện tử. “Tôi không có sở thích kể lể chuyện mình leo trèo khỏi vực thẳm đau buồn của chuyện cá nhân ra sao. Tôi làm việc điên cuồng, điều này hẳn nhiên là không nên rồi. Tôi thích tự trang bị cho cuộc sống và công việc của mình những phương tiện tân kỳ nhất. Trên đường từ sở về nhà, tôi vén màn cửa căn hộ của mình, bật sẵn đĩa nhạc Dylan,… chỉ bằng một thao tác trên iPhone. Tôi ôm iPhone đi ngủ. Phần đau thương cô độc và những dày vò gì đó, mời bạn tùy nghi hình dung.”

Mới đây, anh chàng diễn viên Simon Woods điển trai, sau khi chia tay người tình 2 năm là cô đào Rosamund Pike, đã công khai giới tính và chính thức cặp kè nghiêm chỉnh với Christopher Bailey. Có thể nói đây là cặp đôi đồng tính gây đau lòng phụ nữ nhiều nhất! Họ gặp nhau tại hôn lễ ái nữ ngài cựu tổng thống Hoa Kỳ là cô Chelsea Clinton. Woods được cô dâu chú rể giới thiệu với người đã thân chinh thiết kế bộ lễ phục tân lang và tập đoàn phù rể.

Cả hai vừa mua và sửa sang lại căn nhà ở Chelsea để thành một chốn đi về, mà theo họ mô tả, là “lôi thôi một cách có chủ đích, thư giãn, và thuần túy Ăng-lê”. Bailey thanh thản nhẹ tênh bước vào một cuộc sống nhẹ nhõm hơn, với mọi yếu tố cá nhân được tối giản: “Mọi thứ như trên chiếc thuyền ông già Noah vậy, được giữ lại mỗi thứ một cặp – một trạng thái lí tưởng nhất của cuộc sống.”

Trong ngôi nhà mới, Bailey không còn trang bị đến tận răng với những thiết bị tân kỳ nữa, hầu hết là sách, có các trang bằng giấy, như thời tiền-ebook, vài cặp loa nhỏ để cắm vào Ipod.

Ông có thể là kẻ đã chấn hưng một niềm kiêu hãnh thời trang quân chủ, cùng lúc Facebook-hóa cả một show diễn phù hoa, kẻ vừa giở trò hô mưa hoán vũ tại thánh địa Đông phương Đài Bắc,… và làm tất cả những việc ấy với chỉ những ngón tay lướt trên bề mặt Ipad trơn tru hoàn hảo và vô cảm, nhưng chỉ với vài cặp loa nhỏ trong ngôi tổ ấm mới ở Chelsea, Christopher Bailey đã có thể hài lòng thở ra tĩnh tại “Và thế này, tôi cân bằng tuyệt đối và lại một lần nữa giành quyền kiểm soát tối ưu!”

Burberry không biên giới và cuộc oanh tạc Đài Bắc

Thay vì mòn mỏi với những ngôi sao giải trí tạo dáng mỗi người 5 phút trước backdrop và nhấm nháp champagne như thường lệ, sự kiện ra mắt flagship của nhà Burberry tại Đài Bắc đã được đựng cả vào một không gian hình trụ, với màn trình diễn âm nhạc của ngôi sao Ăng-lê Tom Odell trong một thứ “thời tiết kỹ thuật số” của tay đại phù thủy Christopher Bailey.

Thật ra, đây không phải là lần đầu Bailey thực hiện trò “hô mưa gọi gió” từ hồi tuyết rơi trên catwalk mùa thu 2011 và sau đó là trận mưa nhân tạo trên đường băng fall 2012. Nhưng lần này, ông phù thủy có thêm cả gió lẫn lá vàng bay.

Với ý tưởng hòa trộn thế giới tự nhiên trong ngôn ngữ kỹ thuật số, cũng là tiêu chí canh tân của Burberry, với một mức đầu tư công phu và khổng lồ vào tính liên kết xã hội qua công nghệ truyền thông đại chúng. Video sự kiện Đài Bắc được lập tức đăng tải trên website và trang Facebook nhà Burberry với sự hưởng ứng hồ hởi của 12 triệu tín đồ, chỉ tính riêng trên Facebook.

Dẫu sao thì việc “hóng nguội” những hình ảnh của vụ bỏ bomb Đài Bắc này cũng chỉ đủ để tín đồ tại các thánh địa khác mất kiên nhẫn hơn khi chờ đại phù thủy Bailey tiếp tục màn lưu diễn phong ba xuyên lục địa được hứa hẹn sẽ liên tiếp diễn ra trong năm nay. Và hơn ai hết, các tín đồ tại tâm bão New York càng thấy tủi thân hơn khi chỉ mới có London, Hongkong và Chicago được nhà Burberry xách nhận là các mục tiêu dội bomb sắp tới.

Từ mùa SS2011, nếu không chỉ xét đến yếu tố thời trang của các thiết kế được chưng diễn trên catwalk nhà Burberry, thì đó đã là màn khai pháo cho món vũ khí tối thượng của Christopher Bailey – kỹ thuật số trong công nghệ truyền thông đại chúng và mạng xã hội. Hiệu quả hiển hiện rõ rệt qua các cú click mãi vụ tăng vọt ngay sau show diễn. Tiếp nối lập tức là con sốt co giật hàng triệu cú click chuột của mọi tín đồ săn hàng “nóng” ngay trên mạng. Trong khi đó, những chiếc áo khoác trenchcoat tưởng như đã thành di tích của lịch sử trang phục nhân loại, ngay sau khi được đích thân tiểu minh tinh Emma Watson chưng diện, lại đường hoàng trở thành món thời trang tối thiết của văn minh ăn mặc toàn cầu, khi mà các công dân trẻ của thế giới phi biên giới di chuyển liên tục giữa mọi môi trường có sử dụng thiết bị điều hòa nhiệt độ, từ sân bay đến khách sạn. Tĩnh tại một cách khôn ngoan, Bailey giữ sự bình thản trước các thương vụ hậu hĩ tăng vọt “Truyền thông mạng, điều quan trọng là hẵng khoan xem đấy như một công cụ thương mại, nếu không muốn dừng lại ở mức một cửa hiệu ảo buôn bán lặt vặt. Đây là một phương tiện tiếp cận và duy trì liên lạc hoàn hảo. Đối tượng không còn là các khách hàng, mà mở rộng hơn, họ là công chúng, gồm cả những người chưa hề mang ý nghĩ sẽ sở hữu một món hàng Burberry. Chừng nào chúng tôi còn mang một giá trị giải trí giàu thời trang tính, chừng nào tên tuổi vượt qua tầm một nhãn hàng để trở thành một phong cách sống, ngày đó, có thể tính cả những tín đồ “chưa mua” là những người “rất có thể sẽ mua”. Đó là cả một chặng đường dài, mà phần thưởng nằm ở đâu đó khuất tầm mắt.”

Phong cách quý ngài Christopher Bailey

Không cầu kì hay quái đản như vẫn thường thấy ở các nhà thiết kế cùng thế hệ, Christopher Bailey luôn xuất hiện như một đại diện hình ảnh mới của Burberry: không quá chải chuốt, nhẹ nhõm và thân thiện – một ngôn ngữ tác phong hoàn hảo cho thế hệ quý ngài trẻ của nước Anh đã mỏi mòn ngán ngẩm cực hình đóng khung bỏ hộp.

Không chỉ các quý ông mà ngay cả các nữ độc giả của F cũng hoàn toàn có thể rút ra cho mìh một chìa khóa giá trị từ các nguyên tắc phong cách của Christopher Bailey.

1. Nếu một món phụ trang, trang sức, hay chiếc kẹp cà-vạt mà bạn đang đeo là món đầu tiên được người đối diện khen tặng, thì rõ ràng là bạn đang treo máng có nhiều, đặc biệt đối với một quý ông. Chiếc đồng hồ chẳng hạn, dẫu có đắt giá đến mấy cũng không nên được trưng trổ ồn ào. Không có thứ đẳng cấp nào được khẳng định bằng một tiếng quát to thô lỗ cả!

2. Mặc một món gì đó “hợp mốt” trên người quả là điều hay. Nhưng không phải tất cả mọi món trên người.

3. Người ta nên cảm nhận được con người đằng sau bộ trang phục. Khi con người ấy hoàn toàn nhạt nhẽo, mờ mịt hoặc trống rỗng, thì bộ đồ vía đắt tiền của bạn cũng thõng thẹo bùng nhùng như bị đang treo trên một cái đinh mà thôi.

4. Bạn có thể không hề là một tín đồ thời trang, nhưng hãy mặc vì môi trường xung quanh bạn, nếu không vì thú chiều chuộng tô điểm bản thân.

5. Tôi thật sự ngưỡng mộ những quý ông đeo cà-vạt. Tôi thích cái tinh thần ấy, nhưng thế hệ tôi đã bắt đầu thấy tù túng trong những bộ suit. Cứ mỗi lần phải khoác đủ lệ bộ, tôi thấy mình như tay ngốc đang cố làm ra vẻ khệnh khạng. Nhưng thứ làm tôi phát bệnh là mặc suit với T-shirt và giày thể thao. Giày, giày luôn là chìa khóa phong cách. Tôi ghét thậm tệ kiểu người ta vận một cặp quần may đo chỉnh chu hẳn hoi với một đôi giày thể thao mới kính coong, một tổng thể đồng đẳng hóa mọi chi ngành của thời trang, và tính cá nhân hoàn toàn bị triệt tiêu đằng sau thứ tác phong nửa sạp nửa quầy ấy.

6. Một bộ suit luôn cần có một chiếc sơ-mi cổ điển, trơn tru chuẩn mực. Vải in hoa, kẻ sọc, hay màu mè chỉ hợp với jeans mà thôi.

7. May thay vào thời đại này, đàn ông không còn quá bị đe dọa bởi việc làm đẹp, nhưng điều này chỉ áp dụng với mẫu đàn ông như David Beckham mà thôi – mẫu đàn ông thẳng thớm và thừa thãi bản lĩnh để diện một cái chân váy hay tỉa tót hàng lông mày. Và ai mà chẳng biết anh ta là cầu thủ bóng đá nổi tiếng hùng hục ra sao, cưới cô vợ đẹp dữ dội thế nào. Đó nên là một mẫu anh hùng mới cho nam giới noi theo.

8. Vài giọt nước hoa trên ngực bao giờ cũng công hiệu hơn cả chục cú xịt nước hoa vào cổ. Và trừ khi bạn đẹp trai quằn quại, đừng nhuộm highlight.

9. Nếu bạn có cảm giác “dường như” mình đang chưng diện “hơi” quá tay, thì rất có thể bạn đang chưng diện quá tay thật.

10. Không phải mẫu đàn ông nào cũng hợp với áo khoác da. Nếu có được một chiếc áo khoác da may đo thì tốt nhất, bởi một áo khoác da lùng nhùng rộng sẽ khiến bạn trông như một cụ cao niên.

11. Bàn về chuyện chưng diện, tôi cho rằng nam giới đang quả tình tỏ ra lười biếng. Máu phiêu lưu liều lĩnh, lòng quả cảm đàn ông tính rất nên được áp dụng vào việc ăn mặc. Hãy tin vào cảm giác của mình. Trong trường hợp cảm giác của bạn sai bét và trông bạn như đồ ngớ ngẩn, thì bạn vẫn có thể soi gương để nhận biết và cứu vãn cơ mà.

The URI to TrackBack this entry is: https://hoaianhv.wordpress.com/2012/06/21/christopherbailey/trackback/

RSS feed for comments on this post.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: